Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cậu Là Nam Thì Tôi Vẫn Yêu 2

Chương 96

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Tôi nghĩ hẳn anh đã biết có một người phụ nữ ở bên ngoài cứ nhìn chằm chằm vào đây”.

“Tôi biết. Là vì tôi. Không liên quan đến cô”.

“Nhưng tôi nghĩ có liên quan đến tôi. Người cô ấy nhìn là tôi đây”.

Phó Thúc nhìn sắc đen cà phê. Không cho thêm đường. Vị đắng còn quấn quanh nơi cổ họng. Anh chậm rãi nói: “Cô ấy là người mà tôi không muốn gây tổn thương. Nhưng tôi lại không thể cho thứ cô ấy muốn”.

“Thứ cô ấy muốn anh lại cho tôi. Kia có nghĩa là cô ấy hận không thể cho tôi một cái tát. Vậy nên tôi mới ghét mỹ nam đấy”. Đối với sự trêu chọc của Quý Mộng, Phó Thúc chỉ cười chứ không nói. Quý Mộng từ từ thưởng thức mùi vị cà phê. Cô đặt tách xuống: “Đó không phải là lỗi của anh”. Phó Thúc ngẩng đầu lên. Một lần nữa anh xác nhận lại cảm xúc của mình. Anh thích người phụ nữ này. Quý Mộng nhìn ra ngoài, trực tiếp xoáy thẳng vào đôi mắt An Tố.

An Tố sửng sốt vài giây. Cô bị phát hiện rồi. Nhưng trong ánh mắt của Quý Mộng không hề có sự thị uy, không ngạo mạn, không tỏ ra thương hại với cô. Cái gì cũng đều không có. Điều đó dường như khiến cho An Tố trút bỏ được gánh nặng. Nếu không cô sẽ lao ngay vào quán. An Tố không nghe thấy nội dung cuộc nói chuyện. Hai người họ giống như ánh mắt của Quý Mộng vậy. Không làm bất cứ điều gì. Không có tình nồng ý mật như các cặp tình nhân. Không cử chỉ thân mật. Không hề có tiếp xúc. Chẳng qua chỉ ngồi đó mà thưởng thức cà phê. Nhưng hai người họ ở bên nhau lại quá tự nhiên. Tự nhiên đến mức nhàn nhã. Cô có thể nhìn thấy sự thoải mái của Phó Thúc. Đột nhiên An Tố nghĩ đến Ngô Hinh. Bà từng làm tổn thương bản thân để giữ lấy An Tử Yến. An Tố thấy được kết cục của hành động đó. Chẳng lẽ cô muốn giống mẹ mình? Biến thành một người phụ nữ như vậy? An Tố luôn nhớ đến hình ảnh An Tử Yến cúi người sát cạnh bên tai Ngô Hinh mà thì thầm: Đừng ép con hận mẹ! Cô cũng nhớ mẹ cô đã đau khổ đến mức nào.

Phải giữ lấy cho bản thân một con đường lui. Từ bỏ thôi. Ngoài điều đó ra, không còn sự lựa chọn nào khác cả.

An Tố khởi động xe rời đi. Đem tất cả tình cảm của cô để lại nơi quán cà phê đó. Con đường càng lúc càng mơ hồ. Nước mắt cô không ngừng rơi xuống tay lái. Cô dùng tay lau đi lau lại từng dòng nước mắt trực trào. Cuối cùng, cô dừng xe ở ven đường rồi khóc lớn thành tiếng.

Lúc này, có người bước đến gõ vào cửa xe. Cô ngẩng mặt lên. Là Lý Minh. Không biết làm sao mà anh lại ở đây. An Tố hạ chút cửa kính, gào lên: “Cậu cút đi!”. Lý Minh không nói gì cả. Chẳng qua anh chỉ đứng yên bên ngoài. Không gõ nữa.

Thực hiện hành động theo dõi không phải chỉ có mình An Tố. Mạch Đinh vì muốn An Tố có thể yên tĩnh một mình nên mới cố ý gọi cho Lý Minh bảo anh trong khoảng thời gian này đừng quấy rầy An Tố nữa. Lý Minh quá sốt ruột muốn biết nguyên do nên dồn ép hỏi Mạch Đinh. Cậu cũng lựa lời mà kể hết cho anh nghe. Chuyện Lý Minh thích An Tố, chỉ có Mạch Đinh biết. Lý Minh không dám bày tỏ. Anh chỉ là một gã trạch nam. Nhưng anh không quan tâm nhiều như vậy. Anh lo lắng An Tố xảy ra chuyện gì nên đã âm thầm theo dõi từ xa. Năm ngày nay cứ một mực theo sau An Tố như vậy.

An Tố gục khóc trên tay lái một hồi lâu. Cô ngẩng mặt lên lần nữa. Không nhìn thấy Lý Minh. Tất cả mọi người đều bỏ mặt cô. Không còn ai quan tâm đến cô nữa. Cô tự cười giễu cợt bản thân. Khiến cho mọi xa lánh cô chính là cô. Mà muốn mọi người ở bên cô lại cũng chính là cô.

