Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cậu Là Nam Thì Tôi Vẫn Yêu 2

Chương 97

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thời tiếc đã không còn ấm áp nữa. Nhân lúc cuối tuần không phải đi làm, Mạch Đinh dọn dẹp lại tủ quần áo. Mỗi lần mở tủ là phải lôi hết ra xếp lại. Nguyên cả tủ đồ đã bị An Tử Yến phá tan tành. Mạch Đinh than thở không biết bao nhiêu lần. Nhưng cuối cùng, mấy lời nói đó cũng như hòn đá chìm nghỉm cười đáy biển mà thôi.

Bây giờ là chín giờ sáng, cậu vẫn chưa thể lên tiếng được. Cuối tuần thì phải mười giờ mới là thời điểm thích hợp để nói chuyện với An Tử Yến. Nếu không hắn nhất quyết sẽ không chịu rời giường. Mạch Đinh dọn dẹp xong. Đột nhiên cậu khựng lại. Có một chuyện tại sao cậu không nghĩ đến? Muốn làm gì An Tử Yến không phải có rất nhiều cơ hội sao? Nhân lúc hắn còn ngủ, cậu muốn làm cái gì mà không được? Hắn cũng có biết đâu. Thật thất trách, sao giờ mới nghĩ đến? Mạch Đinh khoanh tay, sờ cằm. Phải dùng cách gì chọc hắn đây? Tự nhiên mà chọc hắn thì cũng không tốt lắm. Không đúng. Ngàn vạn lần không được có suy nghĩ nhân từ đó. Tại sao phải nghĩ cho tâm trạng của hắn? Lúc hắn bày trò cũng có nghĩ đến tâm trạng của cậu đâu! Chi bằng giấu dép của hắn đi. Để lúc tỉnh dậy hắn không có dép để mang. Hoặc là lén cắt rách áo ngủ của hắn. Kiểu gì lúc tỉnh hắn cũng giật mình. Mạch Đinh suy tính một hồi. Cậu vì kế hoạch sắp tiến hành mà hạnh phúc không thôi.

Ai dô, chỉ vì mấy thứ kia mà hạnh phúc. Đúng là… quá nhàm chán đi.

Nói là làm, Mạch Đinh vứt luôn mớ quần áo còn chưa xếp. Bước từng bước tiếp cận mép giường. Quơ tay trước mặt An Tử Yến. Xác định hắn vẫn còn ngủ, cậu lén đá dép của hắn vào nơi sâu nhất dưới gầm giường. Toàn bộ quá trình, cậu xém chút không kiềm được mà cười lên thành tiếng. Cậu lại đi tìm một cái kéo rồi nhẹ nhàng vén chăn lên giống như bác sĩ sắp vào ca phẩu thuật. Đang chuẩn bị xuống tay thì An Tử Yến mở mắt. Hắn không nói gì cả, chỉ nằm im nhìn Mạch Đinh. Mới sáng tỉnh dậy, nhìn thấy người thương cầm kéo trên tay chỉa thẳng vào mình. Người bình thường chắc chắn sẽ bị doạ. Đáng tiếc, An Tử Yến không phải là người bình thường. Vẻ mặt của hắn không có chút chuyển biến nào.

“Anh… anh dậy rồi hả? Chào buổi sáng a”. Lại còn cầm kéo quơ đi quơ lại cười cười nói nói. Kiểu này khác gì cảnh mưu sát chồng: “Em thấy trên áo anh có sợi chỉ. Đang tính cắt đi. Khiến anh tỉnh giấc sao?”. Cậu vội vàng giấu cái kéo sau lưng. Hành động càng thêm khả nghi.

“Vô dụng thôi”. An Tử Yến nói cụt ngủn khiến Mạch Đinh mơ hồ. Hỏi ngược lại: “Là có ý gì?”

“Người hưởng bảo hiểm của anh không phải là em”.

“Đừng có so sánh em với mấy loại người đó đi. Em chỉ muốn cắt áo anh chứ mấy. Sau đó, sau đó…”. Dưới tình thế cấp bách, Mạch Đinh buộc miệng khai hết kế hoạch tà ác của mình.

“Sau đó thế nào? Anh dùng lương của em mua cái mới hả?”. An Tử Yến đứng lên, không quan tâm đến việc đôi dép biến mất. Hướng thẳng phòng tắm mà tiến.

“Sao lại là tiền lương của em? Lương của em là thu nhập của gia đình đó. Nếu không anh nghĩ bình thường anh có ăn, có uống là từ đâu?”. Cậu cũng thật biết tính toán. Lương của cậu cùng lắm là mua chút đồ ăn, gia dụng trong nhà. Còn toàn bộ những chi phí khác. Gồm tiền thuê nhà và những việc cần số tiền lớn, chính là chỉ dùng tiền của An Tử Yến. Mạch Đinh tự biết đuối lý nên bổ sung thêm: “Em lo lắng anh tiêu xài phung phí nên mới có lòng tốt giúp anh quản lý đó mà. Tiền của anh là phải dùng vào mấy chuyện lớn lao a”.

