Đích mẫu ta xuất thân thế gia, từ trước tới nay luôn mắt cao hơn đầu, khinh thường tất cả nữ nhân thấp hèn, miệng không ngừng mắng di nương ta là tiện nhân trèo giường, không biết lễ nghi và thể diện.
Thế mà giờ đây, bà ta lại có bộ dạng điên cuồng như nữ nhân loạn trí, thì còn đâu là lễ nghi và thể diện nữa.
Lời mỉa mai của ta không hề che giấu, cuối cùng đã đ.â.m thấu tim bà ta.
Bà ta xông tới tát ta một cái, đánh rơi hết trâm cài trên đầu ta.
14
“Tiện nhân, là ngươi xúi giục ông ta cướp tiền đồ của Phương Phi, là ngươi! Sao ngươi không c.h.ế.t cùng mẫu thân ngươi đi, ta vốn không nên giữ ngươi lại!”
Ta khẽ cười:
“Thay vì trách ta cướp tiền đồ và hôn sự của tỷ tỷ, sao bà không tự trách mình, lúc nào cũng dồn hết tâm trí vào đám nữ nhân bên cạnh phụ thân?”
“Ông ta cùng ai nói thêm mấy câu, với ai thân thiết hơn một chút, thậm chí nha hoàn dâng trà mà dừng lại nửa bước cũng không lọt khỏi mắt bà.”
“Thế nhưng khi đó, bà đã từng dạy con gái mình lễ nghi và khuôn phép chưa? Nếu không phải vì bà buông thả mặc kệ, nếu không phải vì bà tâng bốc nàng ta cái gì cũng giỏi, nếu không phải vì bà dung túng nàng ta hống hách vô pháp vô thiên, thì nàng ta có kết cục ngày hôm nay sao?”
“Nói cho cùng, bà không xứng làm đương gia chủ mẫu. Trong mắt bà chỉ có phụ thân, không có sự tồn vong của hầu phủ, không có thịnh suy của gia tộc, càng không có tầm nhìn xa. Là bà hại nàng ta, là bà!”
Thân thể bà ta lảo đảo, nhưng đột nhiên ngẩng đầu lên:
“Đừng hòng mê hoặc ta. Ngươi và con tiện nhân mẫu thân ngươi đều giỏi nhất là mê hoặc lòng người. Hầu gia bị bà ta moi tim, ngươi còn định moi cả tim ta nữa hay sao?”
“Ta không thể để mặc mẫu tử các ngươi hủy hoại ta rồi hủy hoại cả con gái ta. Ta phải g.i.ế.t ngươi!”
Bà ta rút trâm cài tóc, bất ngờ lao về phía ta.
Ta đã thấy bóng dáng tổ mẫu, chẳng màng tiếng kêu hoảng của phụ thân, thẳng người đ.â.m vào cây trâm của nàng ta.
Bà ta không hề chuẩn bị đầy đủ, một cây trâm chưa được mài dũa, muốn làm người bị thương chảy m.á.u đã không dễ, huống chi lấy mạng ta.
Nhưng ta vẫn cố tình kêu lớn trước mặt tổ mẫu, rồi ngã mạnh xuống đất, vừa khóc vừa nói:
“Tổ mẫu, cứu con. Nguyệt Lê sợ quá!”
Trong mắt tổ mẫu, sự hưng suy của hầu phủ quan trọng hơn cả trời.
Bà dày mặt đến trước Thái hậu xin thực hiện hôn sự, chính là để hầu phủ tiến thêm một bậc.
Dù Vân Phương Phi đã bị phế, hôn sự với Tứ hoàng tử bà cũng quyết không bỏ.
Nay ta đã có thân phận Huyện chủ, lại trở thành chính phi của Tứ hoàng tử, đối với bà mà nói thì càng tốt hơn.
Thấy ta co ro dưới đất, ánh mắt đẫm lệ đáng thương cầu cứu, dù là để giữ thể diện, bán cho ta một ân tình, hay thật sự phát tiết sự bất mãn với đích mẫu, bà cũng không hề do dự quát:
“Chủ mẫu thất đức, kéo vào từ đường đối diện liệt tổ liệt tông mà tĩnh tâm hối lỗi.”
Phụ thân vùng vẫy cầu xin, ta liền cất tiếng khóc:
“Tổ mẫu thật chí công vô tư. Việc này nếu truyền đến tai bệ hạ, e rằng sẽ khiến bệ hạ nghĩ hầu phủ bất mãn với ngài.”
“Chính là thời buổi rối ren, hầu phủ tuyệt đối không thể vì sự điên loạn của mẫu thân mà xảy ra sơ suất.”
Môi phụ thân run rẩy, cuối cùng vẫn nuốt lại lời chưa nói ra.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/chim-dau-canh-cao/7.html.]
