Ngày tôi và Giang Du Bạch làm xong thủ tục ly hôn, vừa bước ra khỏi cục dân chính thì trời đổ mưa lớn.
Giang Du Bạch rất lịch sự ngỏ ý đưa tôi về nhà mẹ đẻ.
Tôi cười giả lả: “Anh chắc muốn đưa tôi về chứ? Đến lúc đó bị bố tôi đ.á.n.h gãy chân ch.ó, tôi không trả tiền viện phí đâu.”
Không biết anh nghĩ tới điều gì, người run lên một cái, vẫn cứng đầu nói: “Không sao, da thịt tôi dày.”
Tôi và Giang Du Bạch là thanh mai trúc mã, kiểu mặc quần thủng đáy chơi chung từ bé.
Anh từ nhỏ đã thông minh, sau khi tốt nghiệp đại học thì dùng khoản vốn đầu tiên của gia đình lao vào giới tài chính, cũng xem như làm nên chút tên tuổi.
Còn tôi thì tư chất bình thường, làm việc ở một doanh nghiệp nhà nước, sống cuộc đời chín giờ sáng năm giờ chiều, nhìn cái là thấy trước tương lai.
Một lần họp lớp, Giang Du Bạch ăn mặc bảnh bao xuất hiện trước mặt tôi, hỏi tôi có muốn kết hôn với anh không.
Tôi nói: “Cậu chưa uống mà đã say à?”
Anh sa sầm mặt, không nói gì.
Tôi liếc nhìn chiếc tivi trong phòng bao, trên đó đang phát đám cưới của ảnh hậu Như Lan.
Tôi hiểu rồi.
Chuyện yêu hận dây dưa giữa Giang Du Bạch và Như Lan, đến cả người không thích hóng chuyện như tôi cũng nghe loáng thoáng.
Giờ người mình yêu gả cho người khác, tim gan phèo phổi của anh chẳng phải đang bị đặt lên chảo dầu nóng sao?
Dù gì tôi cũng bị mấy bà cô bà dì ép đi xem mắt suốt ngày, chi bằng giải quyết một lần cho xong.
Thế là tôi và Giang Du Bạch ăn ý gật đầu cái rụp.
Sau khi lĩnh chứng, chúng tôi đi gặp bố mẹ hai bên.
Bố mẹ Giang nhìn tôi lớn lên, luôn coi tôi như nửa đứa con gái.
Giờ thân càng thêm thân, mẹ Giang vui đến mức tháo ngay chiếc vòng ngọc phỉ thúy trên tay đeo cho tôi.
Vừa khít.
Mẹ Giang cười tít mắt: “Niệm Niệm đúng là có số làm con dâu nhà họ Giang.”
Giang Du Bạch đứng bên cạnh giật giật khóe miệng.
Sau đó là đi gặp bố mẹ tôi.
Bố mẹ thấy tôi và Giang Du Bạch cưới chớp nhoáng, ngoài ngạc nhiên ra cũng không nói gì.
Nhưng tối hôm đó, bố tôi chuốc cho Giang Du Bạch say mềm, tiện thể dặn: “Nếu sau này cậu dám phụ con gái tôi, tôi sẽ đ.á.n.h gãy chân ch.ó của cậu.”
Ly hôn là do tôi đề nghị.
Bởi vì Như Lan về nước rồi.
Ừm, nguyên nhân cô ấy về nước là vì… ly hôn.
Đám cưới từng gây chấn động cả nước, cặp đôi thần tiên khiến người người ngưỡng mộ, vậy mà chỉ hai năm đã tan rã ch.óng vánh.
Tôi nhớ ngày tin tức giải trí chiếu cảnh Như Lan về nước, Giang Du Bạch đứng ngoài ban công như tượng đá suốt cả đêm.
Ngày hôm sau liền cảm mạo sốt cao.
Tôi vừa mắng anh là gã đàn ông tồi, vừa chạy trước chạy sau chăm sóc.
Cuối cùng anh còn nắm tay tôi, miệng lẩm bẩm: “Em đừng đi, đừng bỏ anh lại một mình.”
Ha, người ta nói rượu say nói thật, anh đây là sốt cao nói thật.
Bảo ai đừng đi, đừng bỏ anh?
Ngoài Như Lan - người đã đi xa xứ - thì còn ai nữa sao?
Tôi lấy bản thỏa thuận ly hôn đã chuẩn bị sẵn, đặt ngay ngắn lên bàn trà.
