Ta bật cười:
“Ta có A Nguyên ở ngoài sáng, Tạ Lẫm ở trong tối, sợ cái gì chứ?”
“Nhưng ta là phu quân của nàng, nàng nên dựa vào ta nhiều hơn mới phải.”
Thần sắc hắn hơi trầm xuống, im lặng một lát rồi đột nhiên nói,
“Linh Quân, nàng có từng nghĩ qua không — kỳ thực lời của Hảo nhi chưa hẳn là thật…”
“Phu quân, chẳng lẽ chàng muốn cùng ta viên phòng?”
Ta cao giọng cắt ngang, nói thẳng không quanh co.
Ánh mắt hắn rực cháy nhìn ta, giọng trầm xuống vài phần:
“Linh Quân, nàng có bằng lòng—”
“Đương nhiên là không!”
Ta dứt khoát từ chối:
“Nhà họ Thẩm bốn đời đơn truyền, hài t.ử quý giá biết bao, sao có thể mạo hiểm dù chỉ nửa phần! Phu quân nếu đã nảy sinh ý nghĩ ấy, tối nay không được ở lại đây, chàng hãy sang chỗ Tần di nương mà nghỉ!”
Ta vừa nói vừa đẩy, trực tiếp đuổi hắn ra ngoài.
Hắn đứng lặng bên cửa một lúc, khẽ thở dài một tiếng, rồi mới xoay người rời đi.
“Á—!”
Trong viện bỗng vang lên một tiếng kêu đau.
Ta ghé ra cửa sổ nhìn xuống, chỉ thấy Thẩm Tự ngửa người ngã sõng soài trên đất, một tay ôm đầu, tức tối gầm lên:
“Viên đá c.h.ế.t tiệt nào bay ra vậy chứ!”
13
Rốt cuộc Tần Hảo vẫn không chờ thêm được nữa.
Nàng ta đã m.a.n.g t.h.a.i sáu tháng, thời gian để lại cho nàng thực sự chẳng còn bao nhiêu.
Dẫu rằng cho dù nàng ta thật sự đổ trót tội danh mưu hại con nối dõi lên đầu ta, kết cục nhiều lắm cũng chỉ như bà bà năm xưa — chẳng thể dấy lên sóng gió gì quá lớn.
Nhưng ta, một thân một mình thanh sạch rõ ràng,
cớ gì phải dính vào những thứ ô uế ấy?
Rốt cuộc vẫn là phiền phức.
Mà ta thì sợ phiền phức nhất.
Vì thế, ta bắt đầu cố ý tránh mặt nàng ta.
Chỉ là Tần Hảo hiển nhiên không phải kẻ dễ đối phó.
Chiều hôm ấy, ta đứng bên hồ cho cá ăn. Gió thu se lạnh, A Nguyên quay về viện lấy áo khoác cho ta.
Vừa quay người lại, liền thấy Tần Hảo hai tay ôm một cuộn tranh, đứng trên lối mòn cách đó không xa.
Không nói, không động.
Chỉ dùng ánh mắt trầm tối nhìn chằm chằm vào ta.
Đến diễn cũng chẳng thèm diễn nữa — rõ ràng là ‘lai giả bất thiện’*.
(*người đến với ý đồ không tốt, không lương thiện)
Ta lập tức xoay người, định rẽ sang con đường khác rời đi.
Nào ngờ nàng ta liếc sang bên phải một cái, bỗng sải bước thật nhanh về phía ta. Cái bụng lớn như thế, vậy mà bước chân vừa gấp vừa mạnh, toát ra một cảm giác quỷ dị khó tả.
Đến sát bờ hồ, nàng ta bỗng hét lên bằng giọng the thé:
“Đừng đẩy ta!”
Rồi thẳng người nhảy xuống nước.
Ngay sau đó, nàng ta trong hồ phát ra tiếng kêu cứu t.h.ả.m thiết.
Gần như cùng lúc, từ không xa vọng tới tiếng nói chuyện và bước chân của mấy nam t.ử — là Thẩm Tự cùng mấy bằng hữu thế gia của hắn.
Ta khẽ trầm mày.
Lúc này mà rời đi, đã không còn là thượng sách.
Ta lập tức điều chỉnh nét mặt, suy nghĩ lời lẽ đối phó, chuẩn bị trực diện ứng biến.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/chu-linh-quan/7.html.]
Bỗng một cánh tay vòng qua eo ta, bên tai vang lên tiếng thì thầm quen thuộc:
“Đừng sợ.”
Ngay khoảnh khắc sau, thân thể ta nhẹ bẫng.
