Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cậu Là Nam Thì Tôi Vẫn Yêu 2

Chương 16

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Chu Cách và Ellen đã đứng đợi ở cổng từ sớm, sốt ruột gọi Mạch Đinh – con người đang đứng ngẩn ngơ trước cổng trường: “Cậu còn làm gì đó đó nữa? Tính quan hệ với trường học hả?”. Câu chữ xấu xa khiến Mạch Đinh bực bội quay lại. Cậu nhìn thấy Chu Cách đang diện cả cây hoa hòe màu xanh bắt mắt.

“Giục cái gì mà giục”.

“Mấy người chậm chạp quá đi”. Chờ đợi quá lâu khiến Chu Cách không chịu được mà oán thán, Ellen cũng gật đầu phụ họa theo.

“Tôi là người đứng đắn, đương nhiên sẽ có rất nhiều chuyện đứng đắn phải làm. Không có giống mấy người rãnh rỗi như vậy”. Lời lẽ Mạch Đinh mang ý tứ rất rõ ràng: Bốn người ở đây, trừ cậu ra, tất cả đều không phải hạng đứng đắn. Cậu cứ thế mà chui thẳng vào xe. Chu Cách và Ellen là bởi trước đây lúc Mạch Đinh than vãn không có bạn, An Tử Yến mới bắt đầu giới thiệu bạn của hắn. Đến bây giờ, bọn cũng đã đổi thành bạn của Mạch Đinh rồi.

Xe đi chưa được bao lâu, điện thoại của Ellen vang lên âm báo tin nhắn. Cô mở điện thoại đưa sang nói với Chu Cách: “Bạn em gởi cho em cái video, bảo em xem. Nó nói hôm nay trên xe buýt quay được một thằng điên. Cùng thành phố với mình luôn. Share nhiều cực…”. Ellen còn muốn nói thêm gì đó thì giọng của Mạch Đinh từ video vang lên: “Lần này là cái gì? Nói mau! Có phải dùng hành động bỉ ổi gì đó để bắt tôi không! Nói!”.

Ánh mắt của cả ba người trong xe đều hướng về phía Mạch Đinh. Mạch Đinh thiếu chút nữa đã mở cửa xe nhảy ra ngoài rồi. Giọng nói của An Tử Yến càng làm cho cậu thêm mất mặt: “Đây hẳn là hành động của người đứng đắn? Anh xem như đã tích lũy thêm kiến thức rồi”. Mạch Đinh vươn tay muốn cướp lấy điện thoại của Ellen nhưng cô thoát được. Chu Cách vừa lái xe, thỉnh thoảng lại nhìn vào đoạn video trong điện thoại, cười chói tai: “Mạch Đinh, rột cuộc là cậu đang làm gì vậy? Ha ha… Cậu là chuẩn bị sau khi tốt nghiệp sẽ đi làm diễn viên hài hả? Em yêu, xoa xao cho anh mau lên, anh cười muốn chuột rút luôn rồi nè. Ha ha ha ~~”.

“Cười cái gì! Có cái gì vui mà cười! Đây là chuyện ngoài ý muốn!”. Âm thanh kêu la của Mạch Đinh to đến nỗi xe chạy bên ngoài cũng có thể nghe thấy được.

Xe chậm rãi dừng tại Định Hương Các. Mạch Đinh vội vàng trốn khỏi không gian tràn đầy ý tứ cười nhạo cậu. Đưa mắt nhìn bảng hiệu “Định Hương Các”. Đây không phải là quán mà Bạch Tiểu Tử đã đưa cậu đến sao? Cậu bước vào đầu tiên. Cũng đã lâu rồi chưa quay lại đây. Bên trong quán dường như không có sự thay đổi nào. Nhân viên vừa mới đưa cậu vào trong, cậu đã nghe thấy tiếng cười bỉ ổi của Lý Minh.

“Ông cũng tới à?”, Mạch Đinh đẩy cửa vào rồi nói. Ngay lập tức, cậu nhìn thấy An Tố, Tào Thành Nghị, còn có Bạch Tiểu Tư nữa! Cậu đã không có tâm trí để hỏi Bạch Tiểu Tư về nước khi nào, An Tố và Tào Thành Nghị sao lại có mặt ở đây. Bởi vì trên tay mỗi người đều cầm điện thoại di động, mỗi chiếc điện thoại đều phát ra cùng một giọng nói. Giọng nói này đối với Mạch Đinh không thể quen thuộc hơn. Đó chính là của cậu. Ai nấy cũng đều nhìn Mạch Đinh. Loại ánh mắt này, Mạch Đinh cũng không thể quen thuộc hơn được nữa.

“Yo, ai đây? Không phải Mạch Đinh nổi tiếng trên mạng cả ngày hôm nay sao?”, An Tố trêu chọc cậu. Mạch Đinh hy vọng người ngoài hành tinh bắt hết đám người mang họ An đi cho rồi.

“Tôi phải share cho bạn bè xem mới được”. Lý Minh bấm loạn xạ trong điện thoại. Mặc dù Tào Thành Nghị không lên tiếng, nhưng nụ cười nhạo báng trên mặt của nó so với nói chuyện còn khiến cho người ta đau đớn hơn.

“Mạch Mạch à, đừng có để bụng. Có gì to tát đâu”, Bạch Tiểu Tư đứng dậy. Quả nhiên là còn Tiểu Tư tốt với cậu. Mạch Đinh đang chuẩn bị bắt tay cô, ai ngờ Bạch Tiểu Tư sàn ngay đến chỗ An Tử Yến vừa mới bước vào: “Chồng cũ à, anh xem video chưa? Hự hự, có phải rất hối hận không? Anh đá em rồi lại tìm cái hạng người gì thế kia?”

