Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chúng Ta Thực Ra Rất Hợp Nhau

Chương 42

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Một đêm không quá an ổn, Jiyeon dậy trước Luda, tư thế từ hôm qua cũng không thay đổi, có thể thấy hai người ngủ rất ngay ngắn, chỉ là tay Luda từ hông dời lên gương mặt Jiyeon, cái trán gác lên vai Jiyeon, vẫn còn ngủ say, hôm qua nàng cũng không ngủ sớm hơn Jiyeon.

Cơ thể Luda cuộn tròn, nhưng thật ra là thể hiện cảm giác không an toàn, vết thương trên mặt nàng rất nổi bật, thời thời khắc khắc nhắc nhở Jiyeon, buổi tối hôm ấy Luda dũng cảm quên mình vì cô, Jiyeon vô thức lấy tay vén mấy sợi tóc trên mặt Luda, lộ ra nửa khuôn mặt xinh xắn tái nhợt, ngón tay nhẹ nhàng lướt qua vết thương...

"Không ai thèm cưới tôi thì làm sao bây giờ?"

"... Không ai thèm cưới thì cô phải cưới tôi!"

Mặt ngứa ngứa, Luda bị Jiyeon đánh thức, khi mở mắt ra nàng thấy Jiyeon có hơi bối rối rụt tay về, sau đó quay mặt sang bên kia.

Luda: "Chào."

Mặt Jiyeon vẫn quay bên kia, nhẹ giọng nói: "Chào."

Sáng sớm gió biển thổi rất nhẹ nhàng, hiền hậu bao phủ, không chỉ làm bước chân trở nên chậm chạp, có khi, thời gian cũng thong thả chảy xuôi theo dòng nước, ngẩng đầu nhìn trời, một khoảng mênh mông không có chút xanh.

Trời đầy mây, không có mặt trời mọc.

Cũng không trách người khác khinh bỉ dự báo thời tiết không đáng tin cậy, nói bầu trời quang đãng trong xanh, nhưng sau một đêm, mây đen u ám.

Trời lờ mờ sáng, Chengxiao và Eunseo mới lăn qua lăn lại xong, dù hôm nay trời nắng, chờ đến khi hai người tỉnh lại chắc là chỉ có thể xem mặt trời lặn.

"Tiếc quá..." Luda mím môi cười cười, "Không có mặt trời mọc."

"Luda, tôi muốn về trước."

"Sao vậy, không đi chung Chengxiao Son tổng sao?" Bữa sáng ăn được phân nửa, Luda không nghĩ Jiyeon đột nhiên nói đi về.

"Ăn nhiều một chút, đói đó."

"Tôi đi với cô, chúng ta về chung."

"Luda, cô đừng vậy..." Jiyeon cảm thấy cần yên tĩnh một mình, bây giờ tất cả sự quan tâm của Luda đối với cô, cũng thay đổi, tối qua khi Luda hôn lên má cô nói ngủ ngon, tất cả đã thay đổi. "Cô ở lại, nhớ nói với Son tổng và Chengxiao một tiếng, tôi có việc về trước."

Jiyeon chưa từng đụng vào bữa sáng, nàng đã làm gì sai? Nếu không, tại sao thái độ của Jiyeon đột nhiên lại thay đổi một trăm tám mươi độ, là do đêm qua... cô ấy phát hiện sao?

Luda ngồi một mình trên biển thật lâu, lấy cát xây pháo đài, sau đó đạp đổ, lại xây, lại đạp...

"Có mình chị thôi?" Chengxiao nhìn xung quanh, thời gian quý báu mà Luda lại ngồi đây chơi cát một mình sao, "Jiyeon đâu?"

Luda mất hồn mất vía đạp đổ "pháo đài", đứng lên phủi phủi váy, "Cô ấy đi rồi."

"Không theo đuổi được sao?" Eunseo khoanh tay, giống như đang châm chọc, "Cũng đúng... Jiyeon khó theo đuổi lắm."

Thoáng cái Chengxiao nhận được điểm mấu chốt: "Son Eunseo cô từng theo đuổi cô ấy?!"

