21
Việc bán đất và bán nhà diễn ra rất nhanh. Trong làng có một cặp vợ chồng mới cưới không lâu, nhưng nàng dâu và mẹ chồng không hợp nhau nên muốn tách ra ở riêng. Cặp vợ chồng mới cưới đó đã mua lại căn nhà của chúng ta, mấy mẫu ruộng bạc màu cũng bán cho họ, tổng cộng bán được mười lăm lượng bạc.
Ta thuê một chiếc xe bò, chở bà nội, đệ đệ muội muội và Hổ Nữu vào thành.
Chẳng có gì quý giá cả. Vật sính lễ mà Chu gia đã đưa cho ta cũng đã được vận chuyển đến căn nhà mới từ sớm.
Đến nhà mới thì đã là buổi chiều, cả nhà đều đói meo. Sắp xếp cho bà nội và đệ đệ muội muội ổn định, Hổ Nữu ở nhà hấp cơm, ta chuẩn bị đi chợ mua đồ ăn thì quản gia Chu gia cười tủm tỉm gõ cửa.
“Hứa cô nương, lão phu nhân biết nhà cô hôm nay dọn về, đặc biệt sai tiểu nhân mang quà đến, chúc mừng quý gia chuyển nhà vui vẻ.”
Ta đáp lời cảm ơn.
Quản gia rời đi.
Chu gia đã gửi rất nhiều gạo, bột mì, còn có vài miếng thịt xông khói, cá khô.
Ân tình của Chu gia quả thực rất lớn.
Cả nhà ăn cơm xong, ta và Hổ Nữu đến một thư viện trên trấn, bàn bạc xong việc nhập học của đệ đệ, rồi đến hiệu sách mua bút, mực, giấy, nghiên cho đệ đệ.
Học phí một tháng năm lượng bạc, thực sự rất đắt. Bút, mực, giấy, nghiên tốn thêm hai lượng bạc.
Nếu đệ đệ mỗi tháng tốn bảy lượng bạc, số tiền sính lễ Chu gia cho còn sáu trăm lượng, tiền bán nhà và đất có thể tạm dùng cho chi tiêu hằng ngày. Sáu trăm lượng còn lại có thể đủ cho nó học tám năm, lúc đó nó cũng mười bốn tuổi rồi.
Cộng thêm số bạc ban đầu Chu gia cho, vẫn còn hơn ba mươi lượng.
Trong nhà không có khoản thu nhập cũng không được.
Bà nội… vạn nhất không qua khỏi, cũng phải tốn một khoản.
Ta đang tính toán thì Hổ Nữu bước vào.
Bà nội ngủ ở căn phòng nhỏ phía Bắc, ta và Hổ Nữu ngủ chung một phòng, đệ đệ muội muội ngủ chung một phòng, đều ở căn phòng phía Đông.
“A Âm, hay là tớ cũng bán thân vào đi, mỗi tháng có thể kiếm được chút tiền bạc, nếu không bây giờ chúng ta chỉ ngồi ăn núi lở thôi.”
Ta nắm tay nàng, cười nói: “Tớ còn muốn nói với cậu, đợi tớ vào Chu gia, phải nhờ cậu giúp tớ chăm sóc bà nội, đệ đệ muội muội. Bây giờ tiền của chúng ta vẫn đủ dùng.”
22
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/a-am/chuong-8.html.]
“Hơn nữa, nếu đệ đệ đi học, tớ cũng muốn nhờ cậu giúp tớ đốc thúc nó học hành chăm chỉ.”
Hổ Nữu gật đầu: “Cậu yên tâm, tớ nhất định sẽ coi bà nội như bà nội của mình, đệ đệ muội muội như đệ đệ muội muội ruột mà chăm sóc.”
Hổ Nữu trông hơi mập mạp, lại có hai cái răng hổ, trông khỏe mạnh hơn mấy đứa trẻ đồng lứa.
Trong nhà chỉ có một mình bà nội là người lớn, ta vẫn hơi lo lắng.
Còn về chuyện kiếm tiền, ta nghĩ đợi vào Chu gia xem tình hình thế nào, rồi sẽ tính toán sau.
Chỉ cần giữ quan hệ tốt với Chu gia, mối quan hệ của nhà ta sẽ không tệ. Lão phu nhân và Chu công tử đều là những người có vẻ hiền lành, hơn nữa họ một lòng muốn tích đức, chắc chắn sẽ chăm sóc gia đình ta nhiều hơn.
Xin chào. Tớ là Đồng Đồng. Đừng ăn cắp bản edit này đi đâu nhé!!!!
Buổi tối, chúng ta làm cá ăn. Không còn sự mệt mỏi của buổi chiều, cả nhà ngồi ăn cơm ở giếng trời, gió đêm hiu hiu, tâm trạng khá tốt.
Dọn vào nhà mới, mọi người đều đã quen. Hổ Nữu vẫn sẽ đi lên núi gần đó kiếm củi, nàng không nỡ mua củi vì tốn tiền.
Người Chu gia lại gửi lễ phục đến. Mặc dù ta chưa đến tuổi thành hôn, nhưng cứ kết thân trước, đợi đến tuổi rồi mới động phòng.
Dù sao cũng là đồng dưỡng tức xung hỉ mà.
Sắp xếp ổn thỏa việc nhà, quan trọng nhất là cất giấu bạc. Ta chia ra mấy chỗ trong nhà để cất giấu.
Ngày thành hôn nhanh chóng đến. Ta mặc hỉ phục, mặt thoa lớp phấn dày, theo tiếng kèn mà lên kiệu hoa.
Đệ đệ muội muội khóc rất lớn.
23
Ngồi trong kiệu, ta vén khăn che mặt, lén nhìn ra ngoài qua cửa sổ. Trên phố rất đông người, nha hoàn đang cầm giỏ phát kẹo cho trẻ con.
Đến cổng Chu gia, bà đỡ vén rèm. Một bàn tay thon dài, xương cốt rõ ràng vươn vào. Ta theo lời bà đỡ, vội vàng đưa tay ra.
Hắn quá gầy, là đại thiếu gia Chu gia.
Hắn có thể đi được rồi sao? Nhưng tiểu tư bên cạnh vẫn dìu hắn rất chặt, sợ hắn mất sức.
Lạy đường xong, chúng ta được đưa vào động phòng. Hắn vén khăn che mặt, rồi uống rượu giao bôi.
Mọi thứ đều diễn ra theo nghi thức.
Đợi đến khi lễ thành, hắn cuối cùng dường như kiệt sức, tựa vào đầu giường, sắc mặt trông rất tái nhợt. Xem ra, việc thành hôn đã tiêu hao hết sức lực của hắn.
--------------------------------------------------