Nồi nước dùng trắng đục, thơm ngào ngạt đã ninh xong. Phúc Sinh cũng vừa về, trong tay còn xách theo hai cân thịt lợn. Nói là con bò bên làng bên ăn thuốc xong đã đỡ hơn, chỗ thịt này là chú Dư bảo là phần anh xứng đáng nhận, nên anh mang về.
Tối nay ăn mì lươn xào, không cần dùng đến thịt. Tạ Tiểu Ngọc chỉ cắt một chút mỡ ra để thắng mỡ heo, lươn xào bằng mỡ heo sẽ càng thơm hơn.
Phúc Sinh rửa tay thay đồ, Lưu Tú Hảo liền chạy theo hỏi:
“Phúc Sinh, chỗ chú hái thuốc là ở đâu thế? Sao chỉ có chú tìm được thôi?”
“Trong rừng sâu.”
“Lần sau chú dắt tôi đi với được không?”
Phúc Sinh lắc đầu:
“Nguy hiểm.”
Tạ Tiểu Ngọc pha nửa bát mứt nóng cho Phúc Sinh uống, rồi nói:
“Chị hai, tốt nhất đừng vào rừng sâu. Phúc Sinh có thể về được, chưa chắc người khác đi vào đã ra nổi đâu.”
“Đúng đấy, đội sản xuất còn có người bị gãy chân nữa mà, đâu phải chuyện chơi.” Chị dâu cả nhà họ Diệp cũng lên tiếng.
Phúc Sinh không chịu uống, vì đây là phần dành cho Tạ Tiểu Ngọc. Tạ Tiểu Ngọc ghé tai thì thầm:
“Em hết đau bụng rồi, anh nếm thử xem. Trong phòng mình còn ba hũ nữa đấy.”
Lúc này Phúc Sinh mới chịu uống. Ngọt quá, là cái vị ngon không thể tả nổi.
Chị cả nhà họ Diệp đã cán xong mì. Dùng một nồi khác luộc mì chín. Trên bệ bếp đã bày sẵn mười cái tô lớn. Sau khi chia mì vào từng tô, mỗi tô được chan hai muỗng to nước dùng đậm đà, rồi gắp một đũa lớn lươn xào mỡ heo, rắc thêm chút hành hoa. Tô mì lươn nóng hổi, thơm lừng liền hoàn thành.
Mọi người cúi đầu ăn ngon lành không ngẩng lên nổi. Sao nước lèo lại ngọt đến thế, lươn lại vừa thơm vừa mềm. Đến cả Tiểu Ni cũng ăn hết một tô to, xoa bụng nói:
“Mẹ ơi, con không nhúc nhích nổi nữa rồi.”
“Không ăn nổi mà còn cố ăn nhiều vậy?”
“Tại ngon quá mà.”
Cao Phân thầm nghĩ, Tiểu Ngọc đối xử tốt với Phúc Sinh không phải là giả. Nhưng trong nhà ai cũng như sói đói, Phúc Sinh ăn được một miếng mì lươn, là Tạ Tiểu Ngọc phải nấu cho mười người ăn. Về lâu dài, chắc chắn sẽ nảy sinh mâu thuẫn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/chong-toi-la-nguoi-co-dai/chuong-35.html.]
Thấy mọi người đã ăn xong, Cao Phân cắt nửa phần thịt trong hai cân thịt mà Phúc Sinh mang về, gọi Đại Trụ dẫn em trai em gái mang đến chuồng trâu đưa cho lão Lý. Trâu chữa khỏi cũng có công chăm sóc của lão Lý, thịt này không thể nhà mình ăn hết.
Sau đó, Cao Phân nói với ba người con trai và các con dâu:
“Tiểu Ngọc muốn phân ra ở riêng, mẹ đồng ý rồi. Thằng cả, thằng hai, giờ hỏi hai đứa, có muốn phân luôn không?”
Tạ Tiểu Ngọc muốn phân nhà, không chiếm căn nhà nào của nhà họ Diệp. Cô muốn cùng Phúc Sinh ra ngoài thuê nhà ở. Lưu Tú Hảo không đồng ý, nhưng cũng chẳng tìm được lý do để phản bác.
Nhưng bảo Phúc Sinh dọn ra ở riêng thì tuyệt đối không được. Phúc Sinh chính là phúc khí của nhà họ Diệp. Anh hái được loại thuốc chữa trâu bò cực kỳ hiệu quả, sang làng bên một chuyến mà cả vùng đều biết đến Phúc Sinh của đội Ba. Người có thể vào sâu trong núi, hái được thuốc mà người khác không thể tìm ra.
Lão Liêu từng thấy qua loại thuốc đó, nhưng ông cũng không hái được, điều đó chứng tỏ chỉ có Phúc Sinh mới có cái phúc đó.
Nếu giờ mà phân nhà, thì cái phúc khí đó sẽ bị Tạ Tiểu Ngọc chiếm một mình, sao có thể ích kỷ như vậy được?
Lưu Tú Hảo nói:
“Mẹ, nhà mình đang sống yên ổn, sao phải phân nhà làm gì?”
Cao Phân đáp:
“Trên đời không có bữa tiệc nào không tàn. Con cũng có hai đứa con trai, sau này chúng lập gia đình chẳng phải cũng phải phân ra sao? Mẹ làm mẹ chồng, tự thấy không thiên vị ai cả. Tiểu Ngọc muốn phân, mẹ không cản. Còn hai đứa có muốn phân hay không, tùy vào tụi con.”
Lưu Tú Hảo giọng đầy tâm tình nói với Phúc Sinh:
“Phúc Sinh, em khuyên vợ mình đi. Mẹ còn sống đây, giờ phân nhà ra sẽ bị người ta nói ra nói vào đấy.”
Phúc Sinh nhìn về phía Cao Phân. Cao Phân mặt khó chịu, nói:
“Mẹ đâu có thể sống cùng tụi con cả đời. Nghe vợ con đi.”
Tạ Tiểu Ngọc khẽ thì thầm bên tai Phúc Sinh:
“Em đã nói chuyện xong với mẹ rồi. Ra ở riêng, em mới có thể nấu riêng món ngon cho anh ăn. Mẹ đồng ý rồi, đừng nghe chị hai.”
Tiếng thì thầm khiến tai ngứa ngứa, khiến Phúc Sinh đỏ cả tai. Phúc Sinh nói:
“Phân nhà.”
Lưu Tú Hảo nghẹn không thở nổi:
--------------------------------------------------