Sơn phỉ cướp sạch trang sức của các phi tần, có kẻ thậm chí còn thò tay về phía cổ áo các nàng.
Hoàng thượng trầm giọng quát mắng, nhưng cũng đành bất lực.
Đúng lúc nghìn cân treo sợi tóc—
tại lối lên núi bỗng vang lên tiếng c.h.é.m g.i.ế.c dữ dội.
Có một người, từ con đường ấy g.i.ế.c thẳng lên.
Tên đầu lĩnh sơn phỉ không dám tin:
“Một người thôi sao?”
“Vâng, chỉ một người. Không phải Ngự Lâm quân… nhưng hắn sắp c.h.ế.t rồi.”
Khi chúng ta nhìn rõ người ấy thì—
toàn thân hắn đã trúng nhiều nhát đao, mặt mũi đầy m.á.u me, hoàn toàn không còn nhận ra dáng vẻ ban đầu.
Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 珞 蘭
Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ
Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Bởi hắn dùng lối đ.á.n.h liều mạng: chỉ công không thủ, nhất thời khiến bọn sơn phỉ cũng chẳng dám áp sát quá gần.
Lại bởi hắn chỉ có một mình, sơn phỉ không hề hoảng loạn, cũng chưa vội hại con tin.
Thế nên—
hắn cứ như vậy, sống sờ sờ g.i.ế.c lên tới nơi.
Hắn đứng giữa bãi đất, m.á.u theo gấu áo nhỏ giọt xuống, thân thể lảo đảo, ai cũng nhìn ra được hắn đã chống đỡ tới cực hạn.
Hắn lẩm bẩm nói một câu gì đó.
Tên đầu lĩnh sơn phỉ cười lạnh tiến tới, vừa mở miệng nói:
“Đâu ra cái tên điên—”
Lời còn chưa dứt, người kia bỗng nhiên ra tay.
Động tác nhanh gọn quyết đoán, đao vừa vung liền hạ. Tên đầu lĩnh sơn phỉ ôm c.h.ặ.t cổ mình, m.á.u tươi phun vọt qua kẽ tay xa đến mấy trượng, rồi ngã gục xuống đất.
Người kia lập tức khàn giọng gào lên:
“Xung phong——!”
Dưới núi, Ngự Lâm quân lập tức hưởng ứng, phát động tiến công. Sơn phỉ mất đầu lĩnh, lập tức đại loạn, mạnh ai nấy chạy.
Người kia xách đao, giữa khuôn mặt đầy m.á.u từ từ xoay đầu, dường như đang tìm kiếm điều gì đó.
Khi ánh mắt hắn dừng lại trên người ta—
hắn khựng lại.
Môi khẽ mấp máy:
“Tiểu thư—”
Ta chậm rãi mở to mắt.
“Tạ Lẫm?”
16
Sau này ta mới biết rõ đầu đuôi câu chuyện.
Hôm ấy theo ngự giá lên núi, vì đồng hành cùng hoàng gia nên không cho Tạ Lẫm theo bên cạnh.
Nhưng không hiểu vì sao, hắn vẫn tới.
Hắn không dám lại quá gần, chỉ lặng lẽ ẩn mình ở khu vực không xa nơi Ngự Lâm quân đóng trại. Bởi vậy khi trên đỉnh núi xảy ra biến cố, hắn là người đầu tiên hay tin.
Hai bên giằng co, hắn tìm tới Ngự Lâm quân thống lĩnh, tự xin làm t.ử sĩ, nguyện xông lên trước, mở một con đường m.á.u.
Thống lĩnh định phái thêm vài binh sĩ cùng xung phong.
Hắn nói: không cần.
Một người là đủ.
Một người mới không khiến đối phương cảnh giác.
Vì thế về sau…
Quả thực hắn một người một đao, c.h.é.m thẳng xuyên qua con đường ấy.
Tạ Lẫm vừa gọi lên một tiếng “Tiểu thư”, liền thẳng người ngã xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/chu-linh-quan/9.html.]
Hắn lập đại công hiển hách.
Lập tức được đưa vào Thái y viện trong cung cứu chữa.
Hoàng thượng hạ chỉ nghiêm khắc: bất kể giá nào cũng phải cứu sống!
Đại tỷ bị kinh hãi, ta ở lại hậu cung bồi nàng mấy ngày. Trong thời gian đó nhận được tin, Tạ Lẫm đã qua cơn nguy kịch, chỉ cần tĩnh dưỡng.
Lúc này ta mới yên lòng.
Khi trở về Thẩm phủ, Thẩm Tự vội vàng chạy tới viện ta, vén rèm trúc lên, mắt đỏ hoe.
“Linh Quân, nàng không sao là tốt rồi.”
