Lờ mờ, ta cảm nhận có người đỡ lấy eo mình, một luồng hơi ấm áp dũng mãnh truyền vào lồng n.g.ự.c ta.
14
Ta mở mắt ra, liền thấy lông mi Thẩm Ngọc Trầm đang nhỏ xuống từng giọt nước.
Thấy ta tỉnh lại, đồng tử nam nhân lập tức co rút, rồi mới thở phào nhẹ nhõm.
"Quốc công gia ơi, người mau thay y phục đi thôi!"
Tiểu đồng phía sau sốt ruột đến độ xoay vòng vòng:
"Nếu để Hoàng hậu nương nương biết người ngâm mình trong hồ lâu như vậy rồi nhiễm phong hàn, chỉ sợ lột da nô tài mất!"
Lúc này ta mới để ý, trên người hắn mặc trường bào tơ tằm màu huyền đã ướt sũng, ngọc quan lệch nghiêng, còn vướng cả đám rong rêu.
Kẻ vốn cao quý như hắn, nay lại chật vật đến mức không nhìn nổi.
Là hắn cứu ta sao?
Ta gắng vịn đất muốn ngồi dậy, lại thấy phía sau Thẩm Ngọc Trầm là Phó Nghiễn Hành.
Lúc này Phó Nghiễn Hành cũng đang đỡ lấy Cố Khanh Từ uống canh gừng.
Cố Khanh Từ mắt hoe đỏ, nép trong lòng hắn vừa khóc vừa lau nước mắt:
"Hôm nay ta chỉ định lên lầu xin lỗi Lâm tiểu thư một tiếng, nghĩ bụng có hiểu lầm gì thì cũng có thể giãi bày được."
"Nào ngờ nàng ta lại hận ta đến mức ấy..."
Lời nàng ta còn chưa dứt, Thẩm Ngọc Trầm đã giật lấy áo choàng từ tay hạ nhân, quấn chặt lấy ta.
Sau đó bế bổng ta lên: "Đưa nàng về phủ trước đã."
Ta gật đầu im lặng, không dám nói nhiều.
Không ngờ vừa thấy ta được bế đi, sắc mặt Phó Nghiễn Hành liền trầm xuống, nhảy khỏi xe ngựa đuổi theo:
"Tĩnh quốc công xin dừng bước, chuyện hôm nay còn cần..."
Thẩm Ngọc Trầm đột nhiên quay đầu, nhìn về phía Cố Khanh Từ vẫn đang khóc lóc.
Ánh mắt hắn quét đến khiến Cố Khanh Từ sợ đến mức sắc mặt trắng bệch, quên cả khóc.
Ánh mắt ấy mới chuyển dần đến gương mặt Phó Nghiễn Hành, từng chữ từng chữ như đ.â.m thẳng vào tai:
"Phó đại nhân, quản cho tốt phu nhân nhà ngươi. Sự tình như hôm nay, không thể xảy ra lần thứ ba."
Phó Nghiễn Hành nghe vậy khẽ nhíu mày, nhưng rốt cuộc vẫn đứng tại chỗ, trơ mắt nhìn Thẩm Ngọc Trầm bế ta rời đi.
Ta len lén ngẩng đầu, thấy trong ánh mắt Thẩm Ngọc Trầm ẩn chứa sát ý khiến người khác phải rùng mình.
Sau khi đưa ta lên xe ngựa, hắn lập tức đưa tay tháo ngọc quan, mặc cho mái tóc ướt sũng buông xõa sau lưng.
Sau đó cúi đầu nhìn ta: "Nàng vì sao phải nhảy xuống theo?"
"Ta sợ nàng ta c.h.ế.t rồi, c.h.ế.t không đối chứng, ta khó mà rửa sạch tội."
Thẩm Ngọc Trầm khựng lại: "Nàng tưởng quan phủ ăn không ngồi rồi sao?"
"Nếu không có ta mò xuống hồ vớt nàng, chỉ sợ lúc này nàng đã trương phình cả người rồi."
Ta buồn bực nói: "Đa tạ Quốc công gia cứu giúp.”
“Chỉ là quan phủ có ăn không ngồi rồi hay không thì ta không biết, nhưng với chức quan của phụ thân ta, tuyệt đối không gánh nổi tội danh nếu Phó Nghiễn Hành dâng sớ tố cáo."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/xuan-duong-tan/chuong-14.html.]
Kiếp trước kẻ nào dám đối đầu với Phó Nghiễn Hành, có ai kết cục tốt đâu?
