Ngày thứ hai ta và Thái tử Bùi Uyên định thân, tỷ tỷ ta liền hạ độc, hại ta mất đi ánh sáng.
Tỷ tỷ ta được như ý nguyện gả cho Bùi Uyên, còn ta thì thành kẻ mù lòa.
Lục tướng quân đang chinh chiến ngoài biên ải đã trở về.
Nghe nói cuộc chiến đại thắng, nhưng dung mạo của Lục tướng quân lại bị hủy hoại.
Hắn không cần đất phong ngàn dặm, lại nói muốn cưới ta, kẻ mù lòa này.
Ta nghĩ cũng chẳng sao, dù gì ta cũng không nhìn thấy, xấu một chút thì xấu một chút vậy, người tốt là được rồi.
Ta theo tướng quân đến biên ải.
Tướng quân ngày ngày đưa ta cưỡi ngựa.
Hai năm sau, cuối cùng ta cũng có thể nhìn thấy.
Nhưng người trước mắt ta rõ ràng là một thiếu niên tuấn mỹ.
"Ngươi là ai?"
Người đó mắt chứa tình ý, khóe miệng mỉm cười:
"Ta là phu quân của nàng mà."
1.
“Đồ mù lòa với tên xấu xí! Đồ mù lòa với tên xấu xí!”
Ngày ta xuất giá, ngồi trên kiệu hoa, nghe thấy những lời như vậy, lòng ta hơi không thoải mái.
“Tiểu thư, đừng nghe bọn họ nói bậy, có lẽ dung mạo Lục tướng quân không đến nỗi tệ như lời đồn, nô tì sẽ đi bịt miệng bọn họ ngay…”
“Không sao, cứ để bọn họ nói đi.”
Ta tên là Mộc Uyên, nhị tiểu thư của Mộc phủ.
Ta vốn không có ý định tham gia vào cuộc đấu tranh quyền lực trong phủ.
Thế nhưng vẫn trở thành vật hy sinh.
Ta và Thái tử điện hạ Bùi Uyên là thanh mai trúc mã.
Năm tháng qua đi, chàng gảy đàn, ta vẽ tranh.
Mọi người đều nói chúng ta là lương duyên trời ban.
Bùi Uyên nói đợi ta mười tám tuổi sẽ đến cưới ta.
Ta đợi năm này qua năm khác.
Cuối cùng cũng đến mười tám tuổi, lại đợi được một tai họa bất ngờ.
Ngày đó khi ta tỉnh dậy, chẳng nhìn thấy gì cả, chỉ cảm thấy trước mắt đau nhói.
“Nhị tiểu thư bị ô nhục rồi! Nhị tiểu thư bị ô nhục rồi!”
Không biết là ai đang kêu la, xung quanh dần trở nên náo nhiệt.
Tuy ta không nhìn thấy, nhưng cũng biết quần áo trên người mình rách rưới không còn nguyên vẹn.
Nghe thấy tiếng vó ngựa lóc cóc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/bau-troi-bien-cuong/chuong-1.html.]
Ta hiểu ra, ta hẳn đang ở Chu Tước Nhai.
Ta ở nơi náo nhiệt nhất, trở thành trò cười lớn nhất.
Cha mẹ không nỡ mất mặt đến đón ta.
Thà rằng ta c.h.ế.t ngoài đường, còn hơn là trần truồng nhục nhã giữa phố mà không chút tôn nghiêm như vậy.
Ta không nhìn thấy, chỉ có thể bò trên mặt đất.
Không biết ai đã dẫm lên chân ta một cái.
Nhưng rất nhanh ta đã biết, nghe giọng nói thì hẳn là bạn đồng môn cũ của ta – Ninh Anh.
Nàng cười khẩy nói: “Mộc Uyên, đệ nhất mỹ nhân kinh thành, ngươi cũng có ngày hôm nay.”
Ta nắm lấy vạt áo nàng, “Giúp ta, giúp ta đi tìm Thái tử điện hạ.”
Nàng hất tay ta ra, cười khẩy nói: “Bây giờ ngươi ra nông nỗi này, mà còn muốn dựa vào Thái tử, đúng là một trò cười lớn nhất thiên hạ.”
Lòng ta sốt ruột, Bùi Uyên, Bùi Uyên nhất định sẽ giúp ta.
Ta không hiểu quyền mưu, nhưng chàng là Thái tử, quyền thế ngút trời, nhất định sẽ báo thù cho ta.
Ngày hôm đó mãi đến khi trời tối, người tan hết.
Cha mới phái người đón ta về phủ.
Mẹ tức đến mức phát bệnh, nhìn thấy ta là thổ huyết.
Bà ôm ngực: “Tại sao con còn sống? Nếu ta là con nhất định sẽ lấy một thước lụa trắng trong sạch mà c.h.ế.t đi.”
Nhưng mẫu thân à, người sai không phải là con, con không nghĩ con nên đi chết.
Ta bị Mộc Ly hãm hại, là nàng ta khiến ta ăn mặc không chỉnh tề xuất hiện trên phố, nhưng ta không hề mất đi sự trong trắng.
Hơn nữa, trong trắng là gì chứ, dù ta có thật sự bị làm nhục thì ta cũng vẫn trong sạch.
Nếu ta treo cổ tự tử trên xà nhà, chẳng phải vừa lòng kẻ ác sao?
Cho nên ta phải sống, hơn nữa phải sống thật tốt.
Huống hồ, ta và Bùi Uyên tình nghĩa sâu đậm, ta nghĩ chàng nhất định sẽ đứng ra vì ta.
- Edit by Thiên Thanh -
Ăn cắp truyện đăng wattpad là vô đạo đức, vô học.
Nhưng ta đợi mãi, đợi mãi, lại đợi được tin Bùi Uyên sắp cưới tỷ tỷ ta.
Chàng không báo thù cho ta, thậm chí còn muốn cưới kẻ thù của ta.
Ngày tỷ tỷ đại hôn, ta vốn định ở yên trong phủ, nhưng nàng ta cứ khăng khăng muốn ta đi dự hôn lễ của nàng ta.
Ta vào chỗ ngồi, ngoài phủ trống chiêng rầm rĩ.
May mà ta không nhìn thấy, chắc hẳn trong phủ là lụa hồng giăng mắc khắp nơi.
Bùi Uyên kính rượu ta, cười chúc ta vạn sự may mắn.
Ta nâng chén rượu đó lên, nhưng sao cũng không thể nuốt trôi.
Mọi người mắng ta phá đám, nói ta không nên đến đây.
Lúc đó mắt ta vẫn còn bị băng vải trắng che.
Quan y dặn dò ta tuyệt đối không được khóc.
Thế nhưng ta vẫn không kiềm được mà rơi xuống hai hàng lệ trong vắt.
--------------------------------------------------