Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cậu Là Nam Thì Tôi Vẫn Yêu 2

Chương 144

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

An Tử Yến mở mắt ra, chầm chậm ngồi dậy, trên mặt anh cái gì cũng không có, anh hại không khí khóc rồi, hại Mạch Đinh khóc rồi, nhưng vẫn là không có cách nào có thêm nhiều biểu tình. An Tử Yến từ phòng ngủ đi đến trước đàn dương cầm, ngón tay thon dài của anh ấn xuống một phím, tiếng đàn gào thét vừa trầm lại dài, anh nhìn đàn dương cầm, nhưng không muốn đàn, anh thậm chí không biết mình muốn làm gì.

Mạch Đinh tuyệt đối sẽ không biết, cậu làm sao có thể biết được, mình đã tự tay cạy mở vết thương vẫn chưa khép miệng ở trong lòng An Tử Yến. Cậu mang theo đau khổ thuộc về bản thân mình không dám về nhà ba mẹ, lo sợ họ sẽ lo lắng, cuốicùng cậu chỉ có thể gọi điện thoại cho Lí Minh, Lí Minh đã dọn ra khỏi nhà, nơi mới cậu ta thuê Mạch Đinh vẫn chưa đi qua, đợi lúc Lí Minh nói cho cậu biết địa chỉ, Mạch Đinh mới phát hiện ra là cùng khu nhà với An Tố.

Lúc cậu vừa tới nơi, Lí Minh đã ở dưới lầu đợi cậu, Mạch Đinh hít sâu một hơi, vỗ vỗ mặt mới ra khỏi xe taxi, cậu không muốn để Lí Minh thấy bộ dạng bị vứt bỏ của mình.

“Tôi đã đi siêu thị giúp cậu mua bàn chải và khăn mặt.” Lí Minh quơ quơ cái túi trong tay, Mạch Đinh miễn cưỡng cười lên:

“Cám ơn, có điều sao cậu lại dọn đến đây, có chút giống biến thái theo dõi điên cuồng.”

“Chị ấy ở lầu 10, tôi ở lầu 4, bình thường tôi rất ít ra ngoài, chị ấy ngay cả tôi ở đây cũng không biết, cũng không có theo dõi chị ấy, tôi chỉ là muốn nếu như chị ấy có khó khăn tôi có thể nhanh chóng giúp chị ấy, thật sự không tính là cuồng theo dõi gì đó.” Lí minh giải thích cho bản thân.

“Cũng đã lâu như vậy rồi, cậu cũng nên bày tỏ với chị ấy đi.”

“Sẽ bị từ chối, tôi không có năng lực chấp nhận, tim của trạch nam rất mỏng manh.” Lí Minh nói rất nghiêm túc, hai người vừa đi vừa trò chuyện, vào đến nhà Lí Minh, khuôn mẫu bên trong quy mô rất lớn, giống như một cửa hàng, mặt bàn xếp ba cái máy tính, một cái để xem tivi, một cái dùng để lên mạng giao dịch, một cái khác là chơi game.

“Cậu phát tài rồi?”

“Đủ chia trả cuộc sống hàng ngày, không bằng cậu, căn bản không cần lo lắng, dù sao cậu cũng có An Tử Yến.” nghe nói đến tên này, sắc mặt Mạch Đinh thay đổi, tiếp theo lại miễn cưỡng cười lên: “Phải không, ở đâu, tôi không nhìn thấy.”

Lí Minh đem túi đặt trên bàn, nhìn Mạch Đinh: “Quả nhiên là hai người cãi nhau.”

“Bởi vì tôi quá phiền rồi, nghĩ nghĩ cũng phải, tôi quả thật rất phiền, luôn nghĩ mấy chuyện nhỏ lông gà vỏ tỏi, luôn lải nhải không thôi, anh ấy cũng đã nhịn rất lâu rồi.”

“Rốt cuộc là chuyện gì?”

Mạch Đinh ngồi xuống sofa đồ đạc chất đầy, đem từng thứ từng thứ từ từ đặt lên trên bàn trà, vừa xếp vừa nói ra tình hình đại khái, Lí Minh đỡ mặt: “Nếu đã chỉ là thụ tinh nhân tạo thì chắc cũng không có liên quan gì chứ, nếu như con có thể sinh ra có thể bổ sung rất nhiều chuyện.” Mạch Đinh tự giễu: “Tôi có lẽ quá nóng vội hoặc là quá tự tin rồi, dùng rời xa đe dọa anh ấy, cho rằng có thể ít nhất cũng có tác dụng, nhưng mỗi chuyện tôi làm trong mắt anh ấy đều là đáng cười và làm loạn vô lý, ra quyết định mãi mãi là anh ấy.”

“Nhưng nếu như bản thân người đó không muốn, cưỡng ép cũng không tốt.”

“Chuyện anh ấy không bằng lòng quá nhiều rồi, có lẽ là tâm tình không tốt, có lẽ là chê phiền phức, anh ấy có thể nhẹ nhàng từ chối, tôi thì sao, anh ấy cho rằng tôi rất đơn giản mà quyết định vậy sao, đối mặt với dì là tôi, đối mặt với ba mẹ là tôi, đối mặt với anh ấy cũng là tôi, tại sao toàn là tôi, tại sao không quan tâm tôi làm sao, cũng đều bị người ta chỉ trích, lẽ nào tôi đáng đời sao, lẽ nào…” Mạch Đinh hai tay che mặt: “Lẽ nào không thể ôm tôi sao, tại sao muốn nói mấy lời như vậy.”

“Cậu bình tĩnh chút, hay là tìm anh ta đến rồi hai người nói chuyện.”

