Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chúng Ta Thực Ra Rất Hợp Nhau

Chương 36

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Tôi sẽ ôm cô thật chặt, cô nhìn thử xem, rất đẹp đúng không?”

“Ừ.” Mở mắt, Jiyeon càng không dám buông Luda ra, cảm giác nhìn đầy đủ không sót thứ gì rất tốt, nếu không có Luda, sợ rằng cô không sẽ có cơ hội thưởng thức phong cảnh đẹp như vậy.

Đến khi cáp trượt gần đến chân núi thì Jiyeon hoàn toàn buông Luda ra, hai cô gái ngồi đối diện đưa máy ảnh cho Luda, “Đàn chị, có thể chụp giùm tụi em không?”

“Ừ ~”

Vốn hai người chỉ ngoan ngoãn nắm tay, nhưng đến khi Luda chụp, cô gái Nhật bỗng nhiên hôn lên má của váy ngắn, Luda chụp được cảnh này khá hoàn hảo.

Jiyeon có hơi kinh ngạc, không lẽ... hiện tại như thế này phổ biến lắm sao?

“Cậu làm gì vậy!” Váy ngắn bị hôn trước mặt mọi người nên xấu hổ đỏ mặt.

“Chụp xong rồi.” Luda cầm tấm ảnh lắc lắc, hình chầm chậm hiện ra, mấy đứa nhỏ bây giờ thật là biết cách đùa, không nói câu nào đã hôn, cũng không phân biệt ở đâu.

“Cám ơn đàn chị ~” Cô gái Nhật lèo nhèo lấy ra hai tấm hình, lúc ăn cơm hai người đã chụp Luda và Jiyeon, “Hai cái ảnh này... ảnh này cho đàn chị, đừng trách tụi em nha, tụi em chỉ là rất muốn chụp thôi.”

Trong ảnh Luda đang quỳ gối trên cỏ quấn tóc cho Jiyeon, chỉ chụp được má của Luda và lưng của Jiyeon, góc ảnh rất tốt, có hơi hướng Nhật Bản, ảnh còn lại không bàn về phong cách... là mới chụp, trong hình Jiyeon nhắm hai mắt cau mày bổ nhào vào Luda, hơn nữa người chụp cũng đứng ngồi không ổn định, ảnh rất quỷ dị...

“Đây là ảnh của chúng ta…” Luda đưa hai tấm ảnh cho Jiyeon, cơ bản không cho Jiyeon cơ hội lựa chọn, lập tức rút tấm ảnh Jiyeon “ma quỷ“. “... Tôi lấy ảnh này!”

“Tại sao?!” Jiyeon nghĩ Luda lấy tấm ảnh kia là để sau này cười nhạo nhược điểm của cô, vốn cô cũng muốn lấy ảnh đó, “Xấu chết…”

“Đúng! Là vì cô xấu... tôi mới thích mà…” Luda hăng hái cười “ha ha ha”, không nghĩ Jiyeon cũng có lúc bị hủy hết hình tượng, tất nhiên phải cất cẩn thận.

Tiếp theo, đàn em nói một câu làm tiếng cười của Luda im bặt.

“Đàn chị, hai người quen nhau bao lâu rồi?”

Đột nhiên, rất im lặng.

Nếu như lần đầu tiên Jiyeon không hiểu được hàm ý “quen nhau”, thì sau khi váy ngắn bổ sung, cô nên hiểu đúng. “Tụi em quen được một tháng.”

Vấn đề này, Luda muốn Jiyeon trả lời, muốn xem phản ứng của cô để biết được một chút suy nghĩ của cô.

Tuy rằng Jiyeon giật mình, nhưng sẽ không hoàn toàn thể hiện ra, mỗi người đều có quyền lựa chọn cuộc sống của mình, thói quen trung hòa với mọi thứ, cô lại càng không khoa tay múa chân vào cuộc sống của người khác, “Tôi nghĩ hai đứa hiểu lầm rồi…”

Đối với phản ứng thờ ơ của Jiyeon, Luda rất khó nắm bắt, người thường nếu nghe được vấn đề như vậy, không phải sẽ cảm thấy không thể tin được sao? Nếu không chấp nhận hai người con gái yêu nhau... trả lời thờ ơ như vậy cũng hoàn toàn khớp với phong cách của Jiyeon.

Một câu hai ý, Luda còn vọng tưởng đoán mò tâm tư của người khác, xem ra là tự đánh giá cao bản thân.

Hai cô gái nghe Jiyeon trả lời như vậy, trong lòng có hơi mất mát.

“Chúc hai đứa hạnh phúc.” Trước khi xuống cáp treo, Jiyeon nói với hai cô gái năm” chữ, ban đầu Jiyeon không muốn nói như vậy... nhưng hai cô gái trẻ sẵn sàng phá bỏ thế tục để yêu nhau, dù xã hội có hiểu được tình yêu như vậy hay không, hai người cũng là người dũng cảm, ngược lại, Jiyeon cảm thấy mấy năm qua cô chấp nhận thỏa hiệp với chuyện tình cảm, mới thực sự là nhu nhược.

