Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

CHIM ĐẬU CÀNH CAO

Chương 8

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tuy giá trị nghìn vàng khó kiếm, nhưng tiêu là thưởng của bệ hạ, đổi lại là sự thoải mái và vui vẻ của ta, ta rất sẵn lòng.

Đồ tốt, tất nhiên phải chia sẻ rồi.

Về phủ, ta liền mang đến từ đường, kính dâng cho đích mẫu.

17

Vừa nhìn thấy ta, bà ta liền phát điên, hận không thể cầm bài vị tổ tông ném c.h.ế.t ta.

Còn ta thì vẫn đứng vững như núi, cúi xuống nhìn bà ta ngày càng già nua tiều tụy, lạnh lùng cười liên tiếp:

“Bà rốt cuộc vẫn không bằng mẫu thân ta, về dung mạo, tính tình hay tài hoa, đều kém xa.”

“Có lẽ cũng vì vậy mà phụ thân ta vừa gặp đã động lòng, giấu kín chuyện ở kinh thành với bà, rồi cùng mẫu thân ta ở thành Thanh Lăng thành thân, dựng nên một mái ấm nhỏ.”

“Vân Nguyệt Lê? Hoàng hôn sân vườn liễu kêu quạ, nhớ người ấy, cùng trăng bẻ hoa lê. Trong ký ức của ta, trong sân có một cây lê thật to, bà từng thấy chưa?”

Vài câu nói dường như đã chọc trúng điểm yếu của vị tiểu thư thế gia này, nàng liền chỉ thẳng vào ta mà mắng:

“Con tiện nhân này, quả nhiên tiện hèn vô sỉ như ả ta. Thì sao chứ, cho dù thủ đoạn của ả lợi hại đến đâu, chẳng phải vẫn c.h.ế.t thảm đó sao.”

“Một đám tiện dân nơi thôn cùng xóm vắng, lại dám mơ so sánh với con gái dòng dõi quan văn ba đời như ta, đáng đời ả bị quẳng vào kỹ viện mà bệnh c.h.ế.t rũ xương.”

Bàn tay ta dưới tay áo khẽ run, nhưng trên mặt lại thản nhiên, tặc lưỡi lắc đầu:

“Đừng dùng chiêu của ta để đối phó ta. Dù sao, những gì ta nói đều là sự thật, còn lời dối trá của bà, căn bản không thể khiến ta đau đớn.”

Bà ta càng cười càng đắc ý, càng cười càng lớn tiếng, cuối cùng nhìn ta như nhìn một trò cười, ngạo mạn nói:

“Mẫu thân ngươi lấy cái c.h.ế.t để tạ tội, đem ngươi bỏ trước cửa Hầu phủ, để mọi người chứng kiến, khiến Hầu phủ không thể chối bỏ, buộc phải giúp ngươi thoát khỏi thân phận nô tịch, được sống yên ổn, thậm chí trở thành tiểu thư Hầu phủ mà hưởng phú quý cả đời.”

“Sự sỉ nhục lớn như thế đổ lên đầu ta, ta hận đến mức hận không thể ăn thịt uống m.á.u ả, sao có thể để ả c.h.ế.t yên ổn chứ!”

“Chỉ bỏ ra một nén bạc thuê vài kẻ biết bơi liều mạng vớt người thôi, chỉ một tuần nhang là cứu sống. Ta đích thân bán ả đến kỹ viện hèn hạ nhất ở quận Nhạn Môn, trở thành món hàng rẻ mạt để bọn thổ phỉ, lâu la dùng một đồng tiền đồng là có thể chà đạp, hủy hoại.”

“Ả chẳng phải thích quyến rũ nam nhân sao? Cuối cùng để ả c.h.ế.t trên giường nam nhân, cũng xem như giúp ả toại nguyện rồi.”

Bà ta mang theo khoái cảm chiến thắng nhìn ta:

“Cho nên, lời thế nhân nói không sai, ngươi chính là giống tiện nhân của kẻ hạ tiện. Mẫu thân ngươi chính là ả nữ nhân hư hỏng bị ngàn người cưỡi, vạn người gối.”

Chân tướng mà kiếp trước ta cầu đến c.h.ế.t cũng không biết, hôm nay cuối cùng đã rõ.

Thì ra, Vân Phương Phi luôn mắng mẫu thân ta là ả nữ nhân hư hỏng bị ngàn người cưỡi, vạn người gối.

Đích mẫu thì luôn âm hiểm cười mà mắng bà là tự làm tự chịu.

Phụ thân thì vẫn luôn im lặng nhưng mang theo chút áy náy, cho ta một con đường sống.

Là vì bọn họ đều biết rõ cái c.h.ế.t thảm của mẫu thân ta.

Nước mắt ta dường như khiến bà ta vui sướng.