“Em thật có tấm lòng Bồ Tát”.

“Có gì anh cứ nói thẳng. Đừng lúc nào cũng châm chọc em kiểu đó. Cuộc sống đã bất công rồi. Tại sao chúng ta tốt nghiệp cùng lúc. Anh vào công ty cũng không sớm hơn em là mấy. Sao tiền lương với tiền thưởng lại có khoảng cách lớn dữ vậy?”. Mạch Đinh không thể nào quên được cái cảm giác thoả mãn khi nhận tháng lương đầu tiên. Cậu đã cố gắng phấn đấu, nổ lực rất nhiều để có được nó. So với chỗ công ty thực tập nhỏ bé lúc trước thì nhiều hơn hẳn. Nhưng cái cảm giác đó liền sụp đổ sau khi cậu nhìn sang tiền lương của An Tử Yến.

An Tử Yến dùng ngón cái lau đi vết kem đánh răng còn lưu lại bên mép: “Mạch Đinh, có biết tại sao anh giúp em tìm việc không?”. Chờ đợi nghe lời ngon ngọt? Là mấy lời tâm tình sao? Mạch Đinh làm bộ trấn định: “Tại sao?”

“Đương nhiên là để em thấy được sự thấp kém hơn anh ở mọi mặt rồi”

Sao mãi mà cậu không biết rút ra bài học! Còn tưởng hắn sẽ nói mấy lời dễ nghe! �

“Chúng ta chứ chờ đó mà xem”

An Tử Yến vỗ vỗ đầu Mạch Đinh: “Chấp nhận thực tế đi”.

“Em tuyệt đối không chấp nhận! Tuyệt đối không! Kỳ tích sẽ xuất hiện!”. Mạch Đinh nói xong liền hối hận. Tại sao cậu không chịu suy nghĩ trước khi nói. Hai chữ kỳ tích này, lúc ông nội bị bệnh Mạch Đinh đã từng tin chắc vào nó trước mặt An Tử Yến. Nhưng… ông nội không còn ở đây nữa… Cậu không nên nhắc đến hai chữ đó nữa. Mạch Đinh nhìn An Tử Yến. Bàn tay hắn dịu dàng đùa giỡn vài sợt tóc của cậu: “Ừ, anh sẽ đợi”.

Khi Mạch Đinh mong đợi mấy lời cảm động thì chẳng thấy đâu. Đến lúc cậu không chút phòng bị thì lại bị hắn phục kích. Hắn biết cậu không trốn tránh được mà.

“Cuối tuần này chúng ta ra ngoài làm gì đó đi”. Câu nói đó không phải của Mạch Đinh. Mà là của An Tử Yến. Mạch Đinh tiếp tục với công việc dọn dẹp tủ quần áo còn cho rằng mình nghe nhầm: “Anh mới nói gì?”

“Anh nói cuối tuần chúng ta ra ngoài làm gì đó đi”. Đã xác nhận. Biểu cảm khiếp sợ xuất hiện trên mặt Mạch Đinh: “Rốt cuộc anh đã nghĩ thông suốt rồi? Không phải trêu em đó chứ? Bình thường em bảo cuối tuần nên ra ngoài, đến cả mi mắt anh còn không động cơ mà”.

“Hôm nay đúng lúc anh có hứng. Tối không cần nấu cơm”.

“Sao giờ không đi mà để tối?”

“Không phải em thích làm vào buổi tối hơn à? Vậy đừng có nói anh không biết quan tâm đến em”.

“Em nói thích làm vào buổi tối bao giờ? Buổi sáng ra ngoài chơi tốt biết bao. Chẳng qua là hơi nóng thôi”. Mạch Đinh vẫn tiếp tục xếp quần áo. Mà hình như trong lời nói của An Tử Yến có gì đó không đúng. Làm vào buổi tối là có ý gì? Không thể nào. Không phải hắn muốn ở bên ngoài… Không thể nào. Cho dù hạ lưu đến đâu thì cũng không thể…

“Anh nói làm vào buổi tối, ý là chúng ta sẽ ra ngoài vào buổi tối để làm mấy chuyện trong sáng đúng không?”.

“Anh nói làm vào buổi tối, ý là chúng ta sẽ ra ngoài vào buổi tối để làm tình”.

“Cầm thú! Em không đồng ý!”

“Em đừng quên thoả thuận của chúng ta lần trước. Em nói anh muốn thế nào cũng được còn gì”.

– Hết chương 97 –

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cậu Là Nam Thì Tôi Vẫn Yêu 2
Chương 97

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 97
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...