Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Yêu nhưng không dám mở lời

Chương 13

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ngày 3 tháng 2 - Trời nắng

Cái đồ ngốc Ôn Niệm này, ngày nào cũng đờ đẫn, giống hệt con ch.ó vàng to ở đầu làng quê tôi.

Nếu tôi lên lớp chọn, với cái đầu óc của cô ấy, làm sao thi đậu đại học được.

Vẫn phải để tôi lo thôi. Sau kỳ thi đại học, nhất định phải bắt cô ấy mời tôi ăn một bữa cho ra trò.

Ngày 15 tháng 2 - Trời nắng

Trên đường về nhà, tôi và Ôn Niệm gặp Như Lan.

Nói thật, tôi thật sự không muốn nhìn thấy cô ta. Mỗi lần gặp là y như rằng chẳng có chuyện tốt.

Lần trước tôi dắt ch.ó đi dạo, trượt chân, giày tuột tới mắt cá.

Đó chưa phải t.h.ả.m nhất, t.h.ả.m nhất là tôi trẹo chân, tay còn chạm trúng bãi phân ch.ó còn nóng hổi.

Nếu cô ta đem chuyện này kể cho Ôn Niệm, thì tôi còn mặt mũi nào không?

Cả đời này tôi còn ngẩng đầu nổi trước mặt Ôn Niệm sao?

Tôi cũng không hiểu Như Lan nghĩ cái gì. Hễ thấy tôi là lắp bắp, ánh mắt né tránh, tôi đâu có thiếu tiền cô ta.

Tôi còn dặn cô ta, tuyệt đối đừng kể chuyện xấu hổ của tôi cho người khác.

Cô ta còn đòi móc tay hứa hẹn, móc cái gì mà móc, trẻ con thật.

Tôi chỉ muốn móc tay với Ôn Niệm, cái đồ trẻ con đó thôi.

Tôi hớn hở đi tìm Ôn Niệm, ngoài mặt nói là đi lấy quần áo, nhưng thực ra chỉ là muốn gặp cô ấy.

Dù ban ngày đã ở cạnh nhau suốt, nhưng tôi vẫn thấy không đủ.

Không biết tôi có bệnh không, nhắm mắt mở mắt trong đầu toàn là cô ấy, cứ như trúng tà vậy.

Kết quả là con người này lại nổi cơn gì không biết, tôi chỉ trêu cô ấy một câu, vậy mà cô ấy lại bắt tôi đem quần áo cho Như Lan vá.

Liên quan gì tới Như Lan chứ?”

Ngày 16 tháng 2 - Trời mưa

Ôn Niệm đúng là ngày càng to gan, đi học cũng không thèm đợi tôi, uổng công tôi còn chuẩn bị cho cô ấy phần xôi nếp mà cô ấy thích nhất.

Điều khiến tôi tức nhất là cô ấy lại còn dây dưa không rõ ràng với Thẩm Tu.

Đúng vậy, Thẩm Tu chính là hội trưởng hội học sinh của trường chúng tôi.

Cậu ta cứ nhìn Ôn Niệm cười suốt, cười cái gì mà cười, răng trắng lắm à?

Tôi nhất quyết chen vào đội của bọn họ, kết quả Ôn Niệm lại nói tranh tôi vẽ trông chẳng khác gì ch.ó bò.

Sao cô ấy biết tranh tôi vẽ giống ch.ó bò?

Chắc chắn là cô ấy luôn để ý tôi, vậy nên cô ấy nhất định cũng quan tâm đến tôi. Nhất định là vậy.

Ngày nào tôi cũng lượn lờ trước mặt cô ấy và Thẩm Tu, cố tình làm Thẩm Tu khó chịu.

Hừ, dám cạy góc tường ngay trước mặt tiểu gia, có hỏi ý kiến đại gia tôi chưa?

Vì lỡ làm bẩn quần áo của Ôn Niệm, tôi muốn giặt sạch cho cô ấy, kết quả cô ấy lại đòi tuyệt giao với tôi.

Vì Thẩm Tu mà cô ấy đòi tuyệt giao với tôi.

Được, tuyệt giao thì tuyệt giao. Đồ vong ân phụ nghĩa, tức đến đau cả n.g.ự.c. Tôi mà còn để ý đến cô ấy thì tôi là heo.

Tôi vẫn thật sự rất vô dụng.

