Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chúng Ta Thực Ra Rất Hợp Nhau

Chương 48

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cũng không thể kéo áo lên một chút sao, khó trách tại sao Dayoung thích đeo nàng, Jiyeon đến bình nước rót một ly nước, lúc xoay người Luda đã lấy nhiệt kế ra...

Luda ngồi trên ghế, tay kia giơ nhiệt kế lên cao, ngửa đầu híp mắt nhìn vạch đo, hơi nghiêng người, áo sơ mi tuột xuống cánh tay một chút...

Jiyeon thấy, không yên lòng cúi đầu uống nước.

"37... 37.2℃..."

"Ăn cơm trước, chút nữa uống thuốc sau." Jiyeon nhận nhiệt kế từ tay Luda, không được tính là dịu dàng kéo áo Luda lên, giúp nàng chỉnh lại quần áo, lúc này Luda mới chậm rãi cúi đầu gài nút.

"Nhà hàng này..." Luda liếc mắt là nhận ra tên, nhà hàng này ở thành phố A tiếng lành đồn xa, giờ hành chính cũng phải ngồi đợi, bình thường ngoài cửa thường xếp thành một hàng dài, "Chị cố ý đi mua sao? Còn thuốc... Jiyeon... chị tiếc em đúng không... trưa nắng như vậy, lỡ như chị bị cảm nắng thì làm sao?"

Luda thật đúng là quy mao*, không sai, là cố ý mua cho nàng, cần tự mãn như vậy à? Jiyeon thiếu kiên nhẫn, "Chị... chị đi ngang qua thôi, vậy rồi em có ăn không..."

*Khi một người vô cùng buồn chán, hoặc vô cùng thú vị hay vô cùng nghiêm túc nảy sinh một vài hành vi khác với người bình thường, khiến người xung quanh nổi điên, được gọi là quy mao.

Đi ngang? Cũng không phải một đoạn đường ngắn, Luda tự hiểu là được rồi, không nên tiếp tục đâm chọt, da mặt Jiyeon thật là mỏng, chuyện này có gì mà ngượng ngùng, nàng cảm động còn không kịp đây!

"... Ăn ở đây không sao chứ?" Luda vừa định mở hộp cơm, động tác ngừng lại, chỗ làm việc nghiêm cấm ăn uống, tuy rằng đây là phòng nghỉ, nhưng không biết Jiyeon có chú ý không.

Jiyeon chưa bao giờ ăn gì ở công ty, dù là trong phòng nghỉ, nhưng cũng không đến mức phải dẫn Luda ra nhà hàng ăn, cô gọi Luda đến, là muốn Luda có thể nghỉ trưa ở đây một chút.

"Không sao, ăn đi."

Vì nóng sốt, Luda ăn uống ít hơn bình thường nhiều, nhưng nghĩ Jiyeon phải xếp hàng giữa trưa nắng chói chang mua đồ ăn cho nàng, Luda lại ngọt ngào ăn từng muỗng, cuối cùng ăn còn nhiều hơn Jiyeon.

"Thích ăn, thì ăn nhiều chút." Jiyeon đem phần thịt của mình cho Luda.

Cho dù ngon, ăn nhiều cũng ngán, Luda lắc lắc đầu, "Đừng cho, em sắp thành heo."

Jiyeon chưa ăn được bao nhiêu, hộp cơm của Luda đã trống rỗng, cô còn hơn phân nửa, căn cứ theo nguyên tắc tiết kiệm, Luda nhắc nhở: "Chị đang lãng phí thức ăn..."

"Trời nóng, không muốn ăn." Jiyeon nửa thật nửa đùa nói, "Để không lãng phí thức ăn, vậy em ăn..."

Luda ngồi xuống gần Jiyeon, nâng hộp cơm của cô lên, gắp một miếng thịt bò, nhưng không phải cho nàng ăn, mà là đút cho Jiyeon, "Ăn thêm chút nữa, chị ăn quá ít."

"Ăn thêm một miếng, mở miệng." Cánh tay Luda giơ lên đã muốn mỏi, "Em là bệnh nhân, chị không nên chọc em giận."

"Do em lắm chuyện." Jiyeon mở miệng, ăn miếng thịt bò, Luda lập tức bỏ một miếng cơm vào miệng cô, sau đó bất kể thế nào Jiyeon cũng không chịu ăn nữa.

"Chị đừng giảm cân..." Luda đặt chén đũa xuống, sau đó lèo nhèo nói, "Em thích... em thích có thịt một chút."

"... Đâu liên quan đến chị."

Jiyeon, chị giả ngu, Luda cảm giác Jiyeon đang diễn kịch không đếm xỉa đến nàng đang thổ lộ trá hình.

"... Chuyện không liên quan chị... vậy chị cũng không nên giảm cân..." Luda thấy khóe miệng của cô dính một miếng nước sốt, dính lúc đút cơm cho cô, "Ở đây... chị đừng nhúc nhích..."