Huống hồ nay người thành thân cùng hắn không phải là ta.
Nếu vì ta mà Cố Khanh Từ chết, chỉ sợ Phó Nghiễn Hành nổi giận, cả nhà họ Lâm cũng phải chôn cùng nàng ta.
Trong bầu không khí trầm lặng, Thẩm Ngọc Trầm đột nhiên thấp giọng thì thầm:
"Thế nhưng nàng có nghĩ đến, nếu nàng c.h.ế.t rồi, bản công phải làm sao?"
"Phải làm sao là sao?"
Thấy ta mặt đầy ngơ ngác, Thẩm Ngọc Trầm nhíu mày ngẩng đầu:
"Lâm Hàm Nguyệt, chẳng lẽ ngay từ đầu, nàng đã không định chịu trách nhiệm với bản công?"
Ta chấn động trong lòng, trợn to mắt đầy kinh ngạc: "Chịu trách nhiệm?"
"Quốc công gia thật biết nói đùa, nếu ngài thật là tiểu quan của Giáo Phường Ty, ta còn có thể nghĩ cách. Nhưng với thân phận nhà ta hiện giờ, có muốn chịu trách nhiệm với ngài cũng không có tư cách!”
"Huống hồ, chuyện nào ra chuyện nấy, ta đã giúp ngài trộm thư, chẳng phải chúng ta đã thanh toán sòng phẳng rồi sao?"
Miệng ta còn đang mấp máy nói, Thẩm Ngọc Trầm đã tức giận đến mức trực tiếp cúi đầu chặn miệng ta lại.
Ngón tay thô ráp luồn vào eo, lòng bàn tay nóng rực khiến cả người ta run lên.
"Thẩm Ngọc Trầm! Ngài! ...Ưm... đừng..."
Ta giãy dụa, hắn lại đột ngột siết chặt ôm ta vào lòng, lực đạo lớn đến mức khiến ta khó thở.
Cuối cùng, cằm hắn gác lên đỉnh đầu ta, giọng nói khàn khàn gần như thì thầm:
"Muốn hay không muốn chịu trách nhiệm, từ đầu đến cuối chỉ là một câu nói của nàng."
"Liên quan gì đến xuất thân?"
"Sao? Hôm đó dám làm, nay lại không dám nhận?"
Mùi hương lê chín dày đặc bao trùm lấy ta, khiến ta cứng họng không nói nên lời.
Dứt khoát cắn răng, ta đưa tay nắm lấy cổ áo hắn, ngửa đầu cắn mạnh:
"Ai nói ta không dám nhận! Có bản lĩnh thì ngài cưới ta đi!"
15
Vốn đã bị nhiễm lạnh, trên xe ngựa lại suýt chút nữa xảy ra chuyện, về đến phủ ta liền phát sốt cao.
Nghe Lâm Hựu Chi nói, Phó Nghiễn Hành đã đến mấy ngày, bảo là đưa Cố Khanh Từ tới tạ lỗi, đều bị phụ thân ta khéo léo từ chối ngoài cửa.
Lâm Hựu Chi còn buông lời tuyệt tình, muốn từ nay cắt đứt hoàn toàn với Phó Nghiễn Hành.
Ngự y trong cung thay phiên nhau bị Thẩm Ngọc Trầm mời đến Lâm phủ, thuốc quý không thiếu thứ gì.
Mấy ngày sau, cơn sốt cao của ta cuối cùng cũng lui, mấy vị ngự y canh giữ trong viện mới thở phào nhẹ nhõm.
Phụ thân ta cầm ngân phiếu lên tạ ơn, mấy người kia lại vội vàng xua tay không dám nhận.
Chỉ nói ta tỉnh lại mới là tạ ơn trời đất, nếu không Quốc công gia sẽ lấy mạng họ mất.
Không bao lâu sau, thánh chỉ ban hôn hạ xuống.
Hồng Trần Vô Định
Nghe nói Hoàng hậu nương nương vui mừng nhất, biết đệ đệ mình cuối cùng cũng thông suốt rồi, vui đến mức mở luôn kim khố riêng, trên cơ sở lễ vật ban đầu lại thêm vào hai mươi tám xe sính lễ.
Nhìn đồ Hoàng hậu ban tặng và sính lễ từ phủ Quốc công cứ như dòng nước chảy vào Lâm phủ, cả kinh thành đều náo động.
--------------------------------------------------