Ngoài miệng cứng rắn nói tuyệt giao, nhưng hễ nhìn thấy cô ấy, lòng tôi lại mềm ra.

Tôi rất muốn bước tới nói với cô ấy vài câu, dù chỉ cần cô ấy cười với tôi một cái cũng được.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/yeu-nhung-khong-dam-mo-loi/chuong-13-ngoai-truyen-nhat-ky-cua-giang-du-bach-o-khong-gian-song-song.html.]

Tôi cảm thấy mình thật hèn mọn.

Ngày 5 tháng 3 - Trời nắng

Thẩm Tu vẫn chưa chịu từ bỏ Ôn Niệm, còn hẹn cô ấy đi xem mặt trời mọc.

Một nam một nữ xem mặt trời mọc cái gì chứ?

Tôi không thể cho bọn họ cơ hội ở riêng với nhau, nên cũng đề nghị đi cùng.

Nhưng Ôn Niệm lại gọi thêm Như Lan.

Gọi thì gọi vậy, thêm một người cũng chẳng sao, còn có con gái bầu bạn với cô ấy nói chuyện.

Còn tôi thì sao? Tất nhiên phải tìm cơ hội thích hợp để “dạy dỗ” Thẩm Tu một trận.

Ôn Niệm đối với tôi thì mặt mày lạnh tanh, đối với Thẩm Tu lại cười tươi như gió xuân.

Có cần phân biệt đối xử đến thế không?

Còn Như Lan nữa, cái cô này vai không gánh nổi, tay không xách nổi, trông như kiểu còn không dám mắng.

Tôi bảo cô ta đứng yên một chỗ, vậy mà cô ta cứ sán lại gây rối, phiền c.h.ế.t đi được.

Khoảnh khắc biết Ôn Niệm suýt rơi xuống núi, tim tôi gần như ngừng đập.

Dù biết cô ấy đã không sao rồi, nhưng tôi vẫn không thể ngăn được nỗi sợ hãi, toàn thân run rẩy không kiểm soát.

Tôi muốn ôm c.h.ặ.t lấy cô ấy, nhưng lời thốt ra khỏi miệng lại toàn là trách móc.

Cô ấy bị tôi mắng đến ngơ ngác, đứng sững tại chỗ.

Tôi hối hận đến tột cùng.

Lúc quay lại, tôi nhìn thấy Thẩm Tu đang ôm cô ấy, còn cô ấy thì trốn trong lòng cậu ta mà khóc.

Khoảnh khắc ấy, thế giới của tôi sụp đổ.

Tôi luôn kiêu ngạo và tự tin.

Từ nhỏ đến lớn, thứ tôi muốn, nhất định sẽ có được.

Nhưng Ôn Niệm lại là một ngoại lệ.

Trước mặt cô ấy, tôi lo được lo mất, tôi do dự dằn vặt, khi vui khi buồn, chỉ vì một ánh mắt, một câu nói của cô ấy mà suy nghĩ cả nửa ngày.

Tôi từng nghĩ, chỉ cần tôi đối xử với cô ấy đủ tốt, cô ấy sẽ không rời xa tôi.

Nhưng tôi đã không tính đến sự xuất hiện của Thẩm Tu.

Cô ấy thích Thẩm Tu.

Tôi ghen tị với Thẩm Tu, thậm chí căm ghét cậu ta.

Tôi không hiểu, tôi và Ôn Niệm lớn lên bên nhau từ nhỏ, là thanh mai trúc mã, vậy mà lại thua một kẻ từ trên trời rơi xuống.

Điều khiến tôi thật sự c.h.ế.t tâm, không phải là việc cô ấy nói với tôi rằng cô ấy thích Thẩm Tu, mà là việc cô ấy tác hợp tôi với Như Lan.

Cô ấy chắc là chẳng hề quan tâm đến tôi chút nào.

Nếu có dù chỉ một chút, làm sao cô ấy có thể đẩy tôi về phía một người khác?

Sao cô ấy dám? Sao cô ấy nỡ?

Ôn Niệm, em có hối hận không?

Anh hối hận rồi.

Anh nên nói với em sớm hơn rằng anh thích em.

Thích em rất rất nhiều.

Ôn Niệm, em quay đầu nhìn anh một lần được không?

-----

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Yêu nhưng không dám mở lời
Chương 13

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 13
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...