"Đồng chí Xiao, em đoán thử đi?"

...

Buổi chiều trở về thành phố, căn phòng trống rỗng, Jiyeon không ở nhà.

"Thế nào, hôm qua ở chung có tiến triển không? Báo cáo cho chị đi." Sojung nhận được điện thoại của Chengxiao nói muốn gặp mặt, áo cưới chưa thử xong đã lập tức chạy ra khỏi trung tâm mua sắm, chạy đến nơi Chengxiao ở, tình cách mạng hữu nghị, huống chi chuyện này còn liên quan đến "chung thân đại sự" của Luda.

Đồ ăn vặt trong nhà Chengxiao, Luda vừa đến đã tiêu diệt hơn một nửa, hơn nữa hôm nay Luda buồn phiền nên ăn nhiều hơn, Luda mới vừa "báo cáo" với Chengxiao xong, giờ phải nói lại nữa, miệng khô lưỡi khô, uống vài lon bia.

"Chờ chút... em nói Jiyeon thấy Chengxiao và Son tổng hôn nhau, hoàn toàn không có phản ứng kinh ngạc?" Sojung nắm được thông tin quá nhiều, chắc chắn là bùng nổ, Chengxiao và Son tổng hôn nhau? "Trời ạ, Xiao, em quen với Son tổng từ khi nào?!"

Tổn thương não, Sojung nghĩ não đã bị tổn thương, hai người trước mặt này không làm cô bớt lo, "Chengxiao, giờ phụ nữ có chồng em cũng không tha?"

"Chu Sojung, chị nói gì!" Chengxiao kêu cả tên họ của Lươn Lẹo, thể hiện rằng cô đã tức giận, Sojung nói đụng vào ranh giới cuối cùng của cô.

Tính của Chu Lươn Lẹo cũng rất bạo, trong ba người, Luda là thuộc "cô gái ngoan ngoãn", "Em hỏi chị nói gì? Eunseo cô ấy có hôn phu em không biết sao?!"

Chengxiao cầm nửa lon bia trong tay ném lên tường, tiếng động chói tai, vốn Luda đang trầm tư, sau đó sửng sốt vì tiếng động này, "Chengxiao..."

Hỏng bét.

Cuộc sống là vậy, có thể có rất nhiều người lắng nghe bạn nói, nhưng chuyện của bạn thì bạn vẫn phải tự giải quyết, vấn đề của bạn cuối cùng bạn vẫn phải đối mặt.

Vẫn là bữa sáng cho hai người, dường như Jiyeon dậy trễ hơn bình thường, Luda làm xong bữa sáng ngồi đợi bên bàn ăn đợi một lúc lâu, nhưng không thấy cô đi ra.

Luda gõ cửa, không ai trả lời, "Kim Chết Bầm, có trong đó không?"

Một phút sau, Luda đẩy cửa đi vào, giường của cô ngăn nắp sạch sẽ giống như chưa từng có ai ngủ trên đó. Tâm trạng cô đơn, nói chung là vậy, Luda cúi đầu cười khổ.

Cả ngày, Luda đều không thấy Jiyeon, chuyện này làm nàng không thể không nghi ngờ là Jiyeon đang cố gắng xa lánh nàng? Lúc tan việc, Luda ở con đường quen thuộc đợi nửa tiếng, chiếc xe màu trắng luôn xuất hiện đúng giờ nay không thấy... Như mọi ngày, nàng đi siêu thị mua nguyên liệu nấu ăn cho bữa tối, chỉ là hôm nay một mình.

Một mặn một chay một canh, hai chén cơm, Luda ngơ ngác ngồi trước bàn ăn, cái ghế đối diện, trống không.

Mười giờ về đến nhà, đèn đuốc vẫn còn sáng trưng, Jiyeon nhìn Luda ngủ trên bàn ăn, cơm canh chưa đụng tới, "Luda..."

"Cô về rồi à..." Luda thẳng lưng, phát hiện cánh tay bị đè tê rần, một ngày không gặp, Luda cảm thấy thật dài, "Bận như vậy... ăn cơm chưa?"

