Tạ Loan đưa tay chỉ thẳng vào Dương Uyển Phất:
"Vừa rồi chính miệng ngươi thừa nhận nàng ta là ngoại thất của ngươi!"
Nói rồi, nàng gỡ trâm gỗ cài trên tóc, ném mạnh xuống đất:
"Đồ của ngươi, tự mình nhặt về đi. Ngày mai ta sẽ về Lư Châu, từ nay đoạn tuyệt!"
"Nàng… nàng…"
Chương Thanh nhặt cây trâm rõ ràng là tự tay mình gọt tỉa, tay chân luống cuống, cố nhét lại vào tay nàng.
Thấy Tạ Loan không chịu nhận, còn có vẻ muốn quay người bỏ đi, hắn lập tức nghiến răng nói:
"Ta đâu từng nói nàng ta là ngoại thất của ta? Lúc trả lời Trần phu nhân và Thẩm phu nhân, ý nói nàng ta là người ta dẫn đến."
"Ta và nàng ta không hề có quan hệ gì cả."
Tạ Loan ngước mắt nhìn hắn.
Chương Thanh được tiếp thêm dũng khí, nói năng càng lúc càng trôi chảy:
"Nàng ta thật ra là một thanh quan ở Chu Hồng Lâu."
"Nàng cũng biết ta xưa nay yêu thi thư ca phú, trước khi gặp nàng, từng cùng nàng ta ngâm thơ luận phú một đôi lần."
"Nhưng ta cam đoan, giữa ta và nàng ta không hề có chuyện mờ ám. Nàng ta chỉ là một thanh quan, vốn chỉ bán nghệ không bán thân."
"Vệ tướng quân trước nay một lòng với Thẩm phu nhân, chưa từng đặt chân đến nơi như Chu Hồng Lâu. Hắn hoàn toàn không biết chuyện này."
"Ta nghe nói Vệ tướng quân cần tìm người nhà họ Dương giúp đỡ, nên mới nhớ đến nàng ta. Vì vậy ta đưa nàng ta đến."
"Thật chứ?" – Tạ Loan nhướng mày.
Chương Thanh giơ ba ngón tay thề thốt: "A Loan, nàng tin ta đi, ta thực lòng đã thay đổi rồi!"
Tạ Loan buông tha cho hắn, quay sang hỏi Dương Uyển Phất:
"Ngươi thật sự là thanh quan của Chu Hồng Lâu sao?"
Dương Uyển Phất lập tức đỏ hoe vành mắt, liếc nhìn ta, giọng yếu ớt đáng thương:
"Tạ cô nương, rơi vào chốn thanh lâu không phải là ý nguyện của ta. Ta vốn là thiên kim khuê nữ nhà quan, nếu không còn thân trong trắng, sao ta có thể sống tới hôm nay?"
"Thì ra Dương cô nương còn giữ phẩm hạnh vượt bùn mà chẳng nhuốm bẩn."
Ta cười lạnh "Vậy thì mời người đến bắt mạch cho Dương cô nương, để A Loan yên tâm, cũng không quá đáng chứ?"
"Y La, nàng nói đùa rồi. Nơi đây là Hương Vân Tự, nếu để đại phu trong chùa xem thân thể nữ tử, chẳng phải quá thất lễ với Phật môn rồi sao?" – Vệ Tuân miễn cưỡng nói.
"Đương nhiên không cần làm phiền y sư trong chùa."
Ta xoay người, nắm tay một vị phu nhân bên cạnh Trần phu nhân, giới thiệu:
"Đây là Lý phu nhân. Trước khi xuất giá, từng làm nữ y trong cung của Hoàng hậu nương nương. Việc Dương cô nương còn giữ được trong sạch hay không, nàng ấy chỉ cần chẩn qua là biết."
Sắc mặt Vệ Tuân tái mét: "Thì ra nàng sớm đã sắp đặt rồi sao?"
Giọng ta thản nhiên:
"Ai ai cũng biết trụ trì Hương Vân Tự phật pháp cao thâm, nghe người giảng kinh là chuyện khó gặp trong đời."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/bay-nam-cua-y-la-scjm/chuong-5.html.]
