Ta vội đỡ hắn nằm xuống, cởi giày cho hắn, đắp chăn, rồi lấy trà trên bàn đút cho hắn uống.
Hắn miễn cưỡng uống một ngụm, nói: “Ta quá mệt rồi, cần nghỉ ngơi một lát. Nếu nàng đói, đồ trên bàn đều có thể ăn; nếu mệt, có thể ngủ ở chiếc giường nhỏ bên ngoài.”
Ta nhẹ giọng nói: “Thiếu gia mau nghỉ ngơi đi, thiếp biết phải làm gì rồi.”
Hắn nhìn ta bằng ánh mắt dịu dàng, rồi nhắm mắt ngủ thiếp đi.
Ta thở phào nhẹ nhõm.
Tháo đồ trang sức nặng trĩu trên đầu xuống, bưng một đĩa bánh ngọt ra ngoài ngồi ăn.
Ngồi một lát, ta mở cửa ra, nói với nha hoàn: “Nếu lão phu nhân hỏi, cứ nói thiếu gia quá mệt, đã ngủ rồi.”
Nha hoàn đáp một tiếng, hành lễ, rồi rời đi.
Nói chuyện với người hầu như vậy, ta vẫn có chút không quen, nhưng ta cố gắng học theo thần sắc và cử chỉ của lão phu nhân hôm đó, không để người khác coi thường.
Buổi tối, lão phu nhân đến.
Chu thiếu gia vẫn đang ngủ.
Lão phu nhân kéo ta ra sân, nói: “Kể từ khi con gả vào Chu gia chúng ta làm dâu, thì hãy chăm sóc Sơ Nghiêu thật tốt. Ta sẽ không bạc đãi người nhà con đâu.”
Ta vội vàng đáp: “Nương yên tâm, con nhất định sẽ dốc hết sức mình chăm sóc thiếu gia.”
Nha hoàn vốn chăm sóc Chu thiếu gia đã nói cho ta rất nhiều điều cần lưu ý khi chăm sóc thiếu gia, ta đều ghi nhớ từng điều một.
24
Vốn dĩ có nha hoàn ngủ ở chỗ để chân để canh đêm, phòng khi Chu thiếu gia buổi tối không khỏe hoặc cần uống nước, tiện bề hầu hạ. Vì ta đã trở thành đồng dưỡng tức của hắn, đương nhiên phải tiếp quản những việc này.
Ngày hôm sau, Chu thiếu gia tinh thần khá hơn, ta hầu hạ hắn rửa mặt, rồi theo hắn đi thỉnh an lão phu nhân.
Lão gia Chu gia đã qua đời, Chu gia được lão phu nhân một tay chống đỡ. Chu thiếu gia cũng là độc đinh của Chu gia.
Lão phu nhân là người tính tình mạnh mẽ, nói một là một không hai. Chúng ta thỉnh an xong, liền ngồi xuống ăn cơm.
Lão phu nhân nhìn bát cháo rau có chút nghi hoặc, ta vội nói: “Đây là con dâu dậy sớm hầm, lần trước con thấy thiếu gia có thể ăn được chút, nghĩ sáng nay cũng có thể làm một ít.”
Trên mặt lão phu nhân hiện lên nụ cười: “Con có lòng rồi.”
Chu thiếu gia uống nửa bát cháo, ăn nửa cái bánh bao nhỏ, rồi không ăn nổi nữa.
Ăn cơm xong, lão phu nhân ra phủ xem xét việc làm ăn, ta theo Chu thiếu gia về viện.
Hắn ngồi trên ghế trong sân, trông rất yếu ớt.
Thật không biết là bệnh gì mà bệnh lâu đến vậy.
Ta rót trà cho hắn, hắn ho khan hai tiếng, nói với ta: “Sau này không cần dậy sớm như vậy, có gì cần làm thì cứ sai người hầu, nàng vẫn còn là tiểu hài tử, còn đang lớn.”
“Đa tạ thiếu gia quan tâm, thiếp không mệt.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/a-am/chuong-9.html.]
Hắn cười: “Hôm đó gặp nàng trông khá lanh lợi.”
Ta cũng cười: “Chẳng lẽ thiếp bây giờ không thông minh? Sáng nay, ít nhất cũng lấy lòng được nương.”
Hắn cười lắc đầu.
Tiểu tư mang đến một quyển sách, thấp giọng nói: “Thiếu gia, lão phu nhân dặn ngài đừng đọc lâu quá, kẻo tổn hại sức khỏe.”
25
Hắn đọc sách, ta thì vô vị, cũng không cần ta dọn dẹp nhà cửa, giặt giũ nấu cơm.
Ta bèn vào trong phòng, ôm hết chăn trên giường ra. Nha hoàn vội nói: “Thiếu phu nhân muốn làm gì, cứ dặn nô tì là được.”
Thiếu phu nhân?
Ta cười nói: “Ta muốn đem chăn trên giường thiếu gia ra phơi nắng, thiếu gia ngủ sẽ thoải mái hơn.”
Nha hoàn nhận lấy.
Ta quay người về phòng, mở cửa thông gió, rồi ra vườn cắt vài bông hoa cắm vào bình.
Làm xong những việc này, ta thực sự không nghĩ ra việc gì có thể làm được nữa, bèn hỏi Chu thiếu gia: “Thiếu gia, buổi trưa ngài muốn ăn gì? Hay thiếp đi nấu cho ngài nhé?”
Hắn sững sờ, khẽ nhíu mày nói: “Hay là nàng gọi ta là ca ca? Nếu không thì cứ cảm thấy nàng là tiểu nha hoàn mới đến.”
“Sơ Nghiêu ca ca.”
Xin chào. Tớ là Đồng Đồng. Đừng ăn cắp bản edit này đi đâu nhé!!!!
Ta khẽ gọi một tiếng.
“Có biết chữ không?”
Ta lắc đầu.
Hắn có vẻ hơi thất vọng.
Ta vội nói: “Thiếp có thể học.”
Hắn có chút hứng thú, nói: “Ta có thể dạy nàng.”
Ta hơi lo lắng cho sức khỏe của hắn, nhưng thấy hắn có vẻ hứng thú, có lẽ là do ở hậu viện dưỡng bệnh mãi đ.â.m ra buồn chán?
Đó là cảnh thu, trong sân nắng và nhiệt độ rất tốt. Tiểu tư đã khiêng bàn ghế ra ngoài, hắn viết một chữ lên giấy, dạy ta đọc, rồi lại để ta tự viết.
Dạy một lúc, hắn mệt, nằm ngủ thiếp đi trên ghế dài.
Ta vào phòng lấy chăn đắp cho hắn, rồi lại vào bếp xem.
Thường ngày bữa trưa lão phu nhân không ăn ở nhà, chỉ bữa sáng và bữa tối mới về.
Món ăn đều là những thứ dễ tiêu hóa, không có việc gì của ta, ta bèn tiếp tục luyện viết chữ.
Mấy ngày sau, bữa sáng, Chu công tử nói: “Nương, người mời một thầy đồ về dạy A Âm chữ nghĩa đi, sau này có thể đọc sách cho con nghe.”
Lão phu nhân nói: “Chuyện này, con cứ trực tiếp sai quản gia làm là được.”
--------------------------------------------------