"Tôi ăn ở ngoài rồi... Cô chờ đến giờ sao? Sao không gọi cho tôi?"

"Còn cô... sao cô không gọi cho tôi?" Luda nghĩ Jiyeon tránh nàng, nếu là tránh nàng, gọi điện thoại không phải lại quấy rầy Jiyeon sao? Nàng chỉ biết ngây ngốc chờ điện thoại của Jiyeon, nàng thật ngốc, nếu Jiyeon tránh nàng, càng không thể chủ động liên lạc với nàng.

"Gần đây công việc hơi bận, tối đừng đợi cơm tôi, buổi sáng cũng vậy..." Công việc bận rộn có thể làm bản thân mất cảm giác một thời gian ngắn, nhưng cũng chỉ là ngắn thôi, "Tôi đi hâm lại đồ ăn, cô đợi chút."

"Thôi, tôi không đói."

Jiyeon đã vào bếp, cô thừa nhận là cô có vịn cớ công việc trốn tránh Luda, vì cô không biết xử lý quan hệ với Luda thế nào, từ chối Luda như từ chối Eunseo sao? Cô rất biết cách từ chối người khác, cô và Yoon Jae quen nhau hai năm cũng kết thúc vì một câu nói của cô, nhưng tại sao bây giờ lại rầu rĩ, lòng rối như tơ vò... Thậm chí Jiyeon bị suy nghĩ của bản thân dọa: Cô thực sự muốn từ chối Luda sao?

Cơm nước đã hâm nóng.

"Ăn cơm xong thì nghỉ ngơi."

"Jiyeon... cô cũng nghỉ sớm một chút."

Jiyeon không nói dối, trong thời gian này WJ thực sự bận rộn, công ty nhận dự án mới, Luda cũng tăng ca mấy ngày, sáng tối đều ăn ở ngoài.

Như vậy, lòng Luda lại dễ chịu hơn, lỡ như Jiyeon bận thật sao? Không phải do cố gắng né tránh nàng.

Cho đến một ngày, Luda nghe thấy... mới phát hiện hóa ra nàng vẫn tự thôi miên bản thân.

Cuối tuần, thật vất vả chờ đến ngày nghỉ.

"... Một phòng ngủ một phòng khách là được rồi, ở một mình không cần rộng lắm, gần XX một tí, tốt nhất là yên tĩnh một chút..."

Luda từ nhà vệ sinh đi ra, không phải nàng cố ý nghe lén, tiềm thức đặc biệt để ý chuyện của Jiyeon mà thôi.

"Cô... muốn tìm phòng sao?" Đợi Jiyeon cúp điện thoại, Luda hỏi.

"Ừ." Jiyeon gật đầu, gật đầu một cái thì Luda hiểu lầm hoàn toàn.

"Cô muốn dọn đi... Jiyeon, cô biết phải không? Cô biết hết phải không... có phải không?! Cô tránh mặt tôi, là do ghét tôi... tôi, tôi hiểu rồi, cô yên tâm đi tôi sẽ dọn đi..."

Luda nói, nước mắt tràn mi, rơi xuống, giọng nói run run nghẹn ngào, nhưng vẫn mạnh mẽ cười: "Cô không cần đi... tôi sẽ chuyển đi, sau này sẽ không làm phiền cô..."

"Tôi đi ngay bây giờ... như vậy, như vậy thì mỗi ngày cô không cần đi sớm về trễ... Jiyeon, có phải tôi rất đáng ghét không... nhưng tôi không thể cưỡng lại..."

Cưỡng lại không được thì thế nào? Thế giới này ai quy định mình thích người ta thì người ta phải thích mình, Luda lấy tay lau nước mắt, không phải nàng muốn một câu trả lời sao, giờ có đáp án rồi, dù thế nào, nàng cũng phải chấp nhận.

"Luda!" Jiyeon đứng dậy kéo Luda, "Cô đang nói gì?"