"Hôm nay vốn là Trần phu nhân dẫn các phu nhân tới nghe giảng kinh. Biết ta muốn đến cầu phúc cho Văn Kỳ, nàng tốt bụng nhường thêm một đệm thiền cho ta."
Những vị phu nhân này, đều là do ta tỉ mỉ chọn lựa.
Ngoài Tạ Loan, Trần phu nhân và Lý phu nhân, ba người còn lại đều là các bà tám nổi tiếng khắp kinh thành.
Khi ta biết Vệ Tuân phản bội mình, ta liền tìm Trần phu nhân và Tạ Loan hợp tác.
Còn lại, chẳng cần ta phải lo, các nàng sẽ tự mình sắp xếp chu toàn giúp ta.
5
Thế cục đã đến nước này, Vệ Tuân cũng chẳng thể làm gì hơn.
Một nha hoàn bước lên, kéo Dương Uyển Phất đang không cam lòng lại gần Lý phu nhân.
Chẳng bao lâu, Lý phu nhân liền bật cười khinh miệt:
"Thế này mà cũng dám giả làm thanh quan? Chẳng qua lừa mấy kẻ ngốc nhà giàu cho họ mất tiền thôi!"
Hồng Trần Vô Định
Tạ Loan giận dữ lao tới, tát thẳng vào mặt Dương Uyển Phất một cái giòn tan:
"Ngươi, một nữ nhi tội thần, giờ chẳng qua là thứ tiện nhân ai cũng có thể cưỡi lên đầu, cũng dám vờ vĩnh thanh cao trước mặt ta? Còn dám cùng vị hôn phu của ta diễn trò lừa gạt!"
Xung quanh, các phu nhân bắt đầu xì xào bàn tán, chỉ trỏ nghị luận.
"Chương đại nhân, một ả kỹ nữ như thế thì có gì hay ho?"
"Vì nàng ta mà bỏ bê hôn sự với Tạ tiểu thư, thật không đáng chút nào!"
"Nhưng dạo này cũng không nghe tin Chương đại nhân trêu hoa ghẹo nguyệt, có khi hắn thực sự sửa đổi rồi cũng nên?"
"Thế thì Chương đại nhân chỉ là bị kỹ nữ kia lừa gạt thôi."
"Dương Uyển Phất cũng thật lạ, vốn xuất thân thư hương thế gia, là đích nữ Lễ bộ Thượng thư. Xưa kia kiêu ngạo biết bao, mà giờ lại để mình sa vào cảnh như thế này."
"Làm nhục cả tổ tông nhà họ Dương!"
…
Chương Thanh bị Tạ Loan chất vấn gay gắt, còn Dương Uyển Phất thì bị cả đám phu nhân vây quanh mắng chửi không ngớt lời.
Vệ Tuân lo lắng đến đỏ hoe cả khóe mắt, mà vẫn chỉ biết nhẫn nhịn không dám lên tiếng.
Ta nhìn hắn, mỉm cười nhẹ nhàng:
"May mà chàng xưa nay không đặt chân vào thanh lâu, bằng không hôm nay có mười cái miệng cũng chẳng cãi nổi."
"Loại dơ bẩn như thế, chàng trước kia liếc một cái còn thấy chướng mắt.”
"Hóa ra nàng ta thật sự đã rơi xuống chốn ấy rồi… Năm đó chàng còn thề sống thề c.h.ế.t rằng sẽ đích thân g.i.ế.c nàng ta để báo thù cho ta. Nay xem ra, nàng ta tự mình gánh nghiệp, cũng chẳng cần ngươi ra tay nữa."
…
Sau một phen náo loạn, cuối cùng Vệ Tuân cũng mời được Hàn Vân đại sư về phủ tướng quân.
Chỉ tiếc, ông ấy cũng chẳng hiểu gì về cổ độc.
So với các đại phu khác, hơn ở chỗ ngoài kê đơn bốc thuốc, còn có thể tụng kinh.
Thế nhưng Vệ Văn Kỳ vẫn không tỉnh lại.
--------------------------------------------------