Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Vòng Lặp Trọng Sinh

Chương 1

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Năm thứ mười ba, triều Vĩnh, Thái tử tế trời.

Trên thần đàn, gió mây đột biến, một cô gái có dung mạo thanh tú, mặc trang phục kỳ lạ rơi xuống.

Nàng mang đến trận mưa ngọt đã không đổ xuống triều Vĩnh suốt ba tháng, nàng nói nàng đến từ dị thế, nàng cùng với kỳ tích đó đã được đưa vào cung giữa tiếng reo hò.

Nghe nói Thái tử điện hạ muốn cưới nàng làm Thái tử phi.

1.

Vốn dĩ điều này không liên quan gì đến ta, nhưng tình cờ ta lại là tiểu thư khuê các đã đính ước với vị Thái tử điện hạ kia.

Ta tên Tống Sinh Sinh.

Khi ý chỉ của cung đình muốn Thái tử điện hạ nghênh đón vị thần nữ kia được truyền ra, ta đang ngồi trên ghế chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi mưa đã đổ ba ngày liên tục.

Hạn hán gặp mưa lành. Trận mưa này khiến triều Vĩnh như được tái sinh, ta thậm chí không cần ra ngoài cũng biết, những cánh đồng khô cằn sẽ hồi sinh, và vạn dân hân hoan reo mừng biết bao.

"Con thân thể yếu, đừng ngồi cạnh cửa sổ mà hứng gió."

Một đôi tay trắng nõn khép cửa sổ lại cho ta, lời nói quan tâm của mẹ vang lên bên tai ta.

"Mẫu thân."

Mẫu thân của ta đã không còn trẻ nữa, chưa đầy ba mươi đã có tóc bạc, người hiền từ nhìn ta, ánh mắt tràn đầy dịu dàng.

"Sinh Sinh không vui sao?"

Mẫu thân dẫn ta trở về phòng, bầu trời tháng sáu, chỉ vì trận mưa lớn này mà mang đến hơi lạnh, trong phòng ta buộc phải đốt than.

Ta dựa vào lòng mẫu thân, "Đâu có không vui."

Mẫu thân nhẹ nhàng vuốt tóc ta, "Tin tức từ cung truyền ra, Sinh Sinh đừng bận tâm, hôn sự của con với Thái tử điện hạ đã được đính ước từ nhỏ, nếu vì một nữ tử không rõ lai lịch mà hủy bỏ, Tống gia ta cũng không phải là người tùy ý bị ức hiếp."

"Con biết rồi mẫu thân." Ta dựa vào lòng mẫu thân, khẽ trả lời.

Sau khi mưa tạnh đã là ngày hai mươi chín tháng sáu, trời nắng lớn, ánh nắng chói chang chiếu vào khiến cơ thể ta ấm áp, Uyên Ương đặt cho ta một chiếc ghế êm ái trong sân, ta nằm trên đó phơi nắng.

Cảm thấy xương cốt đều được phơi thoải mái, ta mới hài lòng lật người tiếp tục phơi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/vong-lap-trong-sinh/chuong-1.html.]

Trên mặt phủ một tấm sa mỏng, bên tai là Uyên Ương đang nói chuyện với ta.

"Nghe nói vị thần nữ kia lời nói kinh người, tùy tiện mở miệng ra là thành những áng văn từ phi phàm, còn tinh thông âm nhạc."

Không cần nhìn ta cũng biết Uyên Ương chắc chắn đang bẻ ngón tay đếm từng chút một cho ta nghe, giống như không cần ra ngoài ta cũng biết, vị thần nữ kia nhất định có chỗ hơn người, nếu không cũng không thể ở trong cung nửa tháng trời.

"Tiểu thư..." Lời Uyên Ương đột nhiên dừng lại.

"Ngươi nói đi, ta không giận." Ta và Uyên Ương lớn lên cùng nhau từ nhỏ, sao ta có thể giận dỗi nàng ấy được.

Hơn nữa ta cũng biết lời nàng chưa nói xong là gì, không ngoài việc cung đình đồn đại muốn vị thần nữ này làm Thái tử phi, mang phúc trạch đến cho toàn bộ triều Vĩnh.

"Nếu vị thần nữ kia thực sự làm Thái tử phi, chuyện của người với Thái tử điện hạ sẽ làm sao đây?"

Ta thở dài một hơi, mở mắt.

Cách tấm sa mỏng, ánh nắng cũng có thể chiếu vào mắt ta.

"Vốn dĩ hôn sự này cũng không phải là điều ta mong cầu, Uyên Ương, nếu thực sự có thể hủy bỏ thì tốt. Thân thể ta vốn đã yếu, nửa đời trước đã khiến phụ thân, mẫu thân lo lắng tan nát cõi lòng, nửa đời sau lẽ nào còn phải để họ lo lắng cho ta sao? Gả vào hoàng gia chẳng khác nào lửa cháy đổ thêm dầu, ta càng muốn ở nhà bầu bạn với cha mẹ mà sống qua loa một đời."

Tống gia từng hiển hách không gì sánh được, đời đời trung liệt.

Từ đời ông nội ta, đã lập nên uy danh lẫy lừng trong quân đội.

Triều Vĩnh và triều Kim đã trải qua mười năm chiến tranh không ngừng, Tống gia vì thế đã hy sinh vô số trai tráng. Thậm chí không chỉ trai tráng, tiểu cô cô của ta, tổ mẫu của ta, thím của ta, tất cả đều vì triều Vĩnh xuất chinh, c.h.ế.t thảm ở sa trường.

- Edit by Thiên Thanh -

Ăn cắp truyện đăng wattpad là vô đạo đức, vô học.

Phụ thân ta nhỏ tuổi nhất, khi huynh trưởng xuất chinh thì ông mới bảy tuổi. Tổ mẫu ôm ông tiễn huynh trưởng của mình, phụ thân nói không ngờ đó lại là lần cuối cùng.

Người huynh trưởng dẫn quân xuất chinh mặc áo giáp vàng, dải lụa đỏ trên cây giáo đỏ bay phấp phới trong gió, người đại bá mà ta chưa từng gặp ôm đệ đệ nhỏ tuổi duy nhất của mình dỗ dành, "Chờ huynh trưởng về sẽ dạy đệ cưỡi ngựa."

Phụ thân nhỏ tuổi được dỗ nín khóc, "Huynh trưởng đừng lừa đệ."

"Quân tử nhất ngôn, tứ mã nan truy."

Sau này chỉ có một khối ngọc bội được gửi về nhà, nói là ngọc bội cũng không đúng, buộc bằng dây đen, chỉ còn lại một nửa ngọc vỡ.

Phụ thân dùng nó làm bùa hộ mệnh cho ta, "Đại bá của con nhất định sẽ phù hộ Sinh Sinh của chúng ta bình an trưởng thành."

Khối ngọc vỡ luôn được đeo trên người ta, ta cũng cảm thấy vì khối ngọc vỡ này mà ta mới có thể bình an trưởng thành.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Vòng Lặp Trọng Sinh
Chương 1

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 1
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...