Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

CHIM ĐẬU CÀNH CAO

Chương 1

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

1

“Ta và tam hoàng tử có chuyện cần bàn, ngươi cứ ở đây chờ, dám hé ra nửa lời, coi chừng cái mạng chó của ngươi.”

“Cút đi!”

Đích tỷ Vân Phương Phi, y như kiếp trước, chẳng thèm nghe khuyên can, hung hăng đẩy mạnh ta ra, định cùng tam hoàng tử hẹn hò vụng trộm ở viện bỏ hoang.

Lúc ấy ta mới nhận ra mình đã trọng sinh.

Mà còn trọng sinh đúng vào ngày thọ yến của tổ mẫu.

Kiếp trước, hôm nay cũng thế, Vân Phương Phi bất chấp mọi lời can ngăn, nhất quyết chạy đến viện bỏ hoang để gặp tam hoàng tử.

Nhưng nàng ta sớm đã được bệ hạ ban cho tứ hoàng tử làm trắc phi, hành động này chẳng khác nào đặt tiền đồ cả gia tộc và đầu của mọi người lên lưỡi đ.a.o.

Phụ thân biết nàng ta si mê cái vẻ phong tư ngọc thụ lâm phong của tam hoàng tử, hơn nữa còn lui tới thân mật trong bóng tối, sợ nàng ta tối nay khó lòng kìm chế mà để lộ chuyện xấu, nên mới lệnh cho ta và ma ma của nàng ta bám sát phía sau, hòng ngăn nàng ta gặp riêng tam hoàng tử.

Nhưng nàng ta lấy cớ y phục bị dính nước cần thay, sai ma ma rời đi, rồi quay đầu bỏ chạy thẳng đến viện bỏ hoang.

Thấy ta liều mạng ngăn cản, nàng ta hung hăng tát ta hai cái, còn lấy bản thân ra uy h.i.ế.p ta.

Nàng nói nếu ta dám cản, nàng sẽ tự cào rách mặt mình, vu oan ta mưu hại nàng, khiến ta sống không bằng c.h.ế.t.

Ta kiêng dè, không dám cản nữa, nàng liền đắc ý, không ngoảnh lại mà bước vào viện bỏ hoang.

“Cạch” một tiếng, cánh cửa gỗ nặng nề khóa chặt ta, kẻ chướng mắt, ở bên ngoài.

Chưa đầy một tuần trà, ánh lửa đã bùng lên trong sân, tiếng thở dồn dập ngọt ngào biến thành tiếng la hoảng sợ, một tiếng gấp hơn một tiếng.

Lo rằng nàng ta và tam hoàng tử gặp nạn, để rồi ta bị phụ thân lột da róc xương, còn liên lụy cả hầu phủ, ta vội trèo tường vào.

Lúc ấy mới biết, hai người mải mê hoan lạc, hất đổ đèn dầu, dầu thông bùng cháy, thiêu gần nửa căn phòng, chặn hẳn đường ra.

Hai kẻ y phục xộc xệch, chỉ biết cuống cuồng la hét, hoàn toàn rối loạn.

Ta vội vã lấy nước trong chum sen làm ướt áo choàng, lao vào biển lửa định cứu từng người một.

Nhưng hai kẻ lòng lang dạ sói ấy lại giật lấy áo choàng của ta, quấn lên mình rồi lao ra khỏi lửa, bỏ mặc ta phía sau.

Đến khi mọi người chạy tới, sợ chuyện gian tình bại lộ, chúng còn trở mặt vu oan rằng ta phóng hỏa.

Khi được gia nhân kéo ra, nửa người ta chẳng còn mảnh da lành lặn, đau đến ngã gục, thoi thóp thở.

Vân Phương Phi chỉ mặc trung y, co ro trong áo choàng của ta, khóc như hoa lê dính mưa:

“Ta biết Nguyệt Lê muội muội thích tam hoàng tử, nhưng mẫu thân muội xuất thân tiện tịch, lại c.h.ế.t nhơ bẩn, làm sao xứng với điện hạ? Ta chỉ là khuyên muội, chẳng thể vì sở thích của một mình muội mà để hầu phủ mang nhục.”

“Ai ngờ muội ghi hận trong lòng, lại muốn phóng hỏa thiêu c.h.ế.t ta. Ta là tỷ tỷ của muội, sao có thể hại muội? Sao muội lại độc ác đến thế!”

“Nếu hôm nay không phải tam hoàng tử liều mình cứu, e là ta đã chẳng thể phụng dưỡng phụ mẫu nữa rồi.”

Cả sân gia nhân, dưới ánh mắt ra hiệu của chủ mẫu, đồng loạt đứng ra bênh vực đại tiểu thư, thậm chí còn cố tình kể tội ta đối với tỷ tỷ, để cầu công bằng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/chim-dau-canh-cao/1.html.]