Đôi mắt đẫm lệ nhìn Jiyeon, nàng cũng không muốn xảy ra cảnh này, hãy tha thứ vì khả năng chống chịu của nàng cũng không mạnh như nàng tưởng, "Giờ cô ghét tôi, không phải sao? Chỉ cần cô nói một câu... tôi đi liền..."

"Tại sao phải ghét cô?" Jiyeon chịu không nổi Luda khóc mà còn cười như vậy, ngụy trang kiên cường mới làm người khác đau lòng nhất, ít nhất là Luda như vậy, sẽ làm cô khó chịu, "Đừng khóc."

Tâm trạng ngoài tầm kiểm soát.

"Jiyeon, cô biết tôi đang nghĩ gì... Cô biết hết, đúng không?" Ngược lại Luda nắm cổ tay Jiyeon, mắt đỏ, dường như là tra hỏi cô, "Cô biết tôi... cô ghét tôi sao?"

Lời nói của Luda đã rất rõ ràng, vấn đề này giống như là trả lời có hoặc không, nếu muốn từ chối nàng, trả lời có là được, nếu chọn không ghét, vậy nghĩa là... cho Luda một cơ hội.

Jiyeon nhìn vào mắt nàng, suy nghĩ rất nhiều, càng nghĩ càng không biết trả lời thế nào, đổi nó thành một ý nghĩ khác, cô đơn thuần hỏi mình: Thực sự muốn Luda đi sao?

Giống như hiện tại rất rõ tình cảm của Luda đối với mình, cô đang do dự chần chừ, mà không phải thốt ra: Luda, chúng ta không thể, cô hãy quên nó đi...

Ngược lại với không từ chối là gì?

Jiyeon: "Tôi không ghét..."

Đáp án này không giống như đang trả lời Luda, càng giống như là trả lời với bản thân.

"Không ghét..." Luda cho rằng Jiyeon đổi cách thức từ chối, nhưng bất ngờ nhận được một câu trả lời chắc chắn, đang tuyệt vọng lại thấy được ánh bình mình, "Jiyeon... cô thích tôi không?"

Ngoại trừ không ghét lẽ nào chỉ còn lại thích?

"Luda, tôi... cô không cần dọn đi..."

Đã nói ra hết, chẳng quan tâm phải hỏi thêm vài lần, Luda giậm chân, "Cô trả lời tôi, tôi không cần dọn đi nghĩa là... cô có thể chấp nhận tôi... đúng không?"

Jiyeon đang không biết phải trả lời thế nào thì trùng hợp có người gõ cửa, "Tôi đi mở cửa..."

Chỉ cần Jiyeon không chống cự, nghĩa là còn cơ hội, Luda may mắn khi không bước vào một cái ngõ cụt.

"Sao em lại tới đây?!" Jiyeon vừa mở cửa, mới đầu còn không nhận ra, "Tại sao lại nhuộm tóc như vậy..."

"Unnie, em ở kí túc xá không nổi, một đám ngốc, chị tìm phòng cho em được chưa, ở trong đó một ngày cũng chịu không nổi!"

Một cô gái kéo vali vào nhà, chiều cao tương đương Jiyeon, tóc trắng xám ngắn, môi đỏ thẫm nổi bật.

Cô gái gọi Jiyeon là "unnie", chắc chắn là em gái của Jiyeon, Luda giơ tay vẫy vẫy móng vuốt, "Hi --"

******************

- Ủng hộ fanpage của toi đi: BonLu The Planet 😊 Cảm ơn nhiều ạ ❤

* Với tinh thần cái truyện này có thể bị bay màu bất cứ lúc nào vì toi edit lậu :') Nên mọi người hãy tiện tay qua chỗ tác giả thả vote ủng hộ tác giả nha ❤