“Đã sớm xem rồi”, Ellen đi vào trả lời thay An Tử Yến. Mạch Đinh đột nhiên cảm thấy cậu quá cô độc trên thế giới này. Thật là cô đơn, trống trãi, lạnh lẽo. Mạch Đinh liếc An Tử Yến: “Nếu không phải vì anh, em sẽ không trở thành trò cười cho người khác”.

“Anh làm sao?”

“Anh còn không thừa nhận?”

“Thừa nhận cái gì? Anh cầm súng ép em trở thành trò cười à?”

“Nhưng…”, không thể phản bác được. Quả thật, An Tử Yến ngoài việc nghe điện thoại của chú Phó ra thì không hề làm gì khác. An Tử Yến lướt qua người Mạch Đinh đang đứng tìm từ mà tiếp tục đối chất. Hắn nhỏ giọng bồi thêm một câu: “Sự bất hạnh của loài người”.

“Cũng không cần nghiêm trọng mà nâng tầm lên loài người như thế chứ. Mối thù của em đối với anh ngày càng sâu đậm. Anh cẩn thận đó!”. Mạch Đinh cắn răng nghiến lợi nói trong khi kéo ghế ngồi cạnh An Tử Yến. Bạch Tiểu Tư làm bộ muốn chen giữa hai người: “Mạch Mạch à, nếu như cậu đã hận anh ấy đến vậy thì để tôi ngồi giữa kiềm chế bớt cho”.

“Tôi…”. Đúng là cầm đá đập vào chân mình mà. Dù miễn cưỡng nhưng cũng không còn cách nào khác. Cậu đang chuẩn bị ngồi sang chiếc ghế bên phải thì bị An Tử Yến lôi về: “Xin phép anh chưa? Ngồi đàng hoàng lại cho anh”.

“Chồng cũ à, cậu ấy hận anh lắm đó”.

“Hận thù gì cũng phải ở cạnh tôi mà hận thù”. An Tử Yến nói bâng quơ, Mạch Đinh cũng không rõ nữa, nhưng trái tim cậu lại lệch nhịp rồi.

“Mấy người xong chưa? Có muốn ăn nữa không?”. An Tố sốt ruột kêu phục vụ lại gọi món. Lý Minh chính là vì ăn chùa nên mới đến, dùng ánh mắt của một trạch nam mà nhắm nhìn An Tố như nữ thần. Tào Thành Nghị dựa lưng vào ghế: “Còn tưởng đến đây sẽ tìm được một nhóc hợp khẩu vị chứ”.

“Đây cũng không phải là nơi giao lưu hữu nghị!”

Những chiếc ly cổ cao trong suốt tựa như người phụ nữ đang mang giầy cao gót. Chất lỏng màu đỏ chập chờn trong cơ thể cô. Những khuôn đang chuyện trò vui vẻ đối diện Mạch Đinh đây chính là những người đã ở cạnh cậu trong suốt bốn năm qua. Bạn nhìn về phía trước sẽ cảm thấy rất dài, nhưng nếu nhìn về sau, bạn sẽ cảm thấy nó ngắn ngủi biết bao.

Nghi ngờ An Tử Yến và Tào Thành Nghi đang giấu bí mật, Mạch Đinh lén lút theo dõi từ phía sau.

Nối dối Lý Minh về tuổi thật của bản thân và không chút mong đợi gì với cuộc sống đại học.

Vì An Tố xuất hiện ngay lễ giáng sinh khiến cậu sợ tè ra cả quần, còn nhảy qua cửa sổ.

Đối mặt với việc Chu Cách và Ellen không chút kiêng kị mà trêu đùa nhau trước cửa khiến cậu thấp thỏm lo âu.

Ở sân bay, Bạch Tiểu Tư gọi lớn chồng cũ khiến cậu vừa tức giận, vừa lo lắng, lại cũng vừa tò mò.

Mạch Đinh bây giờ vẫn là Mạch Đinh của lúc đó chứ? Vấn đề này, có lẽ ngay đến bản thân cậu cũng rất khó trả lời. Con người ta đều khó có thể hoàn toàn giữ nguyên như lúc ban đầu. Không phải là tiếc nuối, nói không chừng, chúng ta sẽ trở thành một con người tốt hơn ban đầu thì sao?

Lúc còn nhỏ, có kẹo, có đồ chơi, chúng ta hài lòng ngay.

Lớn lên rồi, có được cho rất nhiều kẹo, rất nhiều đồ chơi thì ai sẽ hài lòng đây?

Cho nên không cần phải mệt mỏi mà suy nghĩ bản thân không còn ngây thơ như trước đây nữa. Lớn lên không chỉ thay đổi về thể xác mà còn cả tâm hồn. Có nhiều thứ cần phải bổ sung. Nhưng vật chất chỉ có thể dùng dục vọng mà bổ sung vào. Duy chỉ có tình cảm là có thể bỏ trống.

Mạch Đinh đã quên chưa nhớ lại một người quan trọng nhất rồi sao? Có lẽ không phải vậy. Hình ảnh hai người gặp nhau cậu đã nhớ lại vô số lần. Ngay đến việc hồi tưởng lại cũng chỉ trích Mạch Đinh vì đã quá mệt mỏi rồi.

– Hết chương 16 –

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 16
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...