Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Vòng Lặp Trọng Sinh

Chương 8

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thuở nhỏ bài thơ đầu tiên ta học thuộc là bài Minh Nhật Ca.

Minh nhật phục minh nhật, minh nhật hà kỳ đa.

Ngã sinh đãi minh nhật, vạn sự thành tha đà.

(Ngày mai lại ngày mai, ngày mai còn bao nhiêu. Đời ta đợi ngày mai, vạn sự thành lỡ dở.)

Phụ thân dạy ta và đường huynh học thuộc từng chữ một.

Ai học thuộc trước có thể ăn điểm tâm trước. Đường huynh học thuộc nhanh hơn ta, huynh ấy vì muốn ta ăn điểm tâm trước nên luôn cố ý vấp váp, đợi đến khi ta có thể đọc trôi chảy xong mới đọc sau ta, như vậy ta có thể ăn điểm tâm trước huynh ấy.

Điểm tâm là do tiểu cô cô làm.

Lúc đó nàng ấy mới học nấu ăn, nhưng rất có thiên phú, bánh làm trông rất đẹp mắt, ăn cũng rất ngon.

Bánh đường, bánh đậu xanh, bánh hoa quế, bánh đậu đỏ...

Mẫu thân ta nói tiểu cô cô đây là "lên được phòng khách, xuống được nhà bếp", sau này ai cưới tiểu cô cô người đó đều hạnh phúc.

Ta hỏi mẫu thân, "Tiểu cô cô không thể gả cho Sinh Sinh sao?"

Cả nhà đều cười phá lên, tiểu cô cô cười to nhất, nàng ôm ta ba tuổi xoay một vòng, "Tiểu cô cô sau này không thể gả cho Sinh Sinh, chỉ có thể gả cho người mình yêu. Nhưng sau này tiểu cô cô gả đi đâu cũng sẽ mang Sinh Sinh của ta đi có được không?"

Ta không hiểu đây là ý gì, nhưng ta biết ta có thể mãi mãi ở bên tiểu cô cô.

Ta vỗ tay cười, "Được, Sinh Sinh muốn mãi mãi ở bên tiểu cô cô."

Ta là một người không giữ lời hứa, không thể ở bên tiểu cô cô. Chỉ có thể mỗi năm gửi cho bà ấy rất nhiều bánh, không biết khi bà ăn có ngọt không.

Uyên Ương đỡ ta về viện, mẫu thân đang ngồi dưới gốc cây trong viện ta đọc sách.

Người trước đây không thích đọc sách, nhiều lúc là phụ thân đọc cho người nghe.

"Sinh Sinh về rồi."

Mẫu thân đặt sách xuống đi đến trước mặt ta, "Đứa trẻ Giang Dao đó vẫn ổn chứ? Thân thể có còn bình an không?"

Ta khoác tay mẫu thân cùng người vào nhà, "Giang Dao vẫn khỏe, mẫu thân yên tâm."

Chúng ta ngồi cạnh bàn, Uyên Ương đi pha trà.

Ta và mẫu thân nói rất nhiều chuyện.

Uyên Ương pha một ấm trà nóng. Uống vào ấm áp thơm ngọt, trong trà còn có sơn tra khô.

Mẫu thân rời đi dặn dò ta, "Không có việc gì cũng có thể đi chơi nhiều với Giang Dao, thân thể Sinh Sinh khỏe mạnh, mẫu thân mới yên tâm."

"Con biết rồi, mẫu thân yên tâm."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/vong-lap-trong-sinh/chuong-8.html.]

Bóng dáng mẫu thân khuất sau cánh cửa, ta đứng dậy nhìn ra ngoài rèm cửa.

Những chiếc lá khô vàng bay lượn sau lưng người, mẫu thân trước khi ra khỏi sân nhìn thấy ta còn đứng ở rèm cửa thì vẫy tay.

Ý bảo ta mau vào nhà.

Mười lăm tháng tám.

Thư của phụ thân từ biên quan gửi về đúng vào ngày Tết Trung Thu.

Mẫu thân nói thư đến cũng là một sự gửi gắm.

Mở ra đọc kỹ, chiến sự biên giới vẫn rất căng thẳng. Triều Kim ép rất gắt, có thể không đầy một tháng nữa lại phải bắt đầu đánh nhau.

"Thê tử Uyển Uyển, con gái Sinh Sinh yêu dấu. Đừng lo, đợi thiên hạ thái bình, chúng ta tự nhiên sẽ đoàn tụ."

Câu cuối thư này khiến ta và mẫu thân cay xè mắt, thân là người Tống gia, chúng ta đều biết tụ ít ly nhiều, tiễn biệt người thân đã là chuyện thường tình.

Nhưng mỗi khi như vậy, ta vẫn cảm thấy trong lòng chua xót khó chịu.

- Edit by Thiên Thanh -

Ăn cắp truyện đăng wattpad là vô đạo đức, vô học.

Đêm Trung Thu đẹp đẽ, cả nhà đoàn viên. Ta và mẫu thân ngồi trong sân ăn cơm. Chỉ có hai mẹ con ta và một cây quế cổ thụ.

Hương quế thoảng bay, trăng tròn sao thưa.

Còn có thể nhìn thấy pháo hoa không biết của nhà ai b.ắ.n lên, bên ngoài đường phố đang tổ chức hội đèn, người qua lại tấp nập.

Mẫu thân cùng ta cạn một ly.

"Sinh Sinh, Trung Thu đẹp đẽ. Hai mẹ con ta cùng uống một chén. Chỉ mong thiên hạ thái bình, bách tính an cư lạc nghiệp, triều Vĩnh không còn chiến tranh, chúng ta đều có thể sống trong một thời thái bình thịnh trị, gia đình đoàn tụ, nhà nhà đoàn viên."

Ta nâng chén rượu cụng một cái với mẫu thân, "Được."

Ly rượu đó là ly rượu cuối cùng ta uống, nó quá cay. Cay hơn bất kỳ ly rượu nào ta từng uống trước đây.

Cũng vì chiến sự biên giới đã cận kề, triều đình nhất thời yên tĩnh lại. Không còn những lời đồn đại nói mệnh cách của ta không tốt, mọi người đều một lòng một dạ hướng ánh mắt về chiến cục biên giới.

Ta, Giang Dao, Trần Thanh Gia.

Ba chúng ta ngược lại có thể cùng nhau đi dạo một cách bình thản. Không phải là du ngoạn, chỉ là đi dạo thôi.

Đi dọc theo đại lộ Chu Tước đến ngõ hẻm Nam La.

Bách tính áo vải bán rau, những quầy hàng nhỏ bày ra nối tiếp nhau.

Họ cũng biết chiến tranh ở biên giới lại sắp bùng lên, nhưng dường như không ai sợ hãi, trên mặt vẫn mang nụ cười chào mời.

Phòng vệ kinh thành lại được tăng cường, ban ngày cũng có binh lính tuần tra, cảnh giới tăng cường không phân biệt ngày đêm, khiến kinh thành cũng tràn ngập sự căng thẳng và nghiêm trang.

Ba chúng ta lặng lẽ đi dọc con phố.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Vòng Lặp Trọng Sinh
Chương 8

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 8
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...