- Truyện gốc: Đối thủ một mất một còn, chúng ta rất hợp nhau

- Author: SunYsJJ

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 1: Đi Ăn Máng Khác
Chương 2
Chương 2: Duyên Phận
Chương 3
Chương 3: Bị Phát Hiện
Chương 4
Chương 4: Cạm Bẫy
Chương 5
Chương 5: Xung Khắc
Chương 6
Chương 6: Chênh Lệch
Chương 7
Chương 7: Giao Ước
Chương 8
Chương 8: Cứu Tinh
Chương 9
Chương 10
Chương 10: Xấu hổ
Chương 11
Chương 11: Bị Thương
Chương 12
Chương 12: Ăn Mì
Chương 13
Chương 13: Dây Dưa
Chương 14
Chương 14: Bị Ghẹo
Chương 15
Chương 15: Đánh Cược
Chương 16
Chương 16: Say Rượu
Chương 17
Chương 17: Thủ Đoạn
Chương 18
Chương 18: Chảy Máu
Chương 19
Chương 19: Đau Lưng
Chương 20
Chương 20: Bị Coi Thường
Chương 21
Chương 21: Tri Kỉ
Chương 22
Chương 22: Chăm Sóc
Chương 23
Chương 23: Thức Đêm
Chương 24
Chương 24: Thỏa Mãn
Chương 25
Chương 25: Quen nhau
Chương 26
Chương 26: Tụ họp
Chương 27
Chương 27: Thương nhớ
Chương 28
Chương 28: Vướng mắc
Chương 29
Chương 29: Ăn ý
Chương 30
Chương 30: Liên hoan
Chương 31
Chương 31: Trò chơi
Chương 32
Chương 32: Chụt
Chương 33
Chương 33: Mùa xuân
Chương 34
Chương 34: Leo Núi
Chương 35
Chương 35: Hạnh Phúc
Chương 36
Chương 36: Trò chuyện
Chương 37
Chương 37: Chủ động
Chương 38
Chương 38: Đơn Phương
Chương 39
Chương 39: Cưới Tôi
Chương 40
Chương 40: Lều
Chương 41
Chương 41: Ngủ ngon.
Chương 42
Chương 42: Phiền Muộn
Chương 43
Chương 43: Khúc Mở Đầu
Chương 44
Chương 44: Chăm Chỉ
Chương 45
Chương 45: Ấm Lên
Chương 46
Chương 46: Dập Dờn
Chương 47
Chương 47: Xấu Hổ
Chương 48
Chương 48: Hôn
Chương 49
Chương 49: Nắm Tay
Chương 50
Chương 50: Lựa Chọn
Chương 51
Chương 51: Thất Tịch
Chương 52
Chương 52: Lưu Manh
Chương 53
Chương 53: Ăn Ý
Chương 54
Chương 54: Phụ Huynh
Chương 55
Chương 55: Si Tình
Chương 56
Chương 56: Chăm Sóc
Chương 57
Chương 57: Vỗ Về
Chương 58
Chương 58: Xấu Hổ [H]
Chương 59
Chương 59: Chịu Trách Nhiệm
Chương 60
Chương 60: Hôn Lễ
Chương 61
Chương 61: Trùng Hợp
Chương 62
Chương 62: Nỗi Khổ
Chương 63
Chương 63: Cẩu Huyết
Chương 64
Chương 64: Trốn Tránh
Chương 65
Chương 65: Sững Sờ
Chương 66
Chương 66: Hòa
Chương 67
Chương 67: Quý Trọng
Chương 68
Chương 68: Năm Mới
Chương 69
Chương 69: Ảnh Cũ
Chương 70
Chương 70: Ngửa Bài
Chương 71
Chương 71: Hứa Hẹn
Chương 72
Chương 72: Bại Lộ
Chương 73
Chương 73: Nói Chuyện
Chương 74
Chương 74: Sống Riêng
Chương 75
Chương 75: Tủi Thân
Chương 76
Chương 76: Khách Sạn
Chương 77
Chương 77: Xấu Hổ
Chương 78
Chương 78: Đút Em
Chương 79
Chương 79: Tắm
Chương 80
Chương 80: Chấp Nhận
Chương 81
Chương 81: Cầu Hôn
Chương 82
Chương 82: Thay Đổi
Chương 83
Chương 83: Kết Thúc
Chương 84

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chúng Ta Thực Ra Rất Hợp Nhau
Chương 42

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 42
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...