Lần này đi gánh nước có hơi lâu, Tạ Tiểu Ngọc cũng bắt đầu lo: “Mẹ, con đi xem sao.”
Cao Phân ho nhẹ một tiếng: “Hai người đàn ông trưởng thành rồi còn có thể lạc đường chắc? Con ngủ đi.”
Qua một hồi lâu, Phúc Sinh mới về phòng, Tạ Tiểu Ngọc bảo anh đi ngủ, Phúc Sinh xoắn tay lại, lặng lẽ nằm vào phía trong giường.
Tạ Tiểu Ngọc thổi tắt đèn dầu, cũng nằm xuống, hỏi: “Anh đi đâu với anh cả mà lâu vậy?”
“Gánh nước.”
“Gánh nước mà lâu như thế?”
“Nói chuyện.”
“Nói gì vậy, nói cho em nghe được không?” Tạ Tiểu Ngọc hỏi.
Phúc Sinh cảm thấy hơi xấu hổ, những điều anh cả nói, anh chỉ hiểu lơ mơ. Anh nhớ đến người bạn thân nhất trong số những đồng đội, người bạn đó từng nói với anh những lời tương tự. Tất cả những đứa trẻ mồ côi như họ đều mang họ Diệp theo sư phụ, người bạn đó tên là Diệp Tứ. Diệp Tứ nói anh ta có một cô gái mà mình yêu thương, sẽ tìm cách sống cùng cô ấy, mang đến cho cô ấy cuộc sống tốt đẹp.
Diệp Tứ còn từng cười nhạo Phúc Sinh, nói anh chẳng hiểu gì cả, hoàn toàn không biết tình yêu có vị gì. Phúc Sinh hỏi Diệp Tứ: “Tình yêu có vị gì?”
Diệp Tứ cười nhạo anh một lúc lâu, rồi cuối cùng nói: “Tình yêu là thứ khiến người ta cam lòng bỏ cả mạng sống để theo đuổi, là điều đẹp đẽ nhất trên đời.”
Phúc Sinh lại mơ thấy Diệp Tứ, anh ta lại khoe khoang với anh về cái gọi là mùi vị của tình yêu.
Tạ Tiểu Ngọc chờ một lúc mà Phúc Sinh vẫn không nói gì, không sao, cô không để ý, Phúc Sinh đôi khi là như vậy, không muốn nói thì sẽ không mở miệng. Trong lúc mơ màng, cô phát hiện mình đã tiến vào giấc mơ của Phúc Sinh — cô chắc chắn đây là giấc mơ của Phúc Sinh, không phải của cô.
Trong giấc mơ là Phúc Sinh trưởng thành, mái tóc đen dài buộc sau gáy, anh đang tắm trong hồ, làn nước tràn qua vòng eo gọn gàng của anh...
Tạ Tiểu Ngọc lần đầu tiên tiến vào giấc mơ của Phúc Sinh. Phúc Sinh lên bờ, nước hồ thấm ướt chiếc quần đen cũ kỹ trên người anh, lưng quần chỉ được buộc đơn giản bằng một sợi dây gai. Cơ bụng vì rèn luyện cường độ cao nên săn chắc, không còn gầy trơ xương như trước, nhưng cũng chưa đến mức nở nang, chỉ là gầy mà chắc.
Tạ Tiểu Ngọc đỏ mặt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/chong-toi-la-nguoi-co-dai/chuong-23.html.]
Lên bờ xong, Phúc Sinh cầm chiếc áo trên tảng đá mặc vào, kiểu áo này Tạ Tiểu Ngọc không gọi được tên, màu đen, kiểu dáng rất mộc mạc, giản dị như trang phục của người nghèo thời xưa.
Một con bồ câu đen đáp xuống cành cây, Phúc Sinh bắt lấy nó, tháo ống tre buộc ở chân chim ra, bên trong là nhiệm vụ được giao cho anh.
Tạ Tiểu Ngọc ghé lại xem, chữ viết thời xưa đều là chữ phồn thể, nhưng vì từ nhỏ cô đã hay mơ thấy thời cổ đại và học ngành khảo cổ, nên có thể đọc được. Trong thư là mệnh lệnh kêu Phúc Sinh bắt Diệp Tứ — người đã phản bội — đưa về, nếu kháng cự thì xử tại chỗ.
Tạ Tiểu Ngọc thấy Phúc Sinh nhíu mày, sau đó anh buộc thanh kiếm mềm vào thắt lưng. Cảnh chuyển sang, Phúc Sinh đã lần ra được chỗ ẩn náu của Diệp Tứ.
Diệp Tứ quỳ trên mặt đất cầu xin Phúc Sinh, xin anh hãy tha cho vợ mình — Liễu Như Mi — người đang mang thai được sáu bảy tháng.
Nếu lần này là người khác tới, Diệp Tứ nhất định sẽ liều c.h.ế.t phản kháng. Nhưng người đến lại là Phúc Sinh, hắn hoàn toàn không có phần thắng nào. Thực lực của hắn chỉ đứng thứ tư, vì thế mới được ban tên là “Diệp Tứ”. Còn Phúc Sinh, ngay từ khi được đưa vào trại huấn luyện đã vượt xa người đứng đầu, được ban tên là Diệp Phúc Sinh.
Trong căn lều tranh, người phụ nữ mang thai chống tay vào khung cửa rồi ngã khuỵu, nàng cầu xin Phúc Sinh:
“Tôi không sợ chết, chỉ xin anh cho tôi thêm hai tháng nữa, đợi đứa con trong bụng tôi ra đời. Xin anh, xin hãy để đứa bé này được nhìn thấy ánh mặt trời.”
Phúc Sinh chần chừ không ra tay. Hai người trước mặt không ngừng van nài anh hãy tha cho đứa trẻ trong bụng. Phúc Sinh nghĩ, đây chính là thứ gọi là “tình” mà Diệp Tứ từng nói ư?
Diệp Tứ từng nói: “tình” là vì đối phương mà cam nguyện c.h.ế.t đi. “Tình” cũng là Diệp Tứ và Liễu Như Mi, vì đứa con chưa ra đời, sẵn sàng buông bỏ tôn nghiêm, quỳ xuống cầu xin.
Phúc Sinh vung kiếm, gảy nhẹ, lấy đi chiếc thẻ kim loại trên cổ tay trái của Diệp Tứ — biểu tượng thân phận. Giọng nói của anh lạnh lùng không chút cảm xúc.
“Đi.”
Diệp Tứ sững người, không ngờ mình lại có cơ hội sống sót.
“Phúc Sinh, ngươi...” Không g.i.ế.c hắn thì làm sao ăn nói với cấp trên? Phúc Sinh sẽ bị trừng phạt nặng.
“Đi.” Phúc Sinh cau mày.
--------------------------------------------------