18
Tạ Chiêm giận tím mặt, mắng lớn:
“Đồ vô ơn! Không nuôi bên cạnh mẫu thân thì một đứa con thiếp sinh như nó, lấy gì để ra mặt trước đám quyền quý trong kinh?”
“Ngươi lòng dạ đầy mưu tính, làm sao bảo vệ được con ta?”
“Mẫu thân ta đã hao tâm tổn trí, vì mẫu tử ngươi mà sắp đặt không biết bao nhiêu điều, cuối cùng lại đổi lấy oán hận từ ngươi? Ngươi c.h.ế.t cũng không đủ để chuộc lỗi!”
“Ngươi nói ngoài phủ tốt? Vậy để ngươi biết sống ngoài phủ ra sao!”
“Lôi đi, giao cho mã phu. Nói là lão gia cảm kích công lao của hắn nên ban thưởng.”
“Còn về Liễu di nương… thì bệnh nặng bất ngờ, c.h.ế.t đột ngột.”
Liễu Tịch Dung lảo đảo, mãi đến lúc này mới biết sợ.
Nhưng lời cầu xin tha mạng chưa kịp thốt ra thì ánh mắt lãnh đạm của quản gia đã quét tới, ông ta bịt miệng nàng ta lại rồi kéo đi không một lời.
Tạ Chiêm khoanh tay đứng đó, quay lưng lại với nàng ta đang không ngừng vươn tay, cố níu kéo.
Ta đứng lặng phía sau hắn, chờ đến lúc hắn sắp quay lại thì khẽ lắc đầu, mỉm cười chua chát:
“Dù gì cũng từng là phu thê, chẳng ngờ đến nước này rồi mà Liễu di nương vẫn thà hầu mã phu, chứ không chịu hạ mình xin tha.”
Bàn tay giấu dưới tay áo của Tạ Chiêm khẽ run lên, rồi hắn dứt khoát không do dự thêm.
“Vậy thì để nàng ta làm thê tử mã phu cho thật tốt!”
Tên mã phu ấy năm xưa từng ngã ngựa, thân thể bị thương, vì thế mãi vẫn chưa chịu cưới thê tử.
Nhưng khốn nỗi hắn lại có những sở thích kỳ quái.
Liễu Tịch Dung vừa bị đưa vào phòng hắn đêm đầu tiên, đã bị roi ngựa quất đến rách da toạc thịt.
Người thì trần truồng, thoi thóp bên mép sống, bị trói bằng dây cương vào chân giường.
Dưới chân nàng ta chỉ có một cái bánh và một bát nước, chỉ đủ để cầm hơi.
Sáng hôm sau, quản gia đưa cho mã phu một thỏi bạc:
“Cứ thế mà làm. Lão gia được hả giận rồi, phần thưởng sẽ tới.”
Cả hai đều nở nụ cười mà rời đi.
V.ú nuôi thì ôm lấy Tạ Thanh Lãng vội vã lẻn vào, len lén đẩy cửa, vừa kịp chứng kiến cảnh tượng khốn cùng của mẫu thân hắn.
Hai mẫu tử ôm nhau khóc đến trời đất chẳng biết đâu là đâu, miệng liên tục nguyền rủa ta độc ác.
Đứa trẻ kia còn giơ tay thề độc:
“Sau này ta nhất định sẽ khiến mẫu nữ bà ta sống không bằng c.h.ế.t!”
Hừ, trẻ con thật ngây thơ!
O Mai d.a.o Muoi
Ta quay người bước đi, mỉm cười nói với Quách ma ma:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/chu-mau-the-gia-urva/9.html.]
“Việc đã thành, phải giữ lời đấy. Đứa nhi tử bị cầm cố ở sòng bạc của bà vú, hãy giúp bà ta chuộc ra.”
19
Đêm đó, Tạ Chiêm lang thang cầu thầy tìm thuốc không được, bụng đầy lửa giận mà trở về phủ, vừa về đến thì Tạ Thanh Lãng đã cầm d.a.o nhỏ lao đến, "xoẹt" một tiếng, rạch toạc đùi hắn.