“Nếu như là chuyện An Tử Yến không muốn bàn, thì sẽ không cách nào bàn cùng anh ấy.”

“Nhưng…” Mạch Đinh nằm trên sofa, quay lưng vào trong, cuộn tròn cơ thể: “Lần này, ít nhất là lần này, không muốn hèn mọn đi nhận sai.” Lí Minh há miệng lại không nói thêm cái gì, cậu ngồi trước máy tính, để Mạch Đinh một mình nằm trên sofa yên tĩnh.

Đêm, quá dài rồi, mất ngủ và mơ nhiều cũng không khiến người ta cảm thấy vui vẻ, hôm qua vươn tay liền có thể chạm được anh ấy không còn nữa, nhưng vẫn là không nhịn được muốn vươn tay, nghĩ có phải là sẽ chạm được anh ấy. Trong máy tính vang lên âm nhạc không gọi được tên, con người trong lúc khó khắn thật ra là không thích hợp nghe nhạc, bạn sẽ cảm thấy lời bài hát đều như đang nói mình, nói đến cùng, cũng chỉ là tâm trạng đang ám thị.

Chúng ta rõ ràng đều yêu nhau vì cớ gì lại tổn thương nhau như vậy?

Đây là câu hỏi ngốc nghếch như vậy.

Vết thương đau đớn nhất đều là từ người yêu nhất mới có thể gây ra.

Mạch Đinh ôm hai vai, cúi đầu nhìn cơ thể mình.

Nếu như, nếu như cậu là nữ, có phải sẽ tốt hơn không?

Tại sao mình bắt đầu ghét giới tính của mình rồi, là có nhiều đáng thương, mình đã dễ dàng đem bản thân mình từ bỏ rồi.

Câu chuyện tình yêu cần phải viết thật dày mới có thể tiếp nhận đả kích hết lần này đến lần khác của cuộc sống.

Mạch Đinh sáng tinh mơ thức dậy vẫn chưa chuẩn bị xong tâm lý đi làm, cậu sợ nhìn thấy vẻ lạnh nhạt và chế giễu trong mắt An Tử Yến dành cho mình. Đứng ở ngoài cửa bộ phận quan hệ xã hội, Mạch Đinh hít sâu một hơi rồi đi vào, An Tử Yến vẫn chưa đến, cậu ngồi xuống chỗ ngồi, muốn giả vờ mọi thứ đều chưa xảy ra có phải là quá khó không.

“Mạch Đinh, cậu sao vậy, sắc mặt rất khó coi.” Quách Bình hỏi, Mạch Đinh sờ sờ mặt mình: “Đại khái là đêm qua không ngủ ngon.”

“Tiểu tử cậu lại mỹ nữ rồi, thật là cuộc sống khiến người ta ghen tỵ mà.” Đồng nghiệp trêu chọc, người khác cười lên, Mạch Đinh nhìn bọn họ, nếu như bọn họ biết tình cảm của mình và An Tử Yến thì còn ghen tỵ không, Mạch Đinh sớm đã qua tuổi ngây thơ, muốn tất cả mọi người tiếp nhận dường như là quá tham vọng, hiện thực nào có tốt đẹp như vậy.

“Yến, cậu đến rồi.” nghe thấy giọng của Phạm Thiếu Quân, Mạch Đinh vội vàng cúi đầu xuống, dư quang cí thể nhìn thấy ngón tay thon dài của anh, lúc phát hiện An Tử Yến hướng qua chỗ cậu mà đi, cậu đứng đạy, soạn đại lý do đi tìm Phi Mông, cậu không giỏi giấu diếm và diễn suất, lo lắng trong chớp mắt nhìn thấy An Tử Yến thì tâm trạng mình sẽ sụp đổ.

Cậu nghĩ nhiều rồi, An Tử Yến chỉ là đi lấy văn kiện trên bàn của đồng nghiệp khác ở sau bàn làm việc của anh, sau đó trực tiếp đi vào phòng làm việc, đóng cửa lại, sau khi vào An Tử Yến đem văn kiện dùng sức ném lên bàn, anh chú ý đến sự trốn tránh rõ ràng của Mạch Đinh, đêm qua sau khi đi khỏi tên gia hỏa đó không có đi tới nhà ba mẹ, nếu không phải Lí Minh gửi tin nhắn cho anh, anh có lẽ đã đi ra ngoài tìm.

An Tử Yến đầu dựa lên ghế, không quản là ánh mặt trời và độ ấm bên ngoài hoặc là tâm trạng và đau đớn bên trong cái gì cũng không cảm nhận được, sau đêm qua trở đi tất cả đều trở thành tàn tron, phủ lên cửa sổ bắn lên mặt anh, anh giống như ma quỷ tùy lúc sẽ mất đi lý trí, tình hình như vậy không chỉ xảy ra một lần, anh đã mất khống chế trên người giám đốc Thôi, An Tử Yến biết bây giờ so với lúc đó càng nghiêm trọng hơn, anh nhìn chằm chằm ngón tay, mình nói không chừng sẽ vì để Mạch Đinh không cách nào rời xa mà làm ra chuyện tổn thương đến em ấy, dùng thủ đoạn nhẫn tâm, anh nhất định sẽ làm đau Mạch Đinh, có lẽ Mạch Đinh bây giờ trốn mình mới là an toàn nhất.

An Tử Yến chuyển động ghế, nhìn ra ngoài cửa sổ, anh nhìn bầu trời, âm thanh nhẹ như gió thổi: “Ông cụ, ngay cả con cũng không cách nào khống chế mình, đây là trò đùa ác của ông với con sao?”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 144
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...