Đèn lên rực rỡ, Jiyeon và Luda đi trên con đường đá xanh, Luda liên tục suy nghĩ, tại sao lúc chiều Jiyeon lại nói “chúc hai đứa hạnh phúc” với hai cô gái kia?

Nếu không thể chấp nhận, có thể chúc phúc như vậy sao? Tương tự, nếu Jiyeon chúc phúc như vậy, có phải nghĩa là...

“Không phải cô nói muốn ăn gì đó sao?” Dọc theo con đường từ nam đến bắc, cả con đường đồ ăn, Jiyeon không thấy Luda chạy như xua vịt, có hơi lạ.

“Buổi tối ăn nhiều, có hơi no.”

“Cô cũng biết no?”

Luda không muốn ăn, cũng không có tâm trạng cãi nhau với Jiyeon, “Tôi cũng là người bình thường.”

“Vậy đi bộ với tôi một chút.”

Chỉ vòng quanh như thế, nhanh chóng đi một vòng quanh chợ đêm, có thể do ban ngày leo núi có hơi mệt mỏi, hai người cũng không còn chút sức lực nào, cuối cùng tìm một cửa hàng tương đối vắng vẻ sạch sẽ, tìm thứ gì đó uống.

“Luda, cám ơn... thực ra cô rất chu đáo, đi chơi với cô, vui lắm.” Jiyeon nói vậy, hoàn toàn là bị cảm động vì mấy câu Luda nói hôm qua, nhất là câu... nếu tâm trạng cô không tốt, tôi có thể đi giải sầu với cô.

Luda ngây ngô nhìn Jiyeon.

Đơn phương nói những lời này quả thực rất lập dị, Jiyeon khẽ cười, “Cô muốn ăn gì cũng được, tôi mời.” Như vậy, bầu không khí có khá hơn chút nào không?

“Thật à? Tôi còn tưởng cô sẽ ghét tôi...” Lần này, Luda không tập trung vào chủ đề ăn trước, mà là để ý lời Jiyeon nói.

“Thật, tại sao tôi lại ghét cô?”

Luda vui mừng nở nụ cười: “Cô không ghét tôi là được rồi... giờ tâm trạng khá hơn chút nào không?”

Quả nhiên không gian sạch sẽ rất thích hợp để trò chuyện, nhạc trữ tình bình yên, khiến người ta không nhịn được tâm sự hết với nhau.

“Chuyện buồn phiền gì, cuối cùng cũng sẽ trôi qua thôi.”

Luda không nghĩ hai ngày qua đối với Jiyeon, đã phát huy tác dụng giải sầu, trong lòng Jiyeon dường như luôn chôn giấu gì đó, “Giấu ở trong lòng không tốt đâu, phải nói ra mới thoải mái.”

Nói? Nói với ai, chuyện của mình, người khác sao hiểu được? “Luda, cô độc thân bao lâu rồi, không cảm thấy cô đơn sao?”

Phải nói sao? Nói mình độc thân hai mươi lăm năm, thấy rất rất cô đơn sao? Luda còn chưa chuẩn bị đáp án xong, Jiyeon lại tự nói.

“Tôi và bạn trai hai năm, trước ngày đính hôn mấy ngày, tôi nói chia tay, thậm chí tôi cũng không tìm được một lý do hợp lý, mọi người nói tôi sai rồi tôi sẽ hối hận, cô thấy thế nào?”

Tốc độ nói chuyện của Jiyeon không nhanh, Luda nhanh chóng tổng hợp tin tức, từ then chốt: Bạn trai, đính hôn, chia tay. Nên giờ Jiyeon đang độc thân, hơn nữa là mới đây, vậy gần đây tâm trạng của cô ấy không tốt, là do chuyện chia tay?

Tất cả mọi thứ, chẳng lẽ là ông trời cho nàng cơ hội?

“Cô có đang nghe tôi nói sao?”

“Cô yêu anh ta không?” Bản thân còn chưa yêu ai, dám nói ẩu nói tả.

“Không yêu.”

“Vậy không yêu là lý do.”

“Hôn nhân không chỉ vì tình yêu, lý do này, cô không thấy lý do này có hơi tùy hứng sao?”

“Vậy tại sao cô không lấy anh ta, cô biết tình yêu không hôn nhân chắc chắn không hạnh phúc, đúng không?”

Jiyeon từng hỏi Luda, có thể do cô đơn mà chấp nhận tình cảm của người khác không, Luda phủ định trăm phần trăm, còn nói sẽ chờ đợi đến khi tìm được đúng người, lúc đó Jiyeon cảm thấy Luda là một cô gái sống trong một thế giới lý tưởng. Trong thế giới này, hai người yêu nhau đến được với nhau, tỷ lệ cao bao nhiêu?

“Có người nói những hai người yêu nhau đến được với nhau, tỷ lệ thấp hơn trúng xổ số nghìn vạn lần, có lẽ rất ít người được... hạnh phúc, đa số mọi người cuối cũng vẫn phải chấp nhận.” Jiyeon cười nhạt lắc đầu.

