Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

CHU LINH QUÂN

Chương 2

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Giờ khắc này, hỷ chúc sáng rực.

Ta nhìn Tạ Lẫm, chậm rãi tháo cúc thắt thứ nhất trên giá y, nói khẽ:

“Tạ Lẫm, giúp ta viên phòng.”

Thân hình hắn khẽ khựng lại, khó mà nhận ra, song rốt cuộc vẫn không ngẩng đầu, chỉ đáp một tiếng rất khẽ:

“…Vâng.”

Tạ Lẫm võ nghệ cực tốt.

Mọi phương diện.

Từ trên xuống dưới.

Đều là vậy.

04

Ngày hôm sau đại hôn, ta đến dâng trà thỉnh an công bà. Ta đi cùng tỳ nữ A Nguyên. Còn Tần Hảo thì do Thẩm Tự đích thân dìu tới.

Sắc mặt nàng trắng bệch như giấy, thân hình mảnh mai yếu ớt như liễu rủ, dáng vẻ ôm n.g.ự.c gắng gượng, phong thái Tây T.ử nâng tim — quả không hổ danh hoa khôi Thanh Nguyệt lâu.

Thẩm Tự đi bên cạnh nàng. Hắn sinh sẵn một bộ dung mạo tuấn tú, lúc này khoác áo dài màu nguyệt bạch, càng làm nổi bật hàng mày thanh tú, ánh mắt quang đãng, thân hình cao thẳng.

Vừa thấy ta, Tần Hảo liền khẽ rút tay khỏi tay Thẩm Tự, bước nhanh hai bước đến trước mặt ta, quỳ sụp xuống, dáng vẻ yếu mềm động lòng người.

“Phu nhân, Tần Hảo có tội!”

Sắc mặt hai vị trưởng bối nhà họ Thẩm lập tức trầm hẳn xuống.

“Ngươi chỉ là một thiếp thất, lại dám trong đêm tân hôn của chủ mẫu gọi người đi mất! Không biết tôn ti, chẳng hiểu lễ số — là ai cho ngươi lá gan ấy?!”

Thẩm Tự chắp tay đứng giữa sảnh, ánh mắt liếc qua ta một cái, lộ ra vài phần không vui:

“Phu nhân, đêm qua lúc rời đi, ta đã dặn nàng việc này không cần làm lớn chuyện, tránh để cha mẹ và Hảo nhi sinh thêm hiềm khích. Xem ra cái gọi là ‘biết đại cục’ của danh môn khuê nữ, cũng chỉ đến thế thôi.”

“Hồ đồ!”

Thẩm phụ đập bàn đứng dậy, giận dữ quát lớn:

“Các ngươi tự mình hành sự hoang đường, không biết kiêng kỵ, lại còn có mặt mũi trách nàng! Hôm nay nếu không lập quy củ cho rõ ràng, truyền ra ngoài chẳng phải để người ta chê cười gia phong Thẩm phủ hay sao! Người đâu — hầu hạ gia pháp!”

Thẩm Tự không hoảng không vội, cụp mắt, nhẹ nhàng đỡ Tần Hảo đang quỳ run rẩy đứng dậy, rồi hờ hững buông một câu:

“Hảo nhi đã có thai.”

Cả đại sảnh chợt lặng phắc.

Hai vị trưởng bối nhà họ Thẩm đồng loạt mở to mắt.

Thẩm Tự thản nhiên nói tiếp:

“Một tháng trước đã chẩn ra hỉ mạch. Vốn định sớm bẩm báo, nhưng nàng nói tân nương sắp nhập môn, không nên đoạt đi phong quang, nên tạm thời giấu kín. Đêm qua bỗng đau bụng dữ dội, bất đắc dĩ mới phải gọi con qua.”

Thẩm mẫu vội vàng nhìn sang Tần Hảo:

“Đứa bé… có sao không?”

Tần Hảo cúi đầu, giọng nhỏ như muỗi kêu:

 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 珞  蘭

 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 﫶

 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

“Sáng nay đã để đại phu xem qua, t.h.a.i tượng tạm thời ổn định, chỉ là…”

Nàng khẽ ngước mắt, lén liếc về phía ta, môi mấp máy, muốn nói lại thôi.

“Chỉ là thế nào?! Nói cho rõ!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/chu-linh-quan/2.html.]

Thẩm phụ nghiêm giọng.