“Ta phải g.i.ế.t ngươi để báo thù cho mẫu thân ta! Ngươi phải c.h.ế.t, c.h.ế.t đi! Ngươi c.h.ế.t rồi, cả Tạ gia đều là của ta!”
Nhưng khi con d.a.o thứ hai vừa giơ lên, Tạ Chiêm vừa đau vừa phẫn nộ đã giơ chân đá mạnh vào bụng hắn.
Một đứa trẻ ba tuổi bị đá bay lên, đập mạnh vào cây cột, ọc ra m.á.u rồi ngã gục xuống đất, không còn động tĩnh gì nữa.
V.ú nuôi giục Tạ Thanh Lãng g.i.ế.t phụ thân đoạt quyền hoảng hốt hét lớn:
“Thiếu gia... thiếu gia c.h.ế.t rồi!”
Tạ Chiêm lúc này mới bừng tỉnh, cả người run rẩy, ôm lấy t.h.i t.h.ể của Tạ Thanh Lãng.
Nhưng chỉ kịp gào lên một tiếng rồi phun ra một ngụm m.á.u, đổ gục tại chỗ.
Tạ gia mời thái y tới nhưng thái y chỉ lắc đầu than:
“Dùng mãnh dược bừa bãi tổn hại gốc rễ, lại không biết tiết chế mà làm cạn sức. Giờ thì cơn giận bốc lên khiến bảy kinh tám mạch đều nứt vỡ, ngũ tạng lục phủ nhiễm độc, Tạ lão gia đã dầu cạn đèn tắt, thuốc thang vô phương.”
Ta chỉ tốn ít bạc, đã khiến lời chẩn đoán này truyền khắp kinh thành.
Danh tiếng của Tạ Chiêm vốn đã tệ, giờ thì ai ai cũng cười hắn là kẻ háo sắc mù mắt, cuối cùng lại c.h.ế.t trên giường nữ nhân.
Những ngày cuối cùng của hắn, ta không tính toán chuyện cũ, ngày ngày ở bên chăm sóc, ôm nữ nhi kể cho hắn nghe phong cảnh nhân gian, tháng tư hoa nở khắp nơi.
Hắn dần chấp nhận thực tại, nằm liệt trên ghế trúc, nhìn nữ nhi quấn lấy ta, than thở:
“Là ta không tốt với nàng… ông trời trừng phạt ta cũng đúng.”
“Nàng một lòng một dạ với ta, ta lại đối xử với nàng như thế…”
Trước khi lâm chung, hắn nắm tay mẫu thân, dặn dò:
“Con chỉ còn mỗi Thanh Vu, mẫu thân… hãy thay con chăm sóc nàng.”
Nói xong, thần trí của hắn bắt đầu mơ hồ, lúc tỉnh lúc mê.
Lúc này, ta bưng bát thuốc câm vào, đem toàn bộ kế hoạch nói hết trước mặt hắn.
Hắn kinh hãi muốn vùng lên động thủ nhưng ta bóp cằm hắn, một bát thuốc câm rót xuống, từ đó câm lặng đến c.h.ế.t.
Vài năm sau đó, hắn chỉ có thể trơ mắt nhìn người đã hại c.h.ế.t người mình yêu, hại c.h.ế.t nhi tử mình ngày ngày ở bên cạnh hắn.
Mỗi ngày là một ngày bị dằn vặt, bị ăn mòn bởi hối hận và bất lực, sống không bằng c.h.ế.t.
Cho đến khi Thanh Vu lớn lên, nàng hỏi ta:
“Tại sao phụ thân người ta vẫn khỏe mạnh, còn phụ thân con thì bẩn thỉu thối nát, nằm bất động như vậy?”
Ta biết, thứ dơ bẩn khiến ta kinh tởm kia không thể tiếp tục khiến nữ nhi ta phải chịu đựng nữa.
Vậy là, ta cắt thuốc kéo dài mạng sống của hắn, tiễn hắn một đoạn cuối.
--------------------------------------------------