Phó Nghiễn Hành nghe vậy, nụ cười liền rạng rỡ như nắng đầu xuân.
Kể từ đó, mỗi ngày hắn đều mang theo vài món đồ chơi trẻ con, trang trí khắp nơi trong phòng.
Ta tính kỹ thời gian, chỉ còn ba ngày nữa là đến ngày ta và Thẩm Ngọc Trầm thành thân.
Thế mà chớp mắt đã đến ngày hẹn, vẫn không có tin tức gì của hắn.
Từ đó về sau, ta ngày ngày ngồi nơi cửa sổ, chỉ lặng lẽ nhìn một mảnh trời vuông vức giữa sân.
Kiếp trước, ở nơi này sống hơn mười năm cũng không thấy gò bó.
Mà nay, chỉ bị nhốt mấy ngày ngắn ngủi, lại cảm thấy dài như cả đời.
Đêm cuối cùng trong kinh thành, sự yên tĩnh bị xé toạc bởi một tiếng thét thê lương.
Loạn quân phá cổng thành, khắp các con phố là tiếng g.i.ế.c chóc vang vọng.
Ta hoảng loạn nghe âm thanh bên ngoài, không dám tin mà nhìn về phía Phó Nghiễn Hành.
Người Khiết Đan lại có thể đánh vào kinh thành sớm đến vậy sao?
“Chớ sợ, để ta ra xem thử.”
Phó Nghiễn Hành vẫn ngồi trước án thư.
Hắn vẽ xong một bức tiểu họa tặng ta, lúc này mới cầm lấy một chiếc hộp, xoay người bước ra ngoài.
Khi ấy, cửa lớn phủ Tể tướng đã bị phá tan.
Người đầu tiên bị lôi ra chính là Cố Khanh Từ.
Nàng ta gào thét thất thanh:
“Hôn thê của Thẩm Ngọc Trầm đang ở trong phủ! Các ngươi tha cho ta một mạng, ta sẽ dẫn các ngươi tìm nàng ta!”
“Thẩm Ngọc Trầm yêu nàng ta như sinh mệnh, chỉ cần bắt được nàng ta, chẳng sợ Thẩm Ngọc Trầm không ra mặt!"
Một câu ấy vừa dứt, chẳng bao lâu sau, Phó Nghiễn Hành liền dắt ta ra ngoài giữa đám đông.
Hắn đưa mắt nhìn quanh bọn loạn quân, rồi lấy ra một chiếc hổ phù từ trong hộp, giơ cao lên.
“Hổ phù do Cố tướng quân thân trao đây! Tây Bắc Cố gia quân, nghe lệnh!”
Tiếng hô vừa dứt, đám quân Khiết Đan xung quanh đều nhìn nhau, rồi lập tức cười ầm lên.
“Quả nhiên mật tín là thật! Phó đại nhân vẫn còn tưởng quân ta là Cố gia quân cải trang Khiết Đan sao?”
Sắc mặt Phó Nghiễn Hành lập tức đại biến: “Sao có thể như vậy được, rõ ràng ở kiếp trước…”
Tên đứng đầu bật cười lạnh:
“Cố Viễn Thành tâm cơ thâm sâu, bí mật bắt tay với chúng ta để nghị hòa. Nhưng lại muốn mượn tay chúng ta diệt trừ cấm quân trong thành, ngồi không mà hưởng lợi, soán ngôi xưng đế?”
“Các ngươi đánh một nước cờ thật đẹp. Chỉ tiếc là không ngờ đến, chúng ta đã sớm nhận được mật lệnh. Cố gia quân hiện giờ chỉ sợ bị giam chân hết ở núi hoang Tây Bắc rồi! Còn trong kinh thành, giờ đây toàn là quân chính tông của Khiết Đan bọn ta! Ha ha ha ha ha ——!”
Lời vừa thốt ra, sắc mặt Phó Nghiễn Hành lập tức tái nhợt.
Hắn lảo đảo lùi lại hai bước, hổ phù trong tay rơi “cạch” xuống đất.
“Sao có thể như vậy, không ai có thể đoán trước được điều này, ta và Cố tướng quân rõ ràng đã sớm…”
Bỗng như chợt nghĩ ra điều gì, Phó Nghiễn Hành đột ngột quay đầu nhìn về phía ta.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/xuan-duong-tan/chuong-18.html.]