Giang Du Bạch thấy tôi đã quyết tâm ly hôn, ngoài việc hỏi tôi ba lần “Em không hối hận sao?” thì không có bất kỳ hành động níu kéo nào khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/yeu-nhung-khong-dam-mo-loi/chuong-1.html.]
Ký tên còn nhanh hơn ai hết.
Tôi cứ nghĩ, tên đã ký rồi thì chúng tôi sẽ chẳng còn liên quan gì nữa.
Nhưng lúc tỉnh dậy, nhìn thấy một kẻ vắt chéo chân trước mặt đang đắc ý, tôi gào thét trong lòng: “Ông trời ơi, ông chơi tôi à?”
…
Trước đây trên Zhihu có một câu hỏi: “Khoảng thời gian ác mộng nhất trong cuộc đời bạn là khi nào?”
Đáp án là: năm lớp 12.
Giờ đây, tôi ôm đầu nhìn chồng đề dày cộp trước mắt, đau khổ vô cùng: “Xuyên không về lúc nào không xuyên, lại xuyên đúng năm lớp 12.”
Một bàn tay trắng trẻo thon dài chống lên bàn tôi, tôi ngẩng đầu lên, nhìn thấy Giang Du Bạch phiên bản thiếu niên.
Bộ đồng phục học sinh mặc trên người anh rộng thùng thình, cảm giác thiếu niên tràn ngập.
Đường nét gương mặt sạch sẽ, ánh mắt trong veo, hoàn toàn không có sự tính toán và phức tạp của người trưởng thành.
Anh nhìn tôi với vẻ hả hê: “Ôi chao, lại không làm nổi bài toán nữa à? Cầu xin tôi đi.”
Tôi cảnh giác và nghi ngờ đ.á.n.h giá anh.
Tôi không chắc Giang Du Bạch trước mặt là Giang Du Bạch của tuổi thiếu niên, hay cũng giống tôi - đều là người xuyên về.
Phải thử dò xét mới được.
“Như Lan?”
Anh ngơ ngác: “Cái gì cơ?”
“911016.” Đây là mật khẩu cửa nhà tân hôn của chúng tôi.
Anh nhíu mày: “Ôn Niệm, cậu phát điên gì thế?”
Tôi thử lần cuối: “Công ty Kẹo Bông?” Đây là công ty đầu tiên anh thành lập.
“Còn tôi thì thịt kho tàu nhé. Ôn Niệm, mới sáng sớm cậu đói đến phát điên rồi à?”
Anh đưa tay qua, mu bàn tay hơi mát chạm lên trán tôi, thăm dò: “Không sốt mà.”
Sự đụng chạm bất ngờ khiến toàn thân tôi giật mình, tôi theo phản xạ ngả người ra sau, kết quả là bàn phía sau vừa bị dọn ra.
Trước khi ngã xuống, tôi theo bản năng túm lấy đồng phục của Giang Du Bạch.
“Xẹt” một tiếng, áo đồng phục của anh rách toạc.
Lúc tập thể d.ụ.c giữa giờ, Giang Du Bạch vẫn càu nhàu không ngớt: “Đồng phục ch.ó c.h.ế.t gì mà chất lượng kém thế, còn đòi ba trăm tệ.”
Tôi khinh bỉ liếc anh một cái.
Sau này, anh tiêu ba triệu mà mắt cũng không chớp.
Giờ thì keo kiệt thật.
Trong lúc tập thể d.ụ.c, miệng anh không ngừng nói, ồn ào đến đau cả đầu.
Tôi nói: “Biết rồi, lát nữa về cậu cởi áo ra, tôi vá lại cho.”
Anh lập tức im bặt, hừ một tiếng: “Với tay nghề của cậu á?”
Tay nghề của tôi thì sao chứ?
Sau khi kết hôn, từ khăn trải bàn lớn nhỏ, áo bọc sofa, thậm chí cả áo bọc tủ tivi trong nhà đều do tôi tự tay may.
Có lần Giang Du Bạch về nhà, nhìn khắp phòng toàn ren với bèo hoa, khóe miệng giật giật: “Em cũng đừng thiên vị thế chứ, hay là cho cái bồn cầu mặc thêm bộ đồ mới luôn đi?”
Tôi gật đầu.
Ngày hôm sau tôi sắp xếp ngay.
Tôi vẫn nhớ rõ, lúc Giang Du Bạch nhìn cái bồn cầu “mặc quần áo mới”, khuôn mặt tuấn tú đen sì như đáy nồi.
-----