Nói "đừng nhúc nhích", đồng thời người Luda nghiêng sang phía Jiyeon, trong khoảnh khắc đó cơ thể Jiyeon đã đóng băng, không biết xảy ra chuyện gì? Đến khi ngón tay Luda nhẹ nhàng lau quanh môi cô...

Rõ ràng trên bàn có khăn giấy, nhưng Luda đến gần cô, đã quên hết mọi thứ, đến khi ngón tay nhẹ nhàng lau quanh môi cô, càng cảm thấy xấu hổ hơn là do Luda dám làm trò trước mặt cô, sau đó Luda đưa ngón tay lau nước sốt vào miệng mút.

Động tác của Luda, làm mặt hai người đỏ bừng, hô hấp của Jiyeon có hơi gấp, cô khẩn trương đến mức làm giọng nói khàn hơn, nhưng đối với Luda mà nói là tràn đầy dụ dỗ, "Luda... em thật là tởm..."

"Jiyeon..." Vẫn duy trì một động tác làm eo Luda hơi mỏi, nhưng Luda cũng không bận tâm những thứ này, nàng quá mức nhập tâm đối diện với Jiyeon, bầu không khí... được tô điểm đúng mức.

Luda rất thích sờ môi Jiyeon, có thể là chỗ này có ý nghĩa đặc thù nào đó với nàng, nàng tiếp tục dùng ngón tay vuốt nhẹ trên môi Jiyeon, sau đó, đầu gần thêm một chút nữa...

Càng đến gần, tim đập càng nhanh, dường như Luda cảm thấy lồng ngực Jiyeon cũng phập phồng, chóp mũi đã đụng chóp mũi, hơi thở của đối phương lướt qua gương mặt, cực kì mập mờ.

Luda mím môi, lấy tay nâng mặt Jiyeon, ánh mắt dừng trên đôi môi cô chỉ chốc lát, sau đó nhìn chằm chằm vào đôi mắt đẹp của cô, giống như là đang bày tỏ...

Gần thêm một chút, khi đôi môi gần như đã chạm vào nhau, Jiyeon nhắm mắt lại.

Mũi đột nhiên ngứa... Luda nghiêng đầu, "... Hắt xì..."

Jiyeon bị kéo về hiện thực, hiện giờ đang ở trong phòng làm việc, vừa rồi Luda...

"Em uống thuốc nhanh, chị rót nước cho em." Lòng của Jiyeon vẫn chưa bình tĩnh lại, nếu như vừa rồi Luda không hắt xì, hiện giờ hai người sẽ đang làm gì? Hôn nhau trong phòng làm việc... Khuôn mặt Jiyeon nóng bừng bừng...

Nhìn lưng Jiyeon chằm chằm, Luda xòe tay ra che mắt, chuyện này rất xẩu hổ, rất thẹn thùng... Nhưng vừa rồi Jiyeon cũng nhắm mắt lại, nếu không phải cái hắt xì chết tiệt kia, thực sự hôn được rồi.

Tay Luda che mắt bắt đầu chuyển sang ôm đầu, ảo não, khó có được cơ hội thiên thời địa lợi nhân hòa, hơn nữa Jiyeon không có từ chối, tại sao không thừa thắng xông lên chứ...

"Hắt xì..." Luda rút khăn giấy hung hăng lau mũi, đột nhiên nhớ ra, hôn môi có truyền bệnh cho Jiyeon không? Uống chung một ly nước cũng truyền bệnh được, đừng nói đến môi tiếp xúc thân mật với môi.

Môi chạm môi? Luda xấu hổ nằm vật xuống ghế, kéo cái gối, úp mặt vào, cảnh vừa rồi, thực sự rất xấu hổ rất xấu hổ.

Luda lấy điện thoại ra, mở trình duyệt, gõ vào tìm kiếm: Quen nhau bao lâu mới có thể hôn môi?

Tìm được một đống kết quả, cô thực sự không phải là người duy nhất gặp rắc rối vì vấn đề này!

"Thuốc màu vàng uống hai viên, màu trắng uống một viên." Jiyeon đem nước cho Luda.

Luda căng thẳng ấn nút Home thoát ra ngoài, sợ Jiyeon thấy, nhưng hành vi này là giấu đầu hở đuôi, Jiyeon thấy nàng ngơ ngác lẩm bẩm, cũng không nói gì, chỉ nói: "Uống thuốc có thể sẽ mệt, em ở đây ngủ chút đi, đến giờ làm chị gọi em."

Uống thuốc xong, Luda mới nhớ ra một vấn đề, quan hệ của nàng và Jiyeon, rốt cuộc có thể nâng lên cấp độ quen nhau sao? Hình như từ đầu tới cuối nàng chưa từng chính thