Trước đây không có sự so sánh thì Lưu Tú Hảo cũng chẳng thấy gì bất công. Giờ thì khác, Tạ Tiểu Ngọc nhẹ nhàng sai bảo gì, thằng ngốc kia cũng không từ chối việc gì.
Tuy biết Phúc Sinh là thằng ngốc, nhưng trong lòng Lưu Tú Hảo vẫn ghen lắm. Lao động cốt cán của cả nhà giờ biến thành lao động riêng của một mình Tạ Tiểu Ngọc. Viên ngọc kia nói đều là thật, nhất định phải đuổi Tạ Tiểu Ngọc đi, nếu không sau này phúc khí lớn hơn nữa cũng sẽ bị cô ta chiếm hết.
Diệp Ngân Sơn lẩm bẩm, không dám nói to, sợ mẹ nghe thấy, bà không thích ai gọi Phúc Sinh là đồ ngốc, anh ta nói: “Phúc Sinh ngốc mà, hay em cũng đi gả cho một thằng ngốc, dỗ cho nó đun nước tắm cho em đi.”
Lưu Tú Hảo tức đến choáng váng. Trước đây, khi Phúc Sinh đun nước tắm xong, cô còn lén xách vào phòng mình, thằng ngốc Phúc Sinh cũng chẳng nói gì, chỉ biết đi chẻ củi rồi đun nồi khác. Giờ thì chẳng chiếm được tiện nghi nữa rồi. Tắm xong, Tạ Tiểu Ngọc liền kéo Phúc Sinh lại không cho ra khỏi phòng, đắc ý quá thể, sớm muộn gì cũng vắt kiệt thân xác chồng cô ta.
Tạ Tiểu Ngọc lấy bộ quần áo đã phơi khô từ chiều ra, gọi Phúc Sinh mặc thử xem sao, Phúc Sinh lúng túng, có cần ***** trước mặt Tiểu Ngọc không?
Phúc Sinh còn nhớ người thuê *****ên từng trả một trăm lượng bạc, khi đó sư phụ nói: tiền của chủ thuê có thể giúp họ ăn no mặc ấm, lời của chủ thuê nhất định phải nghe theo.
Tiểu Ngọc may đồ mới cho anh, nấu cho anh món cơm thịt kho ngon nhất thế gian, lời của Tiểu Ngọc cũng phải nghe theo.
Tiểu Ngọc là người *****ên yêu cầu Phúc Sinh ***** trước mặt, mà Phúc Sinh từ nhỏ đã được huấn luyện, mỗi một tình huống đều phải đưa ra quyết định trong vòng ba hơi thở, hoặc là hoàn toàn phục tùng. Anh bắt đầu cởi cúc áo khoác ngoài.
Tạ Tiểu Ngọc mặt đỏ bừng, vội vàng quay mặt đi: “Phúc Sinh, thay xong rồi gọi em.”
Qua vài phút, Phúc Sinh nói: “Xong rồi.”
Tay nghề của thím Trần đúng là tốt, bộ đồ này rất vừa người Phúc Sinh. Người đẹp vì lụa, Phúc Sinh vốn đã tuấn tú, nay mặc đồ mới vào lại càng thêm sáng sủa, Tạ Tiểu Ngọc ngắm một hồi, trong lòng hân hoan: “Phúc Sinh, anh thật đẹp trai, em thích anh lắm.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/chong-toi-la-nguoi-co-dai/chuong-17.html.]
Phúc Sinh ngẩn người, suốt cả buổi tối cứ nghĩ mãi: “thích” là gì?
Thích một người là cảm giác thế nào? Tiểu Ngọc nói thích anh, vậy anh có thích Tiểu Ngọc không?
Anh nhất định phải làm rõ ràng thích là gì.
Tạ Tiểu Ngọc chuẩn bị ra đồng làm việc, rất nhiều người đang chờ xem trò cười, nhất là lúc này đang vào mùa bận rộn, vụ sớm đang chờ thu hoạch, vụ muộn thì phải tranh thủ cấy ngay sau khi gặt xong. Đàn ông làm còn không chịu nổi, nhà nào cũng phải cắn răng mua thịt ăn để bồi bổ, nếu không thật sự không trụ nổi.
Tạ Tiểu Ngọc cầm liềm đứng trên bờ ruộng, bông lúa vàng óng nặng trĩu làm cong cả thân lúa. Gạo thì cô đã ăn đủ loại, nhưng gặt lúa thì đây là lần đầu, cô chẳng biết phải bắt đầu từ đâu.
Đám trí thức trẻ ở điểm tập trung cũng phải tham gia vụ mùa, Lương Thiên Đông lại được phân công đến tổ ba, thấy Tạ Tiểu Ngọc xuống đồng làm việc, cô ta kinh ngạc lập tức chạy lại.
Nhà họ Diệp quả nhiên quá đáng, vậy mà lại bắt Tạ Tiểu Ngọc ra đồng làm việc, cô ấy không chịu được cực khổ đâu, đúng lúc để khuyên cô về lại thành phố.
Thực ra là Lương Thiên Đông tự muốn về thành phố, cô ta không thể gặt nổi một ngày lúa, ngồi xổm dưới ruộng khiến chân tê dại, cuối cùng chỉ có thể học theo mấy thím bên cạnh, quỳ gối lên ruộng đầy gốc rạ để gặt. Hôm qua gặt cả ngày, lưng đau đến không duỗi thẳng nổi, buổi tối nằm cũng không nằm được, chỉ có thể nghiêng người ngủ.
Sáng nay suýt nữa không dậy nổi, còn bị đội trưởng sản xuất mắng cho một trận. Không được, cô ta nhất định phải về thành phố!
Lương Thiên Đông chìa ra đôi bàn tay bị bông lúa đ.â.m đến đầy mụn nước, đau đến cau mày: “Tạ Tiểu Ngọc, nhà họ Diệp bắt cô xuống ruộng làm việc, cô không chịu nổi đâu, ly hôn sớm rồi về thành phố đi.”
Tạ Tiểu Ngọc xắn tay áo lên: “Là tôi tự nguyện ra đồng để kiếm công điểm mà.”
--------------------------------------------------