Bà ta ưỡn thẳng lưng, giống như khi cùng Vân Phương Phi chèn ép ta, nâng mái tóc mai lên, cao cao tại thượng nói:

“Với thân phận của ả, cũng xứng tranh với ta sao? Phụ thân ngươi thậm chí còn muốn rước ả vào phủ làm thiếp. Khi hắn thề trọn đời trọn kiếp một đôi, ta là quý nữ rực rỡ nhất kinh thành, là người mà ai cũng ngưỡng mộ, sao có thể để ả một sớm dẫm ta xuống bùn.”

Khóe môi bà ta nhếch lên, nụ cười độc ác tột cùng:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/chim-dau-canh-cao/8.html.]

“Phụ thân ta chỉ cần một chuyến Nam du, liền dùng một vụ án văn tự ngục, hoàn toàn xóa sạch tất cả cho ta.”

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

“Là vì ảo tưởng si tình của ả, mà liên lụy mấy chục người mất đầu lìa cổ. Cho nên, ả đáng c.h.ế.t, đáng chịu cảnh sống không bằng c.h.ế.t!”

“Còn ngươi…”

Chưa dứt lời, ta đã không thể nhịn thêm nữa.

18

Ta bất ngờ tung ra từng cú đ.ấ.m nặng nề vào bụng dưới bà ta, nhân lúc bà ta đau đớn há miệng, ta lập tức bóp chặt cằm, hung hăng nhét viên thuốc vào miệng bà ta.

Tiếp đó, ta lấy tay bịt kín miệng, chờ đến khi bà ta giãy giụa không thoát nổi, kinh hoảng nuốt xuống, ta mới buông tay.

Bà ta móc họng, gào lên the thé chất vấn điên cuồng, ta coi như không nghe thấy.

Đợi đến khi hai má bà ta ửng đỏ lên, ta mới cong khóe môi:

“Dùng cách đối xử với mẫu thân ta để đối xử với bà, chắc bà chịu được chứ?”

“Còn nữa, cái gã phu quân tốt đẹp của bà từ đầu đến cuối chưa từng nhắc đến gia đình ông ta ở kinh thành. Là ông ta lừa mẫu thân ta, vậy mà bà không nỡ g.i.ế.t ông ta, lại ra tay g.i.ế.t một người nữ nhân giống bà, cũng bị nấm nhân tổn thương và lừa gạt. Bà mới thật sự là kẻ nhu nhược, vô dụng.”

“Ta sẽ bắt bà trả lại tất cả những gì bà đã làm với mẫu thân ta.”

Con ngươi bà ta run lên, ngay sau đó bị ta bổ tay đập một cái vào gáy.

Rồi ta mỉm cười, đẩy cửa ra.

Hai con ch.ó giữ cửa của đích mẫu, vừa được ta đưa cho một hộp điểm tâm, lúc này đang nóng nảy gãi tai gãi cổ.

Ta nói với giọng nhẹ nhàng:

“Mẫu thân bảo các ngươi vào, bà ấy có chuyện muốn dặn dò.”

Cả hai tuy hơi nghi hoặc nhưng vẫn nửa tin nửa ngờ đẩy cửa bước vào.

Ngay khoảnh khắc đó, ta lập tức đóng sầm cửa lại, khóa trái!

Hai người đập cửa, la hét om sòm, ta làm như chẳng nghe thấy.

Nhờ cảnh hỗn loạn của hầu phủ và sự coi thường của đích mẫu khi ta giả vờ cúi mình nhún nhường, ta mới có được nhiều cơ hội ra tay như vậy.

Cho đến khi tiếng động bên trong dần yếu đi, tiếng thở dồn dập nổi lên…

Về sau, bọn họ phát hiện đích mẫu nằm ngã trên đất, y phục xộc xệch.

Khi tiếng lụa gấm bị xé rách vang lên, ta mở khóa, hé cửa, không ngoái đầu lại mà bước ra khỏi viện.

Đã đến lúc tặng bà ta một kết cục thân bại danh liệt, sống không bằng c.h.ế.t.

Quả nhiên, phụ thân đang đứng yên dưới hành lang.

Nhìn thấy vết sưng đỏ trên mặt ta, ông liền hiểu.

“Nàng từ nhỏ đã kiêu căng, nói một là một, không chịu nổi uất ức. Con đã trả thù rồi, cũng coi như hả giận, sau này đừng làm khó nàng nữa.”

“Phụ thân có thể đưa con lên vị trí đó, cũng chắc chắn có thể kéo con xuống. Người sống nên hướng về phía trước, con là kẻ thông minh, hẳn biết rằng tương trợ lẫn nhau mới có thể đi xa hơn.”

Ta giấu đi tia lạnh lẽo trong mắt, ngoan ngoãn đáp:

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
CHIM ĐẬU CÀNH CAO
Chương 8

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 8
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...