Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chồng Tôi Là Người Cổ Đại

Chương 49

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lên công trình sông đúng là náo nhiệt thật, mấy thôn cùng nhau làm, hơn chục đội sản xuất, hơn ngàn người, ùn ùn kéo nhau ra đê sông tu sửa bờ đê. Hai bên bờ sông đông nghịt người đang làm việc rôm rả.

Mỗi năm đi làm công trình sông cũng là dịp để các đội sản xuất thi đua thể hiện thực lực. Đội nào khá giả thì cắt nhiều thịt, đội nào kém cũng phải cắt ba bốn cân mỡ heo để luyện mỡ nước. Chỉ có đội Ba của thôn Đại Hà là mua mấy thứ không ai muốn như lòng heo.

Nghe đâu là đi tận xưởng g.i.ế.c mổ thịt heo mua về, đáng thế sao? Bên nhà họ Liêu ở đội Một vốn đã không ưa đội Ba, liền chạy qua xỉa xói: “Ui, các người đến mức ăn thịt không nổi nữa rồi à? Năm nay đừng có mơ tranh danh hiệu đội sản xuất tiên tiến với đội Một tụi tôi nhé. Bọn tôi bỏ tiền cắt hẳn năm cân thịt tặng các người đấy!”

Bà Trần giơ d.a.o bếp đuổi cái miệng nhiều chuyện kia đi: “Cút đi, để xem trưa nay mày có may mắn chia được miếng thịt không.”

Người nhà họ Liêu hừ một tiếng, đội họ tận mười cân thịt, sao mà xui tới mức không chia được một miếng. Thế là lại chạy đi châm chọc mỉa mai đội viên đội Ba, suýt nữa thì đánh nhau to, may mà có Phúc Sinh ra tay, một tay tóm một người ném bay xa, mới khiến cả bọn giải tán.

Mặc dù buổi trưa chỉ ăn nội tạng heo, nhưng nể mặt Phúc Sinh giúp đội Ba tranh thể diện, mọi người cũng không trách cô vợ nhỏ nhà anh lừa bà Trần đi mua nội tạng.

Mỗi năm thím Liêu đều phụ trách nấu ăn, năm nay tổ hậu cần không gọi bà, nhà bà lại ít lao động khỏe mạnh nên phải tự mình ra làm. Thấy mấy đứa em bên nhà mẹ đẻ bị mất mặt, còn bị Phúc Sinh nhấc từng người một ném ra ngoài, bà thấy mất thể diện, liền chạy tới xem hôm nay nấu cái gì.

“Đội sản xuất Ba năm nay đúng là mất mặt, hừ, Cao Phân còn xem Tạ Tiểu Ngọc như bảo bối. Tôi thấy con bé với thằng ngốc Diệp Phúc Sinh đúng là trời sinh một cặp.”

Tạ Tiểu Ngọc hất luôn chậu nước rửa lòng heo lên mặt bà ta.

“Phúc Sinh chữa được trâu cày cho đội mà còn bị gọi là thằng ngốc, vậy cha ruột nhà thím chắc lẫn rồi.”

Thím Liêu toàn thân bốc mùi hôi tanh, tức muốn xông tới cấu xé Tạ Tiểu Ngọc, bà Trần liền chắn trước mặt Tiểu Ngọc.

“Là bà gây chuyện trước, đừng trách Tiểu Ngọc dội nước thối vào mặt bà. Ghét vậy thì trưa về đội Một mà ăn đại canh tập thể đi!”

Thím Liêu muốn về thay đồ nhưng lại sợ bị trừ công điểm, đành nín nhịn mùi tanh mà tiếp tục đào đất.

Đám trai trẻ khiêng đất về, nói với Phúc Sinh đang cắm đầu làm việc:

“Phúc Sinh, vợ cậu vì cậu mà cãi nhau với thím Liêu một trận đó.”

Phúc Sinh hoảng hốt ném xẻng, bị trai trẻ kéo lại:

“Nhìn cậu sốt ruột kìa. Có hơn chục bà cô đứng ra bênh cô vợ nhỏ của cậu rồi. Cô ấy còn hắt cả chậu nước rửa lòng heo vào thím Liêu. Vợ cậu thương cậu lắm đó.”

Phúc Sinh ngẩng đầu lên, thấy Tạ Tiểu Ngọc đang lom khom bận rộn nấu ăn trên bờ đê, hương thịt nồng đậm bay khắp nơi. Trong lòng anh trào dâng một cảm giác lạ lẫm, nhưng có một điều anh chắc chắn – đó là cảm giác vui sướng.

