"Mưa xuân rả rích, lại thêm rét về. Con luyện chữ xong nhớ nghỉ ngơi sớm. Ta sẽ tới nha môn, đưa thêm áo choàng cho phụ thân con."
"Mẫu thân không cần nhọc lòng. Con nhớ lần trước phụ thân có nói, áo choàng để ở nha môn, chưa kịp mang về."
"Vậy thì ta không đi nữa."
Vệ Văn Kỳ rõ ràng thở phào nhẹ nhõm.
Khoé môi ta khẽ cong, nở một nụ cười lạnh lẽo.
Vệ Tuân có sáu chiếc áo choàng mùa đông, ta đã đếm đủ, tất cả đều ở trong phủ.
Rõ ràng Văn Kỳ đang giúp phụ thân nó che giấu.
Chuyện giữa Vệ Tuân và Dương Uyển Phất, e rằng nó chẳng phải là không biết gì.
Hai năm nay, Văn Kỳ chẳng mấy thân cận với ta, sợ rằng không phải do ta quá nghiêm khắc, mà là vì nó đã biết thân thế thật sự của mình, mẫu thân ruột của nó là Dương Uyển Phất.
Ta đặt bát chè đến trước mặt nó: "Uống chè rồi hãy viết tiếp."
Khi được ôm về phủ, thân thể Văn Kỳ vốn suy nhược.
Ta tìm đủ cách để bồi bổ cho nó.
Nó biết những món ăn ta nấu đều có thêm dược liệu bổ dưỡng, cũng quen với việc ta đích thân chuẩn bị riêng từng phần.
Bởi vậy không chút đề phòng, liền bưng bát chè uống sạch không chừa một giọt.
Ta xoay người rời đi.
Cả đêm trằn trọc, chẳng thể nào yên giấc.
Ta mơ thấy thời niên thiếu, cùng Vệ Tuân đứng dưới gốc quế cười đùa.
Từng cánh hoa quế rơi xuống lả tả.
Người tình năm ấy đang tươi cười bỗng chốc trở nên dữ tợn, rút kiếm muốn g.i.ế.c ta.
Trong mộng, Vệ Tuân gầm lên:
"Ngươi nếu thật sự hiền đức, lẽ ra nên nhường đường cho Uyển Phất!"
Giật mình tỉnh giấc, lưng ta ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Bên ngoài trời đã rạng sáng, ta gọi Tuyết Anh thắp đèn, vừa thay y phục xong thì đã nghe tiếng bước chân vội vã bên ngoài.
Cửa phòng bị đẩy ra kẽo kẹt, Vệ Tuân bước vào.
Thấy ta đã tỉnh, hắn hơi ngạc nhiên.
Nhưng rất nhanh liền lấy lại vẻ bình thản, bước đến nói:
"Y La, ta bận việc ở nha môn, vừa chợp mắt một chút. Trước khi vào triều, ta muốn về thay y phục, nhân tiện gặp nàng một chút. Một ngày không thấy, ta rất nhớ nàng."
"Ngày bận, đêm cũng bận, ta còn tưởng ngươi là vì không muốn gặp ta nữa." – ta lạnh giọng đáp.
Vệ Tuân quan sát ta với vẻ nghi ngờ: "Y La, nàng giận ta sao?"
"Ta không nên giận à?"
Vệ Tuân đổi sang bộ dạng lấy lòng, nhẹ giọng dỗ dành:
"Y La, là ta không phải. Đợi ta qua được đợt này, nhất định sẽ dành thời gian bù đắp cho nàng."
Ta lạnh lùng hừ một tiếng, không đáp lời.
Hắn quay sang hỏi Tuyết Anh:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/bay-nam-cua-y-la-scjm/chuong-3.html.]
"Canh dưỡng sinh mà bếp làm cho phu nhân, thường ngày phu nhân có chịu uống đàng hoàng không?"
Chính là thứ Thiên Nhật Hoan ấy, đã bị hạ vào canh dưỡng sinh mà Vệ Tuân đích thân dặn nhà bếp chuẩn bị cho ta mỗi ngày.
