Giang Dao là muội muội của Bệ hạ, nàng do Thái hậu sinh ra. Hoàng gia các đời tình thân nhạt nhẽo, Giang Dao là muội muội duy nhất của Bệ Hạ, từ nhỏ được sủng ái mà lớn lên.
Vì Thái hậu lại mất sớm, lần đầu tiên Giang Dao gặp ta, nàng ấy mới tám tuổi, ta mới bốn tuổi, nàng nhìn trúng chiếc lồng đèn của ta, muốn ta nhường cho nàng.
Lúc đó không ai biết Bệ hạ lại yêu thương Giang Dao đến vậy, để nàng giả trang đi theo ra ngoài dân gian thưởng thức hội đèn.
Ta và đường huynh ngơ ngác nhìn Giang Dao, nàng ngang bướng chỉ vào chiếc đèn lồng của ta.
"Lồng đèn của ngươi đẹp hơn của ta, ngươi đưa ta đi."
Lồng đèn của ta là do đường huynh tự tay làm, trên đó vẽ mấy con thỏ con sống động như thật đang ăn cỏ.
"Ta không muốn!" Lúc đó ta lập tức phản bác Giang Dao, quay đầu đưa tay về phía đường huynh, "Ca ca ôm."
Đường huynh ôm ta quay người bỏ đi, "Không biết là tiểu thư khuê các nhà ai mà kiêu căng như vậy, ngay cả lồng đèn của Sinh Sinh nhà chúng ta cũng muốn cướp, mau chạy."
- Edit by Thiên Thanh -
Ăn cắp truyện đăng wattpad là vô đạo đức, vô học.
Ta bị đường huynh chọc cười khúc khích, Giang Dao ở phía sau tức giận muốn đuổi theo, bị bà v.ú đi theo hầu ôm chặt lại.
Vì thế mà kết duyên.
Sau này Giang Dao phát hiện ta là ai, từ chỗ đối đầu gay gắt, dần dần trở thành người bạn thân duy nhất của ta.
Nàng từng chút một biến thành thiếu nữ yểu điệu trước mặt ta.
Hai ngày trước khi Giang Dao cập kê, nàng đột nhiên trở nên ngượng ngùng khó tả, trước mặt ta xoắn vạt áo.
"Sinh Sinh à." Một tiếng Sinh Sinh bị nàng gọi nghe uốn lượn trăm vòng, khiến ta rùng mình. Thật sự là bao nhiêu năm nay, Giang Dao luôn luôn dùng giọng đầy nội lực gọi ta, "Sinh Sinh! Ta đến rồi đây!"
Ta rùng mình nhìn nàng, "Sao vậy?"
Giang Dao mím môi, rồi lại không nhịn được khóe miệng nhếch lên, lại mím môi nén lại độ nhếch lên, mới ghé vào tai ta nói, "Hôm qua ta đã thổ lộ với Tống Dao, người ấy đồng ý rồi."
"Ừm, thổ lộ, còn đồng ý rồi, tốt quá mà, Giang Dao Dao, không ngờ ngươi cũng có lúc bạo dạn như vậy, ngươi nói là ai cơ? Tống Dao? Tống Dao? Tống Dao!"
Cái ghế dưới m.ô.n.g ta như đang nung nóng, ta lồm cồm đứng dậy. Đây là một trong số ít lần ta bị sốc nhất trong cuộc đời bình lặng của mình, lửa cháy đến lông mày cũng không đủ để hình dung sự kinh ngạc của ta, phải nói là lửa cháy toàn thân mới đúng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/vong-lap-trong-sinh/chuong-5.html.]
"Ngươi nói là ca ca của ta, Tống Dao!!?"
Khuôn mặt Giang Dao đầy vẻ thẹn thùng, e lệ đến bịt miệng ta, "Nhỏ tiếng một chút, nói lớn tiếng như vậy đừng bắt ta đánh ngươi."
"Đánh hỏng ngươi rồi, Tống Dao sẽ giận ta."
Giang Dao đã mất cả nửa canh giờ để thì thầm vào tai ta kể hết chuyện nàng và ca ca ta đã lén lút đưa đẩy tình ý trước mặt ta như thế nào, hai người tình sâu duyên mỏng, quen biết rồi yêu nhau.
Thật lòng mà nói, những gì nàng miêu tả khác xa so với những gì ta thấy.
Ca ca ta thật sự sẽ gọi nàng như nàng nói, "A Dao?" Còn dịu dàng đút nàng ăn kẹo hồ lô sao?
Ta nghi ngờ đây là do Giang Dao tự tưởng tượng ra.
Ta thật sự nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng ấy, "Dao Dao, nếu không chúng ta mời thái y đến xem thử đi."
Giang Dao đáp lại lời đề nghị nghiêm túc của ta bằng một nụ cười hòa nhã nhìn ta, "Đừng bắt ta thật sự đánh ngươi đó, Sinh Sinh."
Cuối cùng Giang Dao mãn nguyện trở về cung.
Ta thất thần ngồi trên bậc cửa trước sân đường huynh, đợi đường huynh trở về, hỏi, "Ca ca, huynh và Dao Dao là thật sao?"
Hai người họ chỉ riêng về vai vế đã không hợp nhau rồi.
Đường huynh dịu dàng cúi xuống xoa đầu ta, ánh hoàng hôn cam đỏ rải khắp phía sau người.
"Là thật, Sinh Sinh yên tâm. Ca ca sẽ đối xử tốt với Giang Dao."
Ca ca của ta à, là ca ca tốt nhất trên đời. Người biết ta sợ người và Giang Dao sau này không thể ở bên nhau, người biết điều ta sợ hơn nữa là bạn ta và ca ca ta sau này sẽ quên ta.
"Sinh Sinh ngoan, ca ca và Giang Dao đều sẽ không quên muội. Dù sau này chúng ta thành thân rồi, Giang Dao vẫn là bạn tốt nhất của Sinh Sinh, ca ca vẫn là ca ca của Sinh Sinh."
Ta nén nước mắt trong hốc mắt, nhìn ca ca gật đầu thật mạnh.
"Ta tin ca ca, cũng tin Dao Dao. Ta tin hai người sẽ không quên ta."
--------------------------------------------------