Ta được đưa thẳng lên không trung, rồi vững vàng đáp xuống hành lang tầng hai của lầu cạnh hồ.
Quay đầu nhìn lại, Tạ Lẫm đứng bên cạnh, rũ mắt, lặng lẽ không tiếng động.
Ta ngẩn ra:
“Chẳng phải hôm nay ngươi nghỉ sao?”
Hắn không ngẩng đầu, giọng rất khẽ:
“Sợ tiểu thư gọi.”
Dưới lầu, Tần Hảo đã được mọi người luống cuống cứu lên. Nàng ta bày ra bộ dạng hoảng sợ cực độ, vừa khóc vừa nói:
“Tranh hỏng rồi… ta không cố ý… là… là phu nhân đẩy ta!”
Có người giậm chân kêu lên t.h.ả.m thiết:
“Xong rồi! Ngự họa hỏng rồi! Hỏng hết rồi!”
Ta lập tức hiểu ra hành vi quỷ dị hôm nay của Tần Hảo.
Hoàng thượng vốn yêu thích đan thanh, lại càng thích để các tài t.ử luân phiên đề bạt lên tranh ngự chế.
Thẩm Tự chính là một trong số đó.
Cuộn tranh Tần Hảo vừa ôm trong tay, hẳn chính là bức tranh lần này từ trong cung ban xuống.
Nàng ta đã nghe hiểu câu chuyện ta kể hôm trước.
Nhưng nàng ta không bỏ cuộc.
Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 珞 蘭
Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ
Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Biết chỉ dựa vào đứa trẻ trong bụng thì không đủ vu oan ta, nàng ta liền gia thêm một nước cờ.
Nếu “ác hành*” của ta gây ra hậu quả đủ lớn, thì sẽ không còn là chuyện chỉ cần một chức Thượng thư của phụ thân ta là có thể dễ dàng xoay chuyển nữa.
(*hành vi xấu xa)
Ta không khỏi thầm thở dài.
Nàng ta… quả thực là có gan đặt cược tất tay.
Lúc này, Thẩm Tự nghiêm giọng nói:
“Hảo nhi, khi nghe tiếng nàng rơi xuống nước, chúng ta liền chạy tới, hoàn toàn không nhìn thấy Linh Quân. Nàng đừng nói bừa!”
Tần Hảo lại khóc càng dữ dội hơn:
“Chính là nàng ta đẩy ta! Ta xin thề với trời, nàng ta đã sớm không vừa mắt đứa trẻ của ta! Vừa rồi thấy ta chỉ có một mình, còn nói một câu ‘ngươi cùng đứa con của ngươi đi c.h.ế.t đi’, rồi đưa tay đẩy ta xuống! Nếu có nửa câu gian dối, xin trời đ.á.n.h ngũ lôi!”
Nàng ta vừa khóc vừa thề thốt, ánh mắt hoảng loạn nhìn quanh, từng chữ như thấm m.á.u.
Trong chốc lát, không ai lên tiếng.
Ta liếc nhìn Tạ Lẫm, hắn lùi lại nửa bước.
Ta bước tới lan can, từ trên cao dịu giọng hỏi xuống:
“Tần di nương, muội đang tìm ta sao?”
Nàng ta ngẩng đầu lên.
Đồng t.ử co rút mạnh, gương mặt đầy vẻ không thể tin nổi.
Theo lẽ thường, ta tuyệt đối không thể đột nhiên xuất hiện ở tầng hai.
Ta lộ vẻ đau lòng xen lẫn bối rối:
“Tần di nương, vừa rồi ta đang đọc sách trên lầu, trông thấy muội bỗng ôm tranh lao ra bờ hồ rồi tự mình nhảy xuống, làm ta giật nảy cả mình. Nhưng vì sao muội lại vu oan cho ta? Còn nói năng đâu ra đấy rằng ta bảo muội cùng đứa trẻ đi c.h.ế.t… muội thật không sợ trời đ.á.n.h sét sao?”
Thẩm Tự nhìn ta, rồi lại nhìn Tần Hảo đang cứng đờ như khúc gỗ.
Ánh mắt hắn dần dần trầm xuống.
“Á! Bụng ta— đau quá!”
Tần Hảo từ từ ngã quỵ, trên gương mặt tái nhợt là vẻ thống khổ tột cùng.
Mọi người vội vàng đỡ lấy nàng ta.
“Mau! Đưa đi tìm đại phu!”
Nhìn theo bóng đám người rời đi, ta thở phào một hơi dài.
“Tạ Lẫm, hôm nay ngươi làm rất tốt.”
--------------------------------------------------