Chợt An Tố nhìn thấy Lý Minh cầm theo gói khăn giấy vừa mua chạy đến. Anh thở hồng hộc rút ra một tờ đưa cho An Tố. Sau đó quay lưng.

“Sao cậu còn chưa đi!!”.

“Nhưng chị khóc như vậy…”.

“Quay lại đây. Cậu cho rằng tôi sẽ khó chịu vì bộ dạng của mình như thế này sao? Không cần cậu làm bộ thương hại”.

Lý Minh quay người lại. An Tố hạ hết cửa kính xuống. Lý Minh ôm gói khăn giấy trong tay, rút ra thêm một tờ nữa đưa cho cô: “Nữa không?”. An Tố nhận lấy, lau sạch nước mắt: “Không cần cậu xen vào việc của người khác”. Lý Minh im lặng. Lúc lâu sau, An Tố nói tiếp: “Cậu làm gì đó? Tóc tai, mặt mũi không ra gì hết. Ngốc nghếch”. Lý Minh ngượng cười gãi đầu: “Lúc nãy lái xe, phi nhanh quá cái thành ra như vậy”.

“Cùng ăn cơm đi”.

“Tôi biết có một nhà hàng rất ngon. Chị đi theo tôi”. Lý Minh nhanh chóng ngồi lên chiếc xe dựng cách đó không xa. An Tố cũng khởi động xe. Cô lái theo sau chiếc xe máy của Lý Minh. Tốc độ của Lý Minh cũng không nhanh lắm. Bởi vì anh vẫn còn ôm chặt gói khăn giấy trong tay.

Lúc ăn cơm, Mạch Đinh nhắn tin đến.

[Chị ấy sao rồi?] Biết Lý Minh theo An Tố nên mỗi ngày đôi lúc Mạch Đinh sẽ nhắn tin hỏi Lý Minh tình hình của An Tố.

[Không biết. Bọn tôi đang ăn cơm.]

[Hai người? Lý Minh, tôi nói có phải ông ngủ không đủ giấc rồi sinh ảo giác không?]

[Đừng nghi ngờ tôi. Thật đó. Không tin tôi chụp hình cho ông coi]

Lý Minh làm bộ để điện thoại trên bàn. Nhân lúc An Tố không chú ý thì chụp lại tấm hình. Nhìn thấy hình Lý Minh gởi sang, Mạch Đinh trợn to hai mắt rồi nhanh chóng cho An Tử Yến xem: “Anh thấy, trong thời gian này chị không thèm nghe ai nói hết. Vậy mà lại đang cùng Lý Minh ăn cơm. Còn ăn nhiều như vậy nữa. Chị sẽ không bị gì chứ? Chúng ta mau đến đó xem chút đi. Em biết quán này. Lý Minh dẫn em tới lần rồi”. Mạch Đinh nói xong thì lôi An Tử Yến ra ngoài. Mặc dù ngoài miệng hắn không hứng thú nhưng kiểu gì cũng bị Mạch Đinh kéo đi. Mạch Đinh thật sự có sức mạnh lớn vậy sao? Chuyện này cũng đáng nghi ngờ lắm!

Xe dừng lại trước cửa nhà hàng. Mạch Đinh liền có thể nhìn thấy toàn cảnh. Tóc của Lý Minh phải trải qua bão gió cấp mấy mới thành ra như vậy được chứ? Mạch Đinh không vào trong. Cậu chỉ hạ cửa kính xuống mà quan sát. Trên mặt An Tố vẫn còn chút nước mắt. Giọng điệu nói chuyện vẫn như vậy. Đây mới chính là con người thật của An Tố. Cho dù không cần sửa đổi nhưng cũng có người tình nguyện vì cô mà làm tất cả.

Không phải Mạch Đinh xem thường bạn bè của mình. Nói thật, cậu không nghĩ An Tố sẽ thích Lý Minh. Có lẽ căn bản cô chưa từng để Lý Minh vào mắt. Đến bây giờ cậu vẫn nghĩ như vậy. Đối với tình cảm của Lý Minh chính là không hề có hy vọng gì. Nhưng… Nhưng nếu như… Một hình ảnh thoáng hiện lên trong đầu Mạch Đinh. Cậu chợt phun tiếng Anh: “Oh, no!!”.

An Tử Yến cau mày nhìn Mạch Đinh đang ôm đầu: “Em lại phạm phải tội gì à?”.

“Nhỡ Lý Minh trở thành anh rể của anh và em thì sao? Cái viễn cảnh đó kinh quá đi!!!”. Mới ý thức được chuyện này. Mạch Đinh cần thêm thời gian để phục hội lại tinh thần.

Chuyện tình yêu chính là như vậy. Không phải chuyện của người này sẽ có một người khác viết nên. Nhưng ngòi bút của Mạch Đinh chỉ biết giao cho An Tử Yến mà thôi.

Bạn đang �

– Hết chương 96 –

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cậu Là Nam Thì Tôi Vẫn Yêu 2
Chương 96

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 96
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...