Trần Thanh Gia là một người có tính cách rất thú vị, nàng thường xuyên rủ ta ra ngoài chơi.
Thân thể ta không tốt, năm lần chỉ có thể đi hẹn một lần.
Lần đó nàng cũng luôn dẫn ta đi dạo, không đi quá xa, chỉ đi dã ngoại ở ngoại ô.
Tuy Uyên Ương không có cảm tình với gương mặt Trần Thanh Gia, nhưng thấy ta có thể nói chuyện vui vẻ với nàng ấy mà đi lại nhiều hơn, thì cũng không biểu lộ ác ý gì lớn nữa.
Khi Trần Thanh Gia ở bên ta không nói chuyện Thái tử điện hạ, cũng không nói chuyện kỳ tích gì, nàng nói chuyện với ta những câu chuyện cười, những chuyện thú vị.
"Sinh Sinh, ta đến từ một đất nước rất hòa bình, không có chiến tranh, mọi người đều mang nụ cười trên môi, họ an cư lạc nghiệp, tránh xa khói lửa chiến tranh, ngươi có thích nơi đó không?"
Khi Trần Thanh Gia nói những lời này, ta và Uyên Ương đều rất ngạc nhiên.
"Cả thiên hạ còn có nơi thần kỳ như vậy sao?"
Trần Thanh Gia quả quyết nhìn ta, "Có nơi đó. Ta đến từ đó, sau này có cơ hội ngươi có bằng lòng đi cùng ta xem không?"
Ta suy nghĩ rồi lắc đầu, "Nơi đó tuy tốt, nhưng không phải quê hương của ta, nếu sau này Thanh Gia trở về cố hương của mình, cũng có thể gửi thư và tranh ảnh từ xa cho ta, để ta nhìn thấy cảnh tượng thịnh vượng đó."
"Được thôi." Trần Thanh Gia thất vọng nhìn mây trôi trên trời.
Lần này trở về, Uyên Ương luôn mơ hồ suy tư, nàng bàng hoàng hỏi ta, "Tiểu thư, nếu thiên hạ thật sự có nơi như vậy thì tốt biết mấy. Tiểu thư và lão gia, phu nhân, đường thiếu gia, ta và phụ thân, mẫu thân, đều có thể sống cùng nhau rồi."
Uyên Ương là do mẫu thân ta nhặt được từ đống nạn dân chạy nạn khi thành bị phá, lúc đó nàng mới bốn tuổi, được phụ thân nàng che chắn kỹ lưỡng dưới thân để tránh sự cướp bóc của quân Kim.
Khi được tìm thấy, phụ thân nàng đã tắt thở, mẫu thân không rõ tung tích, trong miệng Uyên Ương nhét một chiếc khăn thêu tên nàng, gọi là Nhân Nhiên.
Sau này để nàng quên đi nỗi khổ đó, ta đã đặt cho nàng cái tên Uyên Ương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/vong-lap-trong-sinh/chuong-4.html.]
Cuối cùng ta cũng không thể trả lời câu nói của Uyên Ương, hơn ai hết ta là người mong chiến tranh chấm dứt.
Thánh Thượng triệu ta vào cung đã là đầu tháng bảy rồi, thực ra quan hệ giữa người với Tống gia không căng thẳng như bên ngoài đồn đại.
Mỗi lần ta vào cung người luôn rất hòa nhã với ta, ta và người ngồi trong Thượng Thư Phòng, người còn sai Phúc công công dâng cho ta một chén trà nóng.
- Edit by Thiên Thanh -
Ăn cắp truyện đăng wattpad là vô đạo đức, vô học.
Phúc công công là lão nhân để lại từ triều trước, người có cái bụng tròn xĩnh, mang nụ cười như Phật Di Lặc.
"Tống tiểu thư, mời dùng trà."
Trong trà có bỏ hoa quả sấy khô ngọt ngào, uống vào không hề đắng chát. Ta vì thường xuyên uống thuốc nên ghét nhất vị đắng, mỗi lần vào cung, Thánh Thượng luôn thích cho ta uống trà hoa quả.
"Gần đâu thân thể Sinh Sinh có khá hơn không?" Thánh Thượng mang nụ cười từ ái nhìn ta.
Ta gật đầu, "Đa tạ Bệ Hạ quan tâm, đã khá hơn nhiều rồi ạ."
"Trẫm biết Hoàng hậu trước đây đã không kính trọng con, trẫm đã bí mật trừng phạt nàng ấy rồi. Sinh Sinh không cần so đo với nàng ấy, con không thích Trạm Nhi, Trạm Nhi cũng không xứng với con."
Thánh Thượng nói chuyện với ta luôn như dỗ trẻ con, Trạm Nhi là Thái tử điện hạ, hôn sự của ta với ngài ấy thực ra được quyết định một cách khó hiểu, bao nhiêu năm cũng chưa gặp mấy lần.
Dân gian đều đồn là để kiềm chế phụ thân, Thánh Thượng kiêng kỵ binh quyền và uy vọng của phụ thân ta trong quân đội.
Thế nhưng họ cũng quên mất năm đó khi Bệ Hạ còn là Thái tử đã cùng phụ thân ta chinh chiến sa trường ra sao, phụ thân ta đã đỡ cho người bao nhiêu đao kiếm, hai người lại có tình nghĩa sinh tử như thế nào.
Trong hoàng gia còn tồn tại tình nghĩa như vậy sao? Đây là điều mà thế nhân không thể tin được.
Bệ Hạ lại lải nhải nói rất nhiều chuyện với ta, trước khi đi người ân cần dặn dò ta, "Giang Dao sắp trở về rồi, nếu con rảnh, hẹn muội ấy ra ngoài đi dạo, đừng để muội ấy cả ngày ăn chay niệm Phật, vẫn còn ở cái tuổi như hoa vậy."
Ta mỉm cười gật đầu, "Đã rõ Bệ hạ."
--------------------------------------------------