Nào là rắn độc trong chăn, nào là bọ cạp nằm yên trong chén trà, nào là kim nhọn giấu trong váy, tất cả đều bị nói thành tội ác tày trời của ta.

Nhưng sự thật, từng chuyện đều là những trò bắt nạt và nhục mạ mà Vân Phương Phi đã làm với ta.

Đám khách khứa chỉ nghe một phía liền mắng ta lòng dạ ác độc, cúi xuống khinh miệt ta sống không bằng c.h.ế.t, bảo ta đáng đời.

Chủ mẫu hết sức tỏ vẻ đáng thương trước mặt người khác, quở trách ta mưu hại tỷ tỷ, bảo dung mạo bị hủy vì lửa là tự chuốc lấy.

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Ngay cả phụ thân, người biết rõ nội tình, cũng để giữ thanh danh cho tỷ tỷ và tiền đồ hầu phủ mà làm ra vẻ đau lòng khuyên ta đừng bêu xấu thêm, đã mất hết danh dự thì thôi đừng vùng vẫy, cứ c.h.ế.t đi để lại chút thể diện cho hầu phủ.

Tam hoàng tử, kẻ được ta cứu ra, lúc này lại ung dung mang vẻ anh hùng cứu mỹ nhân, ngồi xổm bên cạnh ta, vừa thở dài vừa ép ta nhận tội, để giữ cho ta một cái xác nguyên vẹn.

Hắn nhìn gương mặt bị lửa thiêu rụi của ta vì hắn cướp áo choàng, liên tục lắc đầu:

“Ngươi thế này, ta nhìn cũng ác mộng, sao ta có thể để mắt đến ngươi. Nhận tội đi, Vân Nguyệt Lê, đây là mệnh số của ngươi không biết tự lượng sức.”

Nhận cái tội chó má nhà ngươi ấy.

Ta hận đến cực điểm, rút trâm, dồn hết sức, nhanh gọn đ.â.m thẳng vào cổ hắn.

M.á.u b.ắ.n ra, ngay khoảnh khắc ấy, ta cũng bị một đ.a.o xuyên n.g.ự.c, cùng hắn, kẻ trừng mắt đầy vẻ không thể tin nổi, ngã xuống vũng m.á.u, đồng thời tắt thở.

Để hắn trả lại cho ta mạng chó mà ta đã liều mình cứu khỏi biển lửa.

Tội mưu sát con trai độc nhất của trung cung, không thể dung tha.

Hoàng hậu, biết tỷ tỷ vụng trộm câu dẫn tam hoàng tử, khiến hắn rước lấy họa diệt môn, liền nổi giận ngút trời, ban cho hầu phủ một án tru di.

Không đấu lại quyền thế che trời, cũng chẳng thắng được sự cấu kết vô sỉ của bọn chúng, lại càng không thể đối đầu một hầu phủ lòng lang dạ sói, ta chỉ có thể lấy thân tàn, kéo tất cả chôn cùng ta.

Không ngờ, ta lại sống lại.

2

Nhìn Vân Phương Phi giống hệt đời trước, không hề do dự mà khóa trái cổng sân.

Ta chỉ khẽ nhếch khóe môi, đưa tay sờ lên má đỏ ửng sưng tấy, giấu đi hận ý rồi bước đến trước cánh cửa bị khóa trái.

Nghĩ đến cảnh nàng ta và Tam hoàng tử Vệ Hằng đang như lửa bén rơm, nóng vội không chờ nổi, ta thức thời khóa thêm cho họ một chiếc khóa đồng trên cánh cửa, thành toàn cho họ làm một đôi uyên ương cháy rực trong biển lửa.

Kéo mạnh sợi xích to bằng ngón cái, chắc chắn rằng “sợi xích số mệnh” trói buộc Vân Phương Phi và Tam hoàng tử sẽ không dễ bị mở, ta mới thẳng tay ném chìa khóa ra ngoài tường, rồi không do dự quay người đi về phía hồ.

Bọn họ tự chuốc lấy, đáng kiếp sống không bằng c.h.ế.t.

Còn ta, đã sống lại một đời, thì phải nắm chặt tiền đồ của mình mà sống cho tốt.

Đời trước vào giờ khắc này, biểu muội của Tam hoàng tử, tiểu thư Lý Nguyệt Ảnh của Thượng thư phủ, thấy Tam hoàng tử vào hậu viện thì vội vã đuổi theo, nhưng tìm quanh hồ một vòng lớn vẫn không thấy người, rồi mới tới trước cổng viện hoang.

Vừa thấy ta, ánh mắt nàng liền lạnh hẳn:

“Lại là ngươi dụ biểu ca đến đây?”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
CHIM ĐẬU CÀNH CAO
Chương 1

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 1
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...