Cố Khanh Từ thấy vậy, lập tức chỉ tay về phía ta hét lớn:
“Tử Chiêm! Ả tiện nhân này nhất định là biết gì đó! Nếu không, sao Thẩm Ngọc Trầm cứ hết lần này đến lần khác đều xuất hiện cứu nàng ta?!”
“Các ngươi không phải muốn tìm Thẩm Ngọc Trầm sao? Ả chính là Lâm Hàm Nguyệt! Mau bắt ả đi…”
Nhưng lời còn chưa dứt, Phó Nghiễn Hành đã rút trường kiếm, một nhát cắt ngang cổ Cố Khanh Từ.
Cố Khanh Từ khựng lại giữa sân, m.á.u tươi tuôn ra như suối.
Nàng ta trừng lớn hai mắt nhìn Phó Nghiễn Hành, vẻ mặt đầy không dám tin.
Hồng Trần Vô Định
Thế nhưng một lời cũng không thể thốt ra, thân thể liền ngã xuống vũng máu.
Ngay sau đó, chỉ thấy Phó Nghiễn Hành xách thanh kiếm đẫm máu, đứng chắn trước người ta.
“Nàng yên tâm. Lần này, sẽ không ai có thể mang nàng đi nữa.”
Dưới ánh mắt lạnh nhạt của ta, Phó Nghiễn Hành ngẩng đầu nhìn về phía tướng lĩnh cầm đầu của Khiết Đan.
“Dù các ngươi có phá được kinh thành, bắt được hoàng đế. Nhưng lãnh thổ Đại Tấn ta rộng hàng vạn dặm, các nơi đều có trọng binh trấn giữ. Các ngươi có chiếm được hoàng thành, cũng chỉ là chiếm được hoàng thành. Đợi đến khi các nơi điều binh vây đánh, các ngươi vẫn sẽ c.h.ế.t không có đất chôn thân!”
Đối phương bật cười: “Sao vậy, Phó đại nhân còn muốn ra điều kiện nữa sao?”
Phó Nghiễn Hành vẫn đứng trước mặt ta, giọng nói trầm thấp lạnh lẽo:
“Các ngươi muốn nuốt trọn Đại Tấn, chẳng lẽ không sợ nghẹn c.h.ế.t sao?”
“Theo ý ta, chi bằng ở đây lập một tân hoàng không có căn cơ. Bề ngoài thì giả vờ hòa hiếu với Khiết Đan. Nhưng thực chất, vẫn là Khiết Đan các ngươi khống chế cả vương triều Đại Tấn. Như vậy chẳng phải tiện hơn so với việc tranh giành từng tấc đất hay sao?"
Lời vừa dứt, ngoài cửa liền vang lên một tiếng cười khinh bỉ.
Ngay giây sau, trước mắt ta lóe lên một bóng người.
Ta liền bị ôm ngang eo, kéo lùi ra sau vài chục bước.
Ngẩng đầu nhìn, hóa ra lại là Thẩm Ngọc Trầm đã biệt tăm nhiều ngày.
Mà bên kia, từ trong đám quân Khiết Đan lại có một người khoác long bào vàng rực chậm rãi bước ra.
Chẳng mấy chốc, tất cả “quân Khiết Đan” vây quanh phủ đều đồng loạt quỳ xuống.
Phó Nghiễn Hành thấy Thẩm Ngọc Trầm đã vô cùng khiếp sợ.
Đến khi hắn trông thấy người đang tiến vào trong phủ, ánh mắt lập tức đông cứng, cả người như hóa đá.
“Bệ hạ?!”
Lời này thốt ra, Phó Nghiễn Hành như bị sét đánh giữa trời quang.
Hắn giật mình quay đầu nhìn quanh bốn phía.
Chợt phát hiện ngoại trừ Cố Khanh Từ vừa bị chính tay mình đ.â.m chết, trong sân chẳng có lấy một người thương vong.
Đám người Khiết Đan kia, hóa ra toàn bộ đều là giả mạo!
“Phó Nghiễn Hành, khanh thật khiến trẫm thất vọng.”
Theo sau tiếng thở dài trầm đục của hoàng đế, Phó Nghiễn Hành lập tức quỳ rạp xuống đất, thân thể run rẩy, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy.
18
Ánh mắt Phó Nghiễn Hành dán chặt mặt đất, rồi hắn bất chợt bật cười:
“Thì ra tất cả những chuyện này, đều là cái bẫy do các ngươi bày ra?”
--------------------------------------------------