Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chồng Tôi Là Người Cổ Đại

Chương 39

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Làm đồ gỗ cũng rất vất vả, Tạ Tiểu Ngọc nấu một nồi cơm thịt kho, còn chưa kịp mang cơm cho Phúc Sinh thì Đại Trụ đã chạy tới gọi cô:

“Thím ba, thím mau đi xem đi, bà nội đang cãi nhau với người ta ở đại đội!”

Xưởng mộc của làng nằm ngay tại đại đội, Tạ Tiểu Ngọc vội vàng chạy tới. Cao Phân và thím Liêu lại đang cãi nhau. Thím Liêu chỉ có một cậu con trai quý như vàng, nhưng lại có tới ba cô con gái. Con rể thứ hai của bà – Hà Dũng – là thợ mộc trong làng, có tay nghề nên cuộc sống so với người khác khá giả hơn.

Con gái út của thím Liêu do chuyện với Vương Nhị Lai mà tiếng xấu đồn ra mấy làng lân cận, hiện đang được gửi lên thành phố ở nhà vợ chồng con gái lớn. Giờ đã tìm được nhà trai để gả, thím Liêu đến nhờ con rể thứ hai làm vài món đồ gỗ để làm của hồi môn.

Chuyện chẳng có gì cả cho đến khi bà ta vừa bước chân vào đại đội thì thấy con rể cãi nhau với Phúc Sinh về mấy cây tre lớn dưới đất. Hà Dũng nói là do mình chặt về, còn Phúc Sinh không nói gì, chỉ đứng đạp lên mấy cây tre. Hà Dũng kéo mãi không được, rồi Phúc Sinh chỉ nhấc chân lên, Hà Dũng đã ngã ngửa ra sau, đập u đầu sưng một cục to.

Cả mối hận cũ lẫn tức giận mới bốc lên, thím Liêu lập tức chửi rủa om sòm, nói Phúc Sinh trắng trợn cướp mấy cây tre mà con rể bà khổ cực vác từ trên núi về.

“Vừa dữ vừa ngốc, nói còn chẳng ra hơi, may mà hồi đó không để nó làm con rể, ai biết lúc nào thì nổi điên đánh người!”

“Dựa vào sức khỏe mà ức h.i.ế.p con rể tôi hiền lành, con rể tôi còn học nghề mộc từ ông bố kế c.h.ế.t tiệt của nó mấy bữa, giờ cái gì cũng để nhà họ Diệp chiếm hết là sao?”

Tạ Tiểu Ngọc đẩy thím Liêu đang mắng chửi Phúc Sinh ra, cúi xuống kiểm tra mấy cây tre to bằng miệng bát, rồi bảo Đại Trụ đi gọi đội trưởng tới.

Chờ đội trưởng đến nơi, cô mới nhìn thẳng Hà Dũng nói:

“Năm cây tre này là Phúc Sinh chặt về, anh lười, không muốn lên núi, thấy Phúc Sinh ít nói dễ bắt nạt nên nhận vơ là mình chặt đúng không?”

Hà Dũng trong bụng nghĩ, làm sao Tạ Tiểu Ngọc đoán được chứ. Dù sao Phúc Sinh cũng ngốc như câm, trong sân đại đội còn mấy chục cây tre to nhỏ, anh ta có lấy vài cây của Phúc Sinh thì cũng không ai nói được gì.

Tre trên núi thì không mất tiền, nhưng những cây to cỡ miệng bát mà vác về thì rất nặng. Anh ta chỉ muốn chiếm chút lợi từ Phúc Sinh thôi.

Cả làng không biết có bao nhiêu người từng lợi dụng Phúc Sinh, xưa nay cậu đều im lặng không nói. Hôm nay lại phản kháng, đúng lúc bị mẹ vợ anh trông thấy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/chong-toi-la-nguoi-co-dai/chuong-39.html.]

Giờ bà mẹ vợ ra sức mắng Phúc Sinh, anh cũng chẳng thể cãi lại mẹ vợ được. Dù sao thằng ngốc cũng không biết biện minh, nói gì chẳng được.

Hà Dũng nói: “Cô từng làm giáo viên mà sao lại vô lý như vậy? Tre này là tôi chặt rồi vác về để làm đồ gỗ cho nhà mẹ vợ tôi.”

Tạ Tiểu Ngọc cười lạnh, chỉ vào vết cắt của mấy cây tre đang tranh chấp:

“Chỗ cắt nghiêng này trơn bóng, rõ ràng là bị c.h.é.m gọn bằng một nhát d.a.o rừng. Hà Dũng, đừng khoác lác là anh có thể c.h.é.m đứt tre to bằng miệng bát chỉ với một nhát.”

“Còn nữa, nhìn cái vóc người ốm yếu của anh, anh mà vác được năm cây tre to bằng miệng bát từ trên núi xuống? Đừng tưởng ai cũng là kẻ ngốc!”

Tạ Tiểu Ngọc thử vác mấy cây tre dưới đất, một cây cũng không nhấc nổi. Mấy cây tre này còn rất tươi, vết cắt mới, chắc là được đốn từ sáng nay. Cả làng ai cũng biết Phúc Sinh rất khỏe, ngoài Phúc Sinh ra thì không ai có thể vác một lúc năm cây tre to như vậy.

“Anh vác thử xem nào, vác nổi không?” Tạ Tiểu Ngọc đá con d.a.o rừng về phía Hà Dũng: “Anh chặt cho mọi người xem đi, Phúc Sinh có thể một nhát c.h.é.m đứt, còn anh thì sao?”

Phúc Sinh lặng lẽ nhìn Tiểu Ngọc. Những gì cô nói chính là điều anh nghĩ, chỉ là anh không nói ra được. Anh cũng không rõ vì sao, chỉ là không thể nói thành lời. Sư phụ từng nói, đó là bệnh, cũng là số mệnh.

Nhưng Tiểu Ngọc đã đến. Tiểu Ngọc nói hết những điều anh muốn nói. Sự bứt rứt trong lòng bỗng chốc trở nên bình lặng.

Phúc Sinh nhặt lên một cây tre, to bằng miệng bát mà ở trong tay anh như không có trọng lượng. Anh vung d.a.o rừng mấy cái liền, cây tre bị chặt ra thành nhiều đoạn, mỗi đoạn đều dài bằng nhau, vết cắt nhẵn mịn như một.

Sau đó anh ném con d.a.o rừng tới chân Hà Dũng:

“Đến lượt anh.”

Hà Dũng hoảng hốt lùi về sau. Anh ta làm gì có sức lực như thế, với cây tre to thế này, phải c.h.é.m đến bảy tám nhát mới xong.

“Tôi không làm được đâu.”

“Không làm được mà nói tre này là anh chặt?”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chồng Tôi Là Người Cổ Đại
Chương 39

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 39
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...