Đột nhiên Luda có một ý tưởng kì lạ, nếu có thể làm Jiyeon thích mình, đó không phải là tình yêu đến từ hai phía sao?

Xác suất Jiyeon thích nàng, cũng sẽ không thấp hơn trúng xổ số nghìn vạn lần chứ?

******************

- Ủng hộ fanpage của toi đi: BonLu The Planet 😊 Cảm ơn nhiều ạ ❤

* Với tinh thần cái truyện này có thể bị bay màu bất cứ lúc nào vì toi edit lậu :') Nên mọi người hãy tiện tay qua chỗ tác giả thả vote ủng hộ tác giả nha ❤

- Truyện gốc: Đối thủ một mất một còn, chúng ta rất hợp nhau

- Author: SunYsJJ

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 1: Đi Ăn Máng Khác
Chương 2
Chương 2: Duyên Phận
Chương 3
Chương 3: Bị Phát Hiện
Chương 4
Chương 4: Cạm Bẫy
Chương 5
Chương 5: Xung Khắc
Chương 6
Chương 6: Chênh Lệch
Chương 7
Chương 7: Giao Ước
Chương 8
Chương 8: Cứu Tinh
Chương 9
Chương 10
Chương 10: Xấu hổ
Chương 11
Chương 11: Bị Thương
Chương 12
Chương 12: Ăn Mì
Chương 13
Chương 13: Dây Dưa
Chương 14
Chương 14: Bị Ghẹo
Chương 15
Chương 15: Đánh Cược
Chương 16
Chương 16: Say Rượu
Chương 17
Chương 17: Thủ Đoạn
Chương 18
Chương 18: Chảy Máu
Chương 19
Chương 19: Đau Lưng
Chương 20
Chương 20: Bị Coi Thường
Chương 21
Chương 21: Tri Kỉ
Chương 22
Chương 22: Chăm Sóc
Chương 23
Chương 23: Thức Đêm
Chương 24
Chương 24: Thỏa Mãn
Chương 25
Chương 25: Quen nhau
Chương 26
Chương 26: Tụ họp
Chương 27
Chương 27: Thương nhớ
Chương 28
Chương 28: Vướng mắc
Chương 29
Chương 29: Ăn ý
Chương 30
Chương 30: Liên hoan
Chương 31
Chương 31: Trò chơi
Chương 32
Chương 32: Chụt
Chương 33
Chương 33: Mùa xuân
Chương 34
Chương 34: Leo Núi
Chương 35
Chương 35: Hạnh Phúc
Chương 36
Chương 36: Trò chuyện
Chương 37
Chương 37: Chủ động
Chương 38
Chương 38: Đơn Phương
Chương 39
Chương 39: Cưới Tôi
Chương 40
Chương 40: Lều
Chương 41
Chương 41: Ngủ ngon.
Chương 42
Chương 42: Phiền Muộn
Chương 43
Chương 43: Khúc Mở Đầu
Chương 44
Chương 44: Chăm Chỉ
Chương 45
Chương 45: Ấm Lên
Chương 46
Chương 46: Dập Dờn
Chương 47
Chương 47: Xấu Hổ
Chương 48
Chương 48: Hôn
Chương 49
Chương 49: Nắm Tay
Chương 50
Chương 50: Lựa Chọn
Chương 51
Chương 51: Thất Tịch
Chương 52
Chương 52: Lưu Manh
Chương 53
Chương 53: Ăn Ý
Chương 54
Chương 54: Phụ Huynh
Chương 55
Chương 55: Si Tình
Chương 56
Chương 56: Chăm Sóc
Chương 57
Chương 57: Vỗ Về
Chương 58
Chương 58: Xấu Hổ [H]
Chương 59
Chương 59: Chịu Trách Nhiệm
Chương 60
Chương 60: Hôn Lễ
Chương 61
Chương 61: Trùng Hợp
Chương 62
Chương 62: Nỗi Khổ
Chương 63
Chương 63: Cẩu Huyết
Chương 64
Chương 64: Trốn Tránh
Chương 65
Chương 65: Sững Sờ
Chương 66
Chương 66: Hòa
Chương 67
Chương 67: Quý Trọng
Chương 68
Chương 68: Năm Mới
Chương 69
Chương 69: Ảnh Cũ
Chương 70
Chương 70: Ngửa Bài
Chương 71
Chương 71: Hứa Hẹn
Chương 72
Chương 72: Bại Lộ
Chương 73
Chương 73: Nói Chuyện
Chương 74
Chương 74: Sống Riêng
Chương 75
Chương 75: Tủi Thân
Chương 76
Chương 76: Khách Sạn
Chương 77
Chương 77: Xấu Hổ
Chương 78
Chương 78: Đút Em
Chương 79
Chương 79: Tắm
Chương 80
Chương 80: Chấp Nhận
Chương 81
Chương 81: Cầu Hôn
Chương 82
Chương 82: Thay Đổi
Chương 83
Chương 83: Kết Thúc
Chương 84

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chúng Ta Thực Ra Rất Hợp Nhau
Chương 36

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 36
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...