Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Yêu nhưng không dám mở lời

Chương 4

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Vì anh nói: “Trường học cũng như nhà của tôi, tôi phải mang tinh thần trách nhiệm giám sát cậu, không để cậu làm mất mặt nhà trường.”

Cái lý do này còn có thể vô lý hơn nữa không?

Bình thường tôi và Thẩm Tu bàn công việc, Giang Du Bạch hoặc là ra đ.á.n.h bóng, hoặc là chơi game, kiểu gì cũng phải gây ra chút động tĩnh để cắt ngang cuộc nói chuyện của chúng tôi.

Nói thật, nếu tôi có thể quay về tương lai, tôi rất muốn chụp lại bộ dạng ch.ó má hiện tại của anh, cho anh của tương lai xem.

Tôi cá là anh sẽ đào đất ba thước tìm cái hố chui xuống trốn.

Suy nghĩ lan man: có khi nào Như Lan không thích anh, là vì trong xương cốt anh vốn đã… ngốc nghếch?

Vậy thì vấn đề là…

Tại sao tôi lại yêu trúng một tên ngốc như thế này?

Xong việc, đến giờ ăn trưa, Giang Du Bạch cũng phải chen tới.

Thẩm Tu gắp cho tôi một cái đùi gà to: “Dạo này cậu vất vả rồi, ăn nhiều đùi gà bồi bổ nhé.”

“Bốp.”

Thẩm Tu còn chưa kịp đặt đùi gà vào đĩa tôi, trong đĩa đã rơi xuống một cái đùi gà khác, nước sốt còn b.ắ.n cả lên quần áo tôi:

“Cái đùi gà kia trông như suy dinh dưỡng ấy, ăn cái của tôi này.”

Thẩm Tu cũng không tức giận.

Nhưng tôi thì nổi giận: “Giang Du Bạch, cậu bị bệnh à, quần áo của tôi!”

“Cùng lắm thì tôi giặt cho cậu.”

Tôi cứ tưởng đó chỉ là câu nói bừa của anh.

Không ngờ tối đó anh thật sự cầm đá nhỏ ném lên cửa sổ phòng tôi: “Ôn Niệm, còn thở là ra mở cửa đi, bổn đại gia đến giặt quần áo cho cậu đây.”

Nói thật, tôi rất muốn hắt nguyên một chậu nước rửa chân xuống.

Không cưới thì trêu chọc làm gì?

Tôi bực bội mở cửa sổ: “Gọi cái gì mà gọi, tối rồi người ta ngủ hết rồi. Quần áo tôi không cần cậu giặt, cậu bớt chọc tức tôi là được.”

Anh rất kiên trì: “Mở cửa.”

“Không mở.”

“Được thôi.”

Anh cười khiêu khích: “Vậy tôi gọi điện cho dì, nói hôm qua cậu thi toán chỉ được…”

Tôi: “…”

Sao trên đời này lại có người mặt dày như vậy chứ!

“Cậu tránh xa cái tên Thẩm Tu đó ra một chút.”

Anh vừa giặt quần áo cho tôi vừa lải nhải bên cạnh, càm ràm không ngớt như bà Tường Lâm.

Tôi ngồi một bên ăn bánh chẻo anh mang tới, tạm thời coi như hai bên đình chiến.

Nhưng nghe câu này, tôi nhíu mày: “Thẩm Tu là người rất tốt, tại sao tôi phải tránh xa cậu ấy?”

“Cậu ta là chồn hoang đi chúc tết gà, chẳng có ý tốt gì đâu.”

Giang Du Bạch nghiến răng vò quần áo: “Ngày nào cũng lượn lờ trước mặt cậu như con bướm hoa, thật không ra thể thống gì!”

Rốt cuộc ai mới là bướm hoa hả?!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/yeu-nhung-khong-dam-mo-loi/chuong-4.html.]

Tôi nghiêm túc lại: “Giang Du Bạch, tôi và Thẩm Tu chỉ là bạn bè. Nhưng còn cậu, cậu đang làm cái gì vậy?”

Động tác giặt đồ của anh khựng lại, quay đầu nhìn tôi.

Sau khi chúng tôi kết hôn, anh cũng thường nhìn tôi bằng ánh mắt như thế này.

Thâm tình, chan chứa cảm xúc, như thể tôi là bảo vật mà anh yêu sâu đậm, không thể buông tay.

Nhưng tất cả chỉ là tôi tự đa tình, tự mình tưởng tượng mà thôi.

Anh sinh ra đã có đôi mắt đa tình, nhìn ch.ó cũng đầy yêu thương.

Chính đôi mắt này đã đ.á.n.h lừa tôi, khiến tôi đem tình yêu ra đ.á.n.h cược, để rồi thua t.h.ả.m hại.

“Sau này… chúng ta giữ khoảng cách một chút đi.” Tôi nói.

“Xoẹt!” một tiếng, áo của tôi bị anh vò rách.

Khi Như Lan đến tìm tôi, tôi còn hơi ngạc nhiên.

Nói thật, ngồi đối diện với một đại mỹ nhân như thế này, tôi quả thực có chút tự ti.

Cô ấy quá ch.ói mắt, ch.ói đến mức có thể che lấp mọi ánh sáng xung quanh.

Cô ấy đưa cho tôi một phong thư thơm tho.

“Ôn Niệm, cậu có thể chuyển bức thư này cho Giang Du Bạch được không? Làm ơn giúp tớ nhé.”

Không cần nghĩ tôi cũng biết trong thư là gì.

Thấy tôi không động đậy, cô ấy có phần sốt ruột: “Ôn Niệm, làm ơn đi, tớ…”

“Được thôi.” Tôi bỏ phong thư vào cặp sách: “Tôi nhất định sẽ đưa tới tay cậu ta.”

Lần này, tôi sẽ rộng lượng làm một ông Tơ bà Nguyệt, tác hợp cho hai người.

Để sau này khỏi yêu mà không được, mỗi người một nơi, cuối cùng ôm hận cả đời.

Quan trọng nhất là, đừng kéo tôi xuống nước nữa.

Tôi không muốn làm “nhân vật công cụ” thêm lần nào nữa đâu.

Tôi đi tìm Giang Du Bạch.

Anh đang chơi bóng rổ.

Thiếu niên dáng người cao ráo, ánh mắt sáng ngời, khí thế hăng hái, toàn thân toát ra hơi thở sạch sẽ, trẻ trung.

Xung quanh là tiếng hét ch.ói tai của các nữ sinh, còn tôi lặng lẽ nhìn anh ném bóng vào rổ, trên mặt tràn đầy vẻ tự hào.

Tôi siết c.h.ặ.t phong thư trong tay.

Khoảnh khắc đó, tôi thậm chí muốn… xử đẹp phong thư này ngay tại chỗ.

Coi như nó chưa từng tồn tại.

Nhưng ý nghĩ ấy chỉ kéo dài đúng một giây.

Giang Du Bạch đang chơi bóng thì nhìn thấy tôi, đến cả bóng cũng không đón nữa.

Quả bóng đập vào lưng anh, làm anh lảo đảo một chút.

Đồng đội bên cạnh gọi: “Du Bạch, cậu đứng ngẩn ra làm gì thế?”

-----

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Yêu nhưng không dám mở lời
Chương 4

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 4
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...