Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chị Dâu Tôi Từng Là Bạn Gái Cũ

Chương 8

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sáng hôm sau cô nhận được điện thoại của Chu Tịnh Nguyệt.

Không đợi Chu Tịnh Nguyệt lên tiếng cô hỏi:

- Mọi việc ổn không.

- Không ổn chút nào tối nay mình phải cùng ba mẹ qua nhà anh ta dùng cơm coi như là xin lỗi.

- Vậy à.

cô gắn gọn đáp lời.

- Cái gì mà vậy à , cậu không an ủi mình thì thôi còn vô tâm .

- Chỉ vừa về tới mình liền bị mẹ mắng cho một trận: Chu Tịnh Nguyệt bất mãn nói vào điện thoại.

- Xin lỗi được chưa.

- Mà cậu đang làm gì vậy .

- Đang sắp xếp đồ đạc.

- Sắp xếp mình thấy nhà cửa gọn gàng rồi xếp gì nữa.

Chu Tịnh Nguyệt không hiểu liền tò mò hỏi.

- Rảnh rỗi không việc gì làm nên bày ra làm thôi.

- Hôm nay cậu không đến bệnh viện hay sao.

- Không nay mình nghĩ .

- Ồ, ra là vậy

- Được rồi nghĩ ngơi đi tối còn chống giặc.

nói rồi cô cúp máy.

Không đợi Chu Tịnh Nguyệt nói gì cô liền tắt máy.

Cô sắp xếp áo quần của mình vào vali rồi các vật dụng cô hay dùng lúc xong cô liền đem ra phòng khách rồi đi ra ngoài.

- Tổng giám đốc đây là những bản trình cần phê duyệt.

Thư kí Trương để lên bàn.

Một lúc sau anh nhận lấy rồi kiếm tra xong kí vào lúc này Trương Hạo nói tiếp.

- Tổng giám đốc vào mười một giờ có hẹn với đối tác ở nhà hàng Hoa Viên Nghi.

- Được tôi biết rồi

Nhận được câu trả lời thư kí Trương cũng rời đi ngay sau đó.

Anh mở ngăn kéo ở bàn làm việc lấy ra một tấm ảnh là ảnh anh và cô chụp cùng nhau trong tấm ảnh cô cười tươi anh cũng không kìm được mà nở nụ cười nhưng đó chỉ là một nụ cười đau lòng và nổi hận.

Sau khi sắp xếp xong cô trở về nhà rồi ra sân bay suốt sáu tiếng ngồi trên máy bay cũng tới nơi cô nhìn cảnh vật xung quanh cũng không thay đổi nhiều nhưng tình cảm của cô và anh có lẽ đã không thể gần lại được nữa.

Nhưng đã trở về cô nên chấp nhận một điều rằng tự mình buông bỏ thì không có tư cách gì để mong cầu nữa.

Thôi không nghĩ nữa cô đi thẳng ra ngoài bắt xe đến một nhà hàng ăn gì đó rồi tính trên đường đi cô nhìn ra ngoài cửa sổ bổng tài xế lên tiếng.

- Cô muốn đi đâu.

Cô đưa mắt nhìn tài xế rồi nói.

- Chú chạy tới trung tâm thành phố là được.

Người tài xế nói rồi cũng nhanh chóng đi tiếp.

Cô vừa xuống xe liền đi vào một nhà hàng phục vụ thấy liền đi tới đưa menu cho cô.

Lương Y Thần chỉ chọn hai món đơn giản kèm một ly rượu vang rồi trả lại menu cho phục vụ .

Đợi một lúc thức ăn cũng được mang lên , sáng chưa ăn lại ngồi trên máy bay suốt sáu tiếng nên cô cũng thấy đói liền cắt một miếng bít tết rồi ăn vừa ăn cô vừa lên mạng tìm chung cư ở gần bệnh viện cho tiện đi lại.

Qua một lúc tìm kiếm thì cũng tìm được nên cô lấy số điện thoại rồi gọi sau khi ăn xong cô tính tiền rồi đi đến chỗ hẹn .

Vì nhà hàng này rất rộng nên có hai cánh cửa cô vừa ra khỏi thì Đuờng Quân Viễn bước vào xa cách bốn năm lại lướt qua nhau như cơn gió nhẹ nhưng cả anh và cô điều dừng lại rồi quay lại nhìn nhưng vì khoản cách xa lại người đứng ở người đứng ở ngoài nên không thể nhìn rõ đối phương.

Cả cô và anh đều nghĩ rằng chỉ là vì muốn được gặp và một nơi nào đó trong người của đối phương vẫn còn nhau đang suy nghĩ thì tiếng nói của Trương Hạo kéo anh lại.

- Tổng giám đốc giám đốc Sở đang chờ.

Đường Quân Viễn không nghĩ nhiều liền đi đến một căn phòng cửa vừa mở ra là một người đàn ông trung niên ngồi đó khi thấy anh liền đứng dậy chào hỏi.

- Đường tổng mời ngồi.

ông ta đưa tay ra với tư thế mời.

Anh chỉ gật đầu rồi đi đến ngồi xuống mặc kệ ông ta anh cầm ly rượu không lên nhìn nhìn ông ta hiểu ý nên chạy đến rót rượu cho anh.

- Mời Đường tổng dùng rượu ở đây được lên men tự nhiên cũng được bảo quản rất kĩ nên mùi vị rất tuyệt : Ông ta dùng những lời nịnh nọt nói anh cũng không trả lời chỉ nhìn ngắm ly rượu trong tay rồi đưa lên miệng uống rồi mới lên tiếng.

- Giám đốc Sở nói rất đúng tôi cũng là một người rất thích rượu nhất là những loại rượu đắt tiền nhưng chỉ là thích cũng có thể là hứng thú nhưng nếu không cần tôi cũng sẽ không vì nó đắt tiền nhưng không ngon mà giữ lại đối với tôi cũng là đồ bỏ đi thôi.

Tuy lời nói rất từ tốn nghe cũng hay nhưng cũng ngầm nói cho ông ta biết rằng hợp tác với ông ta chỉ vì cũng là làm ăn trên thương trường cũng có nghĩa là người như ông ta không đáng để hợp tác cùng Đường Thị.

Bàn việc xong anh liền trở về công ty giải quyết công việc nhưng không hiểu anh lại có cảm giác lúc ở nhà hàng anh nhìn thấy một hình ảnh quen thuộc mà trong bốn năm qua không thể quên được.

Anh liền tự nhắc nhở mình không nhớ đến cô nữa nên anh lắc đầu rồi tiếp tục giải quyết công việc.

Sau khi đến chỗ hẹn thì gặp chủ căn hộ cô cùng đi lên xem một hồi cô liền thuê luôn vì đây là căn hộ cao cấp đầy đủ tiện nghi cũng được thiết kế đơn giản nhưng rất đẹp và tinh tế tông màu chủ đạo là màu trắng sau khi nói chuyện rồi kí hợp đồng..

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 8
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...