Đích mẫu bị giam vào từ đường, ta lập tức không kìm nổi, đem tin tốt này báo cho đích tỷ yêu quý của ta.
15
Nàng ta nằm trên giường, ngay cả hít thở cũng đau đớn, quả thực sống không bằng c.h.ế.t.
Dưới lớp băng dày, gương mặt kia đã sớm biến dạng đến mức không thể nhận ra.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Nàng vẫn còn mơ giấc mộng cao sang, mong dựa vào Tam hoàng tử để g.i.ế.t ta tận gốc.
Ta cười nàng ngu muội:
“Tỷ tỷ tưởng thanh giả tự thanh sao? Lại không biết lời người đáng sợ thế nào!”
“Từ hôm nay trở đi, khắp thiên hạ đều biết Vệ Hằng đã khinh nhờn tỷ tỷ trong hoang viện. Phụ thân dùng cái c.h.ế.t bức bách mới ép được hôn sự Tam hoàng tử nạp tỷ tỷ làm trắc phi. Nếu tỷ tỷ c.h.ế.t, tức là hoàng thất g.i.ế.t người diệt khẩu; nếu tỷ tỷ sống, thì đó là vết nhơ và nỗi nhục suốt đời của Vệ Hằng.”
“Hoàng hậu tiến thoái lưỡng nan, phải nén ghê tởm mà nhận tỷ tỷ, nhưng lại hận không thể ăn thịt uống m.á.u tỷ tỷ. Tam hoàng tử bị vu oan, tức giận nghiến răng nghiến lợi, càng muốn lột da róc xương, ban cho tỷ tỷ cuộc sống sống không bằng c.h.ế.t.”
“Dựa vào hắn sao? Buồn cười! Lúc trước tỷ tỷ nguyên vẹn hắn còn chẳng chịu bẩn thanh danh mà lấy, giờ thành ra thế này, hắn lại càng không thèm nhìn thêm một cái. Phụ thân đã chọn Tứ hoàng tử Vệ Thâm, tỷ tỷ nghĩ mình còn có cơ hội g.i.ế.t chính phi của Tứ hoàng tử sao?”
“Có thời gian mơ mộng hão, chi bằng đi từ đường thăm người mẫu thân đang điên dại của tỷ tỷ đi. Biết đâu, gặp một lần lại bớt được một lần. À đúng rồi, tỷ tỷ giờ không còn mặt mũi nữa, tốt nhất đừng đi, khỏi làm mẫu thân tỷ tỷ ban ngày gặp quỷ, sợ c.h.ế.t khiếp.”
Vân Phương Phi tức giận đến run rẩy toàn thân, nhưng vì đau đớn nên ngay cả động tác lật người muốn đánh ta cũng giống hệt một con tằm khổng lồ đang ngọ nguậy.
Ta nhớ lại cảnh nàng bắt ta và con ch.ó quỳ thành hàng, so xem ai trung thành hơn, liền không chút nể tình mỉa mai:
“Ghê tởm thật đấy, giờ trông tỷ tỷ chẳng khác nào một con giòi đang bò. Thấy bộ dạng này của tỷ tỷ, chắc Vệ Hằng cũng phải nôn ra mất.”
Ta nhìn nàng sụp đổ, nhìn nàng gào thét bất lực, nhìn vết thương của nàng rách toạc, m.á.u tươi chảy đầm đìa, lại phải chịu thêm nỗi đau xé da bôi thuốc, rồi mới mỉm cười rời đi.
Vệ Thâm đang đợi ta.
16
Hắn đưa bàn tay thon dài về phía ta:
“Những gì nàng muốn, ta đều cho rồi. Vậy còn những gì ta muốn?”
Ta không biết xấu hổ mà móc tay mình vào tay hắn:
“Vội gì chứ. Người đã là của ngài rồi, đồ đạc còn biết mọc cánh bay sao?”
Hắn bị nghẹn lời.
Trong những lần huấn luyện bầy sói, ta từng bị sói cắn, bị vồ, nhưng cuối cùng hắn đã ngoan ngoãn hơn nhiều, không còn nhe răng trợn mắt với ta nữa.
“Mẫu phi sợ sinh biến, đã cầu xin phụ hoàng cho thành hôn trước Lạp Bát.”
Ta gật đầu, cười ngoan ngoãn:
“Thiếp sẽ khéo léo thêu hỷ phục, chờ ngài đến rước.”
Hắn hoàn toàn cạn lời.
Hôn sự của ta gần kề, trong ngoài phủ bận rộn đến mức rối tung, ta liền biết thời cơ đã tới.
Nhân dịp đi mua sắm, ta bỏ ra số tiền lớn, cầm lệnh bài của Vệ Thâm để ép lấy vài loại thuốc quý hiếm khó cầu.
--------------------------------------------------