Cậu trai trẻ nhìn Phúc Sinh mặt không biểu cảm lại cúi đầu chăm chỉ làm việc, lắc đầu.

Một người như Tạ Tiểu Ngọc, xinh đẹp lanh lợi vậy mà lại gả cho Diệp Phúc Sinh thì uổng quá. Anh ta không hiểu thích là gì, cũng chẳng biết thương vợ, chắc là một câu ngọt ngào cũng không biết nói. Không hiểu sao Tạ Tiểu Ngọc lại chịu đựng nổi. Uổng quá.

Trên đê, vợ mới cưới của Liêu Đại Dân đội Một – Triệu Hà chạy tới, muốn tìm Tạ Tiểu Ngọc nói chuyện.

“Tiểu Ngọc, tôi có mấy câu muốn nói với cô.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/chong-toi-la-nguoi-co-dai/chuong-49.html.]

Tạ Tiểu Ngọc không muốn tự chuốc phiền phức, liền tránh sau lưng bà Trần.

“Dì ơi, con không muốn nói chuyện với cô ta.”

Bà Trần chắn trước mặt, nói:

“Cô gái này, chiếm mất việc dạy học của Tiểu Ngọc còn tới đây làm gì? Tôi thấy Tiểu Ngọc cũng không muốn nghe, cô về đi.”

Triệu Hà vốn đang lên kế hoạch rời khỏi thôn Đại Hà, rồi mới tìm cách ly hôn. Nếu nhà họ Liêu không chịu ly hôn, cô ta cũng sẽ không quay lại.

Trước khi đi, cô ta muốn tới xin lỗi Tạ Tiểu Ngọc – vì đã chiếm mất công việc dạy học khiến Tiểu Ngọc phải gả cho thằng ngốc. Ai mà ngờ thi cử lại được khôi phục, chỉ cần chịu đựng thêm mấy tháng là được rồi.

Triệu Hà nghĩ, cô và Tạ Tiểu Ngọc cũng là người đồng cảnh ngộ, vốn còn định khuyên cô cũng rời khỏi thôn Đại Hà để chờ thi lại. Không ngờ Tạ Tiểu Ngọc ngay cả nói chuyện cũng không muốn.

Triệu Hà thở dài, quay lưng rời đi, viện cớ bị đến tháng nên về nhà thay đồ.

Chuyện nhỏ này không ai để tâm.

Trên đê đã chất sẵn bếp lò, hơn chục đội sản xuất cùng nấu cơm, ganh đua xem đội nào nồi cơm có mùi thịt thơm hơn. Khi xếp hàng nhận cơm, ai nấy đều đứng thẳng lưng.

Lòng heo được luộc chín, dùng mỡ heo chưng ra từ mỡ tảng để xào, sau đó cho củ cải trắng, khoai tây vào, đầy một nồi gang to tướng.

Chân giò được cắt đều tăm tắp, ninh với gia vị hai tiếng, bỏ thêm cải thảo và cà rốt.

Thật ra nếu không cho rau thì hương vị sẽ thuần hơn, nhưng bà Trần và mấy thím kiên quyết phản đối, nói canh ngon như thế mà không bỏ thêm rau thì phí quá. Thêm rau vào mỗi người còn có thể ăn thêm được vài miếng đồ ăn có dính nước thịt.

Ngoài ra còn nấu một thùng to canh gan heo với rau chân vịt, và cơm khoai lang no bụng.

Bà Trần đứng trên đê lớn tiếng hô:

“Đội Ba, ăn cơm thôi nào!”

Thím Liêu là người chạy tới *****ên, chân giò heo và lòng heo kho thơm quá mức, bà hôm nay làm việc nặng, bữa sáng lại ăn ít, đói đến mức không chịu nổi.

Bà Trần nói:

“Thím Liêu, bà chê lòng heo mà, sao không về đội Một ăn thịt đi?”

Thím Liêu đỏ bừng mặt, chỉ có thể nói:

“Tôi là người đội Ba, sao lại không được ăn cơm đội Ba?”

Bà Trần cũng không thể thật sự không cho bà ta ăn, múc cho bà một vá chân giò kho rau, một vá lòng heo kho rau.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chồng Tôi Là Người Cổ Đại
Chương 49

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 49
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...