Mẹ tôi nghe xong chẳng những không giận mà còn cười nói: "Đợi mai mốt nó c.h.ế.t, tôi nhất định sẽ mang xác nó về cho các ông chơi đùa."
Sống lưng tôi lạnh toát. Rõ ràng năm đó tôi thi điểm cũng khá cao nhưng bà ta viện cớ không có tiền, không cho tôi đi học đại học. Bà ta còn vì một vạn tệ mà ép tôi gả cho Trương Đại Dân hơn tôi tận hai mươi tuổi. Tôi không cãi lại được bà ta nên đành phải chấp nhận. Tôi ngoan ngoãn nghe lời như vậy, cứ ngỡ rằng ít nhất bà ta cũng không mong tôi c.h.ế.t sớm.
Nhưng sự thật là trong mắt bà ta, cả tôi và em gái đều chỉ là công cụ kiếm tiền mà thôi. Nghĩ đến đây, nước mắt tôi không kìm được mà tuôn rơi.
Không biết có phải do ảo giác hay không, tôi cứ cảm thấy lúc lũ đàn ông đó bước ra, sắc mặt rõ ràng xám ngoét đi một chút, dáng đi cũng run rẩy hơn nhiều.
03.
Sáng sớm hôm sau, để tiết kiệm tiền, mẹ tôi đúng là nói được làm được. Thợ mộc trong thôn đến tận nơi để đo đóng quan tài, bà ta bảo không cần phí khoản tiền đó. Nói xong, bà ta lấy chiếu manh cuốn xác lại, cũng chẳng đợi người đến khiêng, trực tiếp dùng cái xe kéo hay dùng kéo cỏ lợn, chở t.h.i t.h.ể đầy thương tích của em gái lên núi.
Không biết bà ta chôn ở đâu, hay là vứt đại ở chỗ nào, đợi lúc tôi chạy đến nơi thì bà ta đã quay về rồi. Tôi muốn đốt cho em chút tiền vàng bèn hỏi bà ta chôn xác ở đâu nhưng bà ta nhất quyết không nói. Tôi hỏi thêm vài câu thì bà vác chổi đ.á.n.h người.
Trưởng thôn thấy cảnh này cũng chẳng nói chẳng rằng, chỉ biết lắc đầu thở dài. Cũng bắt đầu từ đêm đó, đàn ông nhà nào trong thôn cũng đều mơ thấy cùng một giấc mơ. Trong mơ, có một người phụ nữ dáng vẻ lả lướt sà vào lòng họ, nụ cười lẳng lơ đầy mời gọi, quyến rũ đến mê hồn.
Ban đầu chuyện này tôi chỉ nghe người khác kể lại. Cho đến một hôm tôi giặt đồ ngủ muộn, lúc về phòng thấy Trương Đại Dân đã ngủ say, trong mơ còn rên rỉ, miệng ú ớ gọi tên ai đó. Mà theo lời thím Hai hàng xóm kể, những kẻ mơ thấy giấc mơ này, trước đây đều đã từng ức h.i.ế.p em gái tôi.
Vậy ra, cả Trương Đại Dân cũng đã từng hãm hại em ấy!
Cái gã súc sinh này, sao hắn có thể ra tay cho được!
Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi tiếp theo, sắc mặt đàn ông trong thôn ngày càng hốc hác, tinh thần sa sút, ngay cả việc gánh nước bổ củi làm quen tay hàng ngày cũng làm không nên hồn. Không phải bủn rủn chân tay làm đổ nước, thì là lúc bổ củi sơ ý c.h.é.m cả vào chân tay mình.
04.
Cuối cùng trưởng thôn cũng không thể ngồi yên được nữa. Ông tập hợp tất cả mọi người trong làng đến nhà mẹ tôi, bàn với đám đông: "Giấc mơ đó rất kỳ quái, e là do oán khí của con bé Triệu Nghênh Đệ hóa thành! Mọi người cùng góp chút tiền, mời thầy mù Lý ở thôn bên cạnh sang xem thử đi!"
