“Vâng.”
Rồi cố ý nói thêm:
“Mẫu thân biết điểm tâm là phụ thân đưa, liền đem hết cho hộ vệ. Chỉ e tối nay sẽ phải nhịn đói mất.”
Phụ thân mang tâm trạng áy náy, vẫy tay cho ta lui, tự mình gói một túi điểm tâm mà đích mẫu thích ăn, đem đến từ đường.
Nhưng điều đang đợi ông ta, chỉ có thể là sóng to gió lớn.
19
Quả nhiên.
Chỉ trong thời gian một nén nhang, đã nghe tin từ từ đường truyền ra hỗn loạn cả lên.
Hai tên hộ vệ luôn dựa vào sự che chở của đích mẫu mà hống hách ỷ thế đã bị Hầu gia lôi ra đánh c.h.ế.t bằng loạn côn.
Đích mẫu cũng vì ưu sầu mà thành bệnh, ngất xỉu ngay tại chỗ, bị đưa đi trang viện trong đêm để dưỡng bệnh.
Nghe nói, đích mẫu là bị chính tay phụ thân đánh cho bất tỉnh, mặt sưng đỏ, rụng mất mấy cái răng, ngay cả xương đùi cũng bị đá gãy một đoạn!
Nam nhân ấy à, ông ta có thể phản bội bất kỳ ai, nhưng chỉ cần người khác phản bội ông ta theo cùng một cách, thì nửa điểm ông ta cũng không chịu nổi.
Nào là tình nghĩa thanh mai trúc mã, nào là ái tình thề không thay đổi, nào là phu thê đầu bạc răng long, đến cuối cùng cũng chẳng bằng thể diện và tôn nghiêm của hắn.
Năm xưa, khi tiện nô khắc chữ cầu xin đến tận cửa phủ, ông ta không muốn chịu ba mươi trượng, càng không muốn dính líu để trở thành trò cười cho đồng liêu, nên đã mặc kệ để đích mẫu hắt nước bẩn lên khắp người mẫu thân ta.
Rồi nhân lúc say rượu mà dụ dỗ để sinh ra ác quả là ta đây sao?
Rõ ràng chính ông ta là người dưới ánh trăng hoa đào đã cầu mẫu thân ta sinh cho ông ta một đứa con trai.
Phu thê ly tán, con cái tàn phế, Hầu gia vào tuổi trung niên phải chịu đựng đau khổ thế này, vẫn là có chút không chịu nổi, vậy nên chỉ sau một đêm đã bạc trắng cả đầu.
Khi hồi phục đôi chút, ông gà từng nghi ngờ ta, nên trong đêm đã mời thái y quen biết tới kiểm tra một phen.
Nhưng lại chẳng tìm ra được gì.
Quả đúng là vật đáng giá ngàn vàng, giải dược đặt trong lư hương, chưa đầy chốc lát thì thuốc giải đã trừ độc, không để lại chút dấu vết nào.
Phụ thân bệnh nặng một trận, đóng cửa không ra ngoài, tổ mẫu liền giao mọi việc trong phủ cho ta.
Ta cũng không bỏ lỡ cơ hội, cho thêm một loại thuốc khác vào thuốc liền da của Vân Phương Phi.
Loại thuốc này chẳng có gì khác, chỉ là ngứa đến tận xương tủy.
Vân Phương Phi khắp mình đầy vết thương, vừa gãi vừa cào, ngứa và đau xen lẫn, khổ sở vô cùng.
Nghe nàng ta hết lần này tới lần khác rên rỉ, hết lần này tới lần khác chửi rủa, cuối cùng còn buột miệng:
“Vệ Hằng, ta hận ngươi. Nếu không phải ngươi đẩy ta ra chắn lửa, ta sao đến nỗi này.”
Mà lúc này, lại đúng lúc Vệ Hằng phụng mệnh vào phủ.
Quả như ta đoán, danh tiếng đã mất, hoàng hậu để cứu vãn thể diện cho Vệ Hằng, chỉ nói hai người tình ý tương thông, chỉ vì gia quy nghiêm ngặt, tương tư không chịu nổi mới cùng nhau ngắm trăng ở viện hoang.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Lời nói bóng bẩy chưa chắc đã lừa được người, nhưng phụ thân không còn điên cuồng làm loạn nữa, tức là đã ngầm chấp nhận chuyện này.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/chim-dau-canh-cao/9.html.]