"Chuyện tướng quân căn dặn, phu nhân ngày nào cũng uống, không sót bữa nào." – Tuyết Anh đáp.
Vệ Tuân không nhận ra tia giễu cợt trong đáy mắt Tuyết Anh, chỉ lộ ra vẻ hài lòng.
"Y La, năm đó nàng vì ta mà đỡ một đao, thương thế không nhẹ, phải điều dưỡng cẩn thận thì ta mới yên tâm được."
"Nói vậy đủ rồi, ta phải đi triều sớm đây."
Nói đoạn, hắn vội vã xoay người bước đi.
Đúng lúc này, đại nha hoàn hầu hạ Vệ Văn Kỳ vội vã chạy tới bẩm báo, sắc mặt đầy hoảng hốt:
"Tướng quân, phu nhân, không hay rồi! Tiểu thiếu gia bỗng nhiên phát sốt cao, gọi mãi không tỉnh dậy!"
Vệ Tuân lập tức sải bước lao về phía Lộc Minh viện.
Ta cũng nhấc chân theo sau.
Vừa đến nơi, đèn đuốc sáng trưng, đám nha hoàn bà tử đứng bên giường Vệ Văn Kỳ không dám thở mạnh, sợ bị liên lụy.
"Mau đi mời Chu phủ y!" – Vệ Tuân quát với nha hoàn đứng cạnh cửa.
Sau đó lại sai tiểu đồng mang ấn tín của mình đi xin nghỉ việc ở nha môn.
Chẳng bao lâu sau, Chu phủ y tới nơi.
Ông bắt mạch, hỏi bệnh, xem sắc mặt, rồi lắc đầu nói:
"Mạch tượng không có gì bất thường, chỉ có thể hạ sốt trước đã."
Dĩ nhiên là ông không thấy được gì.
Độc trong bát chè kia, chính là loại cổ trùng mà năm xưa khi ta cùng Vệ Tuân đánh trận nơi biên cương, được Thánh nữ Miêu tộc ở vùng Bắc địa trao cho.
Đừng nói là ông ta, dù có mời cả Trương thần y đến, cũng chẳng tra ra được đầu mối.
Phủ y kê thuốc, sai người sắc rồi đổ vào miệng Văn Kỳ.
Vài canh giờ sau, nhiệt độ cơ thể của hài tử mới dần hạ, nhưng vẫn không có dấu hiệu tỉnh lại.
"E là phạm phải điều gì đó không sạch sẽ." – Chu phủ y vừa lau mồ hôi vừa nói.
Vệ Tuân lại gấp rút sai người mời thêm đại phu khác.
Thậm chí còn dựa vào giao tình để cầu xin ngự y trong cung.
Người tới càng đông, cái lắc đầu lại càng nhiều.
Tất cả đều giống như phủ y đầu tiên, không tìm được nguyên do.
Tiễn hết bọn họ rời đi, Vệ Tuân quay đầu nhìn Văn Kỳ, rồi lại liếc nhìn ta, trong mắt hiện rõ vẻ nghi hoặc.
Hồng Trần Vô Định
"Văn Kỳ vốn khoẻ mạnh, sao bỗng nhiên lại thành ra như vậy?"
Ta lạnh lùng bật cười: "Có lẽ là do ta hạ độc Văn Kỳ rồi chăng."
Sắc mặt Vệ Tuân thoáng trở nên khó coi, ngữ khí cũng cứng đờ:
"Y La, Văn Kỳ gọi nàng là mẫu thân, cho dù nàng có giận ta, cũng không đến nỗi ra tay với một đứa nhỏ chứ?"
"Nếu ngươi đã không cho rằng ta là loại độc phụ, thì hỏi câu ấy để làm gì?"
Ta nhìn hắn, ánh mắt sắc như dao: "Hay là ngươi nghĩ, ta xưa nay đối với nó chẳng tốt đẹp gì, nên trông giống kẻ muốn hại nó?"
"Đương nhiên không phải. Ta chỉ lo lắng quá, mới tiện miệng hỏi. Y La, nàng đừng hiểu lầm ta." – ngữ khí Vệ Tuân dần dịu xuống.
--------------------------------------------------