Đám người này nhìn tôi, tôi nhìn lại. Kẻ móc hai mươi, người móc mười đồng nhưng mẹ tôi thậm chí còn chẳng chịu nhả ra một xu. Trưởng thôn nhìn thấy tiền quá ít, bèn châm chọc: "Nếu các người muốn c.h.ế.t thật thì tôi cũng chẳng cản. Nhất là mẹ con bé Nghênh Đệ, bà hại nó nhiều nhất, việc này mà để lâu chắc chắn sẽ xảy ra chuyện."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/xac-thom-duc-vong/chuong-2.html.]
Mẹ tôi lúc này mới xót xa móc ra hai trăm đồng, những người khác cũng rục rịch đưa thêm. Trương Đại Dân cũng đặc biệt góp vào một trăm tám mươi đồng.
Khi trời đã tối đen như mực, thầy mù Lý cuối cùng cũng chống gậy, chậm rãi mò mẫm vào thôn. Trông ông ta quả thực có chút phong thái tiên phong đạo cốt. Vừa đến nơi, ông ta không hề tỏ vẻ rụt rè, hỏi thẳng: "Thi thể con bé đó giờ đang ở đâu? Tôi muốn sờ xương."
Mẹ tôi lúc này mới dẫn mọi người đi về phía sau núi, vừa đi vừa nói: "Cũng mấy ngày rồi, xác chắc bị ch.ó hoang gặm hết rồi! Không tìm thấy đâu."
Tuy nhiên khi tìm thấy t.h.i t.h.ể em gái, sắc mặt mọi người đều chỉ có thể dùng hai từ "kinh ngạc" để hình dung. Em gái nằm im lìm trên chiếc chiếu cỏ ở đầu núi, dáng vẻ thanh tao y như đang ngủ say.
Đặc biệt là làn da của em trông vẫn căng mọng, không những không nổi đốm t.ử thi hay chảy mủ, cũng không bị thú hoang c.ắ.n xé, mà trông còn cực kỳ quyến rũ. Thậm chí trên người em còn tỏa ra mùi hương ngọt ngào thoang thoảng.
Ngay lập tức có mấy gã đàn ông nhìn t.h.i t.h.ể em gái mà thèm thuồng nuốt nước bọt.
Thầy mù Lý không nhìn thấy, trưởng thôn bèn dìu ông ta đến bên cạnh xác em, đang định đặt tay thầy mù lên người em gái.
Thầy mù Lý rụt phắt tay lại, sắc mặt âm trầm đáng sợ: "Khỏi cần sờ, đây là Thi Hương Quỷ. Lúc sống con bé bị không ít người động chạm phải không? Thậm chí cả sau khi c.h.ế.t cũng vậy."
Lời ông ta nói trúng phóc. Mọi người nhìn nhau, ai nấy đều sợ mất mật, có kẻ nhát gan sợ đến mức tè cả ra quần. Hai mươi năm trước thôn bên cạnh cũng từng xuất hiện một Thi Hương Quỷ, khi đó người cả cái thôn ấy gần như c.h.ế.t sạch.
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và hatdaukhaai.com
05.
Trưởng thôn vội vàng hỏi: "Vậy giờ chúng tôi phải làm sao?"
Thầy mù Lý ngẫm nghĩ một lát rồi nói: "Oán khí của nó quá nặng, chỉ vài ngày nữa là nó có thể mượn dương khí hút được trong mộng để đứng dậy đi lại như cương thi. Không muốn c.h.ế.t thì lo mà tạ tội cho t.ử tế."
Mọi người nhao nhao hỏi làm cách nào để tạ tội. Thầy mù Lý hừ lạnh một tiếng: "Muốn tạ tội thì đương nhiên không đơn giản là dập đầu nhận sai đâu! Phải khâm liệm xác, bỏ vào quan tài trong ba ngày. Sau đó làm đám tang long trọng chôn ở huyệt tốt nơi phong thủy bảo địa. Trong ba ngày này, những kẻ từng làm nhục nó đều phải quỳ trước quan tài canh quan, túc trực không rời, vừa dập đầu vừa đốt vàng mã, khẩn cầu nó tha thứ."
Đám người không muốn bị quỷ hại c.h.ế.t nên đành phải làm theo.
--------------------------------------------------