Cho đến khi chỉ dụ ban hôn được ban xuống, phụ thân vui vẻ nhận chỉ, mới chặn được phần lớn miệng lưỡi thế gian.
Để làm ra vẻ, tam hoàng tử Vệ Hằng, vì quá nhớ nhung Vân Phương Phi, vừa mới hồi phục đôi chút thương thế đã không chờ nổi mà đến gặp nàng ta.
Hận ý như thủy triều dâng lên trong lòng Vệ Hằng.
Hắn ghi nhớ lời hoàng hậu dạy, cho dù là một kẻ xấu xí quái dị, cũng phải nhẫn nhịn ghê tởm mà rước về phủ, đóng cửa lại thì g.i.ế.t cũng được, nhưng trước mặt người ngoài phải tỏ ra ân ái sâu đậm.
Vệ Hằng đeo nửa chiếc mặt nạ che vết bỏng, cố kéo môi cười cứng ngắc, vừa đáng sợ vừa ghê người.
Khi bốn mắt chạm nhau với Vân Phương Phi đang ngứa ngáy không chịu nổi, xé toang băng gạc trên giường, cả hai cùng hét lên một tiếng thảm thiết kinh thiên động địa.
Ta còn chưa kịp mở miệng, Vệ Thâm đã không chút nương tay mà bắt đầu báo thù.
20
“Người tình cũ gặp lại, quả nhiên kích động? Cũng phải, hoàng huynh và Vân tiểu thư đã ba tháng không gặp, đúng là một ngày không thấy như ba thu, tình không thể kìm.”
“Chi bằng, hai người hàn huyên cho thỏa, ta thay các người đóng cửa lại.”
Bỏ mặc sự hoảng sợ của Vệ Hằng, hắn “cạch” một tiếng đóng chặt cửa.
Lạnh lùng nói:
“Kẻ xấu xí gặp kẻ xấu xí, lại đỏ mắt dữ dội nhỉ.”
“Nàng nói xem, ai sẽ chịu không nổi trước?”
Chỉ một chén trà sau, tam hoàng tử Vệ Hằng rốt cuộc không chịu nổi, phá cửa xông ra, rồi nôn ọe dữ dội.
“Nàng ta thật thối, vừa xấu vừa thối, các ngươi làm sao chịu nổi được.”
Ồ, thì ra ngứa quá, gãi rách hết da thịt nên mới thối rữa bốc mùi à.
Tất cả là do ta, quá sơ ý rồi, lẽ ra nên mời thái y đến cắt bỏ phần thịt thối mới phải.
Dù sao kiếp trước, sau khi ta c.h.ế.t, nàng ta còn chê ta xấu và ghê tởm, không cho nhập thổ an táng, sai người ném ta ra bãi tha ma cho chó ăn kia mà.
Ân đức lớn như vậy, ta đương nhiên phải tận lực báo đáp.
Vệ Thâm và ta nhìn nhau, hắn nhàn nhạt nói:
“Hoàng huynh sau khi cùng nàng ta quấn quýt triền miên, chẳng phải đã từng nói với ta, hương thơm nhất vẫn là thân thể nữ nhân sao. Huynh nói ta không có phúc hưởng, vậy phúc này huynh nay cũng chẳng hưởng nổi nữa rồi.”
Vệ Hằng tuy căm hận, nhưng hiện giờ đã khiến hoàng đế chán ghét, không dám tùy tiện lộng hành.
Hắn ta hung hăng cảnh cáo Vệ Thâm một cái nhìn, rồi hất tay áo, bỏ đi thẳng.
Vốn luôn né tránh mũi nhọn, đây là lần đầu tiên Vệ Thâm cảm nhận được khoái cảm của việc đối đầu trực diện và toàn thắng, khóe môi khó kìm được, sảng khoái vô cùng!
Với ta cũng hòa hoãn hơn nhiều.
“Không thể không nói, nàng quả thật là một đồng minh không tồi. Ngoan ngoãn một chút, ta sẽ không dễ dàng lấy mạng nàng!”
Ta nhàn nhạt gật đầu:
“Đúng. Ngoan ngoãn một chút, sẽ sống được lâu hơn đấy.”
--------------------------------------------------