Hắn sải bước tới, ôm c.h.ặ.t ta vào lòng.
Ta kinh ngạc trước sự bộc lộ cảm xúc đột ngột ấy. Đợi hắn bình tĩnh lại, ta mới nhẹ nhàng đẩy hắn ra.
“Thẩm Tự, ta có lời muốn nói với ngươi.”
Hắn thở dài một hơi, đáy mắt ánh lên tia sáng:
“Không, Linh Quân, nàng hãy nghe ta nói trước.”
Ta nghiêng đầu, đặt văn thư trong tay lên bàn:
“Được, ngươi nói trước.”
Hắn trấn tĩnh lại, chậm rãi mở lời:
“Từ sau khi Tần Hảo rời đi, ta chịu đả kích một thời gian. Không phải vì nàng ta, mà vì ta đột nhiên phát hiện, ta chưa từng biết mình sống rốt cuộc muốn điều gì.”
“Ta có yêu nàng ta không? Ta chuộc thân cho nàng ta, vì nàng ta mà chống đối cha mẹ, vì nàng ta mà không tiếc đối địch với thiên hạ, vì nàng ta mà chỗ nào cũng nhìn nàng không vừa mắt. Nhưng ta nhớ rất rõ, trước khi cha mẹ ta tới Thanh Nguyệt lâu sỉ nhục nàng ta, kỳ thực ta chỉ coi nàng ta là tri kỷ.”
“Ta xấu hổ nhận ra rằng, từ đầu đến cuối đó không phải là yêu. Chỉ là sự phủ định từ bên ngoài khiến ta vô cớ sinh ra ảo giác vì tình yêu mà chống lại cả thế gian, khiến ta lầm tưởng đó là yêu.”
“Khoảng thời gian này, ta tự nhốt mình lại, lần đầu tiên thẳng thắn nhìn lại bản thân. Ta rốt cuộc muốn gì — cuối cùng ta đã có câu trả lời: ta muốn một—”
Ta cắt lời hắn:
“Thẩm Tự, ta hối hận rồi.”
Hắn nhìn ta:
“Cái gì?”
Ta thở dài:
“Ta hối hận vì đã để ngươi nói trước. Lời của ta ngắn hơn một chút, có thể để ta nói trước không?”
Hắn mím môi, thu lại cảm xúc trên mặt.
“Dĩ nhiên.”
“Thẩm Tự, chúng ta hòa ly đi.”
Thẩm Tự sững sờ, ngơ ngác nhìn ta, như không dám tin vào tai mình.
Ta dứt khoát nói:
“Khi ở trong cung, ta vô tình biết được Hoàng thượng dự định tuyển chọn mười sứ quan đi khảo sát phong thổ bốn phương. Ta thông qua đại tỷ diện kiến Hoàng thượng, tự xin đảm nhiệm chức nữ quan. Hoàng thượng tại chỗ khảo hạch ta mấy lượt, rồi ngự b.út khâm điểm, ban cho ta chức ‘Phong Văn Sứ’.”
Ta đưa cho hắn văn thư viền vàng:
“Đây là chiếu bổ nhiệm. Hoàng thượng nói, đây chính là kim bảng đề danh của ta. Từ nay những nơi ta đi tới, đều là thánh thính thánh sát.”
“May mắn thay giữa chúng ta không có tình cảm, chưa từng viên phòng, cho nên dù hòa ly cũng không vướng víu gì nhiều. Hoàng thượng biết nhà chồng ta là Thẩm gia, còn đùa rằng xét ta vì nước tận lực, sẽ không truy cứu chuyện Thẩm gia làm hỏng ngự họa nữa. Thẩm Tự, ngươi xem — đây chẳng phải là kết cục tốt nhất rồi sao?”
Thẩm Tự nhìn ta rất lâu, giọng trầm xuống đến cực điểm:
“Không có tình cảm, không viên phòng, không ràng buộc… điều ta vẫn canh cánh mấy ngày nay, hóa ra trong mắt nàng lại là điều đáng mừng.”
Hắn lắc đầu, bỗng cao giọng:
“Linh Quân, trước kia quả thực ta làm chưa tốt, chưa từng là một phu quân xứng đáng. Sau này ta tuyệt đối sẽ không như vậy nữa. Nàng… không đi, được không?”
Trong mắt hắn lộ ra một tia khẩn cầu.
Ta bật cười khẽ:
“Thẩm Tự, ngươi nói ngươi chưa từng biết mình thật sự muốn gì. Xin lỗi, ta không thể đồng cảm với ngươi, bởi vì ta luôn biết mình muốn gì.”
“Đối với điều mình thật sự muốn, ta chưa bao giờ để bản thân chịu ấm ức.”
Ánh mắt Thẩm Tự dần dần tối xuống.
--------------------------------------------------