Vành mắt Tần Hảo lập tức đỏ hoe, run run nói:

“Chuyện này vốn con không nên nói ra, nhưng hài t.ử trong bụng liên quan trọng đại, không thể không nói thật. Sau khi biết mình có thai, một buổi trưa nọ con mộng thấy t.h.a.i mộng, trong mơ có tiên nhân nói với con rằng t.h.a.i này cực kỳ quý giá, trước khi sinh nở, phụ thân của đứa trẻ tuyệt đối không được… làm tổn nguyên dương, nếu không t.h.a.i nhi khó mà giữ được. Con vốn không tin, nào ngờ đêm qua tướng công vừa vào động phòng, bụng con liền đau quặn dữ dội, đành phải…”

Lời còn chưa dứt, nước mắt đã rơi lã chã.

Cả sảnh đường lặng ngắt.

Tách trà trong tay Thẩm mẫu khẽ run lên.

Nét giận dữ trên mặt Thẩm phụ cứng lại, thần sắc trở nên phức tạp.

Mọi ánh mắt — trong sáng hay ngấm ngầm — đều dồn cả về phía ta.

Còn ta, trong đầu lại đang nghĩ đến một cảnh khác…

Đến khi cảm nhận được ánh nhìn xung quanh, mới khẽ sững người.

Những lời xã giao thể diện ta vốn đã quen nói, lúc này liền thuận miệng thốt ra:

“Hóa ra là như vậy, đã liên quan đến con nối dõi, đương nhiên là chuyện quan trọng nhất.”

Ta quay sang Tần Hảo, nở một nụ cười đoan trang với độ cong vừa phải, giọng nói càng thêm dịu dàng:

“Ta tuy là tân phụ, nhưng đã là chủ mẫu, xin mạo muội làm chủ một lần. Mấy tháng tới, di nương cứ an tâm tĩnh dưỡng ở thiên viện, mọi lễ thỉnh an sớm tối đều được miễn, chi phí sinh hoạt tăng gấp đôi, hết thảy lấy t.h.a.i nhi trong bụng làm trọng.”

Sắc mặt hai vị trưởng bối Thẩm gia lập tức giãn ra, đồng loạt thở phào nhẹ nhõm.

“Hay! Hay lắm!”

Thẩm phụ liên tục gật đầu, ánh mắt tràn đầy tán thưởng.

Thẩm mẫu cảm động nắm lấy tay ta, trong mắt đầy vẻ thương xót:

“Đứa trẻ ngoan, thật là ấm ức cho con rồi. Biết đại cục, lo toàn cục như thế, quả không hổ là nữ nhi của phủ Chu Thượng thư, không biết hơn hai đứa kia bao nhiêu lần. Thẩm gia chúng ta có được con dâu như con, đúng là phúc khí!”

Ta lại nói thêm vài lời cho phải phép, rồi mới đoan chính ngồi xuống. Khi nhận chén trà A Nguyên đưa tới, ta thấy Tần Hảo đang mím môi nhìn chằm chằm vào ta, trên mặt thấp thoáng vẻ thất vọng.

Bên cạnh, Thẩm Tự khẽ nhếch môi, giọng mang theo chút châm chọc:

“Cũng chẳng có gì ngoài dự liệu…”

Ta hoàn toàn không để tâm, chậm rãi nhấp một ngụm trà.

Hơi nóng bốc lên, phủ lên gương mặt, giống hệt hơi thở nóng rực của đêm qua — bên tai ta bỗng vang lên một câu thì thầm khàn khàn, pha lẫn tiếng thở dốc:

“Tiểu thư… còn chịu được không?”

05

Chịu thì vẫn chịu được.

Chỉ là chân hơi mỏi, lưng có chút ê nhức.

Sáng sớm tỉnh dậy, bên cạnh giường đã trống không. Y phục trên người ta được ai đó mặc lại chỉnh tề, chăn hỷ đắp kín cẩn thận. Chỉ có bên cửa sổ, trong bình sứ men xanh, cắm một bó lớn hoa Vụ Nhan trắng muốt.

Vụ Nhan là loài hoa ta yêu thích nhất. Hoa này ưa lạnh, chỉ sinh trưởng trên núi Mân, cách thành tây năm mươi dặm. Ta cũng chỉ khi lên núi lễ Phật mới tiện tay hái về vài nhành, cắm trong phòng.

Trong lòng ta khẽ ngạc nhiên, liền bước tới xem kỹ.

Cánh hoa non mềm, giọt sương long lanh, trông như vừa mới hái chưa lâu…

Dưới sự quở trách nghiêm khắc của nhị lão Thẩm gia, Thẩm Tự mỗi đêm đều phải về chủ viện nghỉ lại. Hắn không cam lòng, sắc mặt lúc nào cũng nhàn nhạt. Ta cũng chẳng vui vẻ gì, trong lòng chỉ thấy phiền phức.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
CHU LINH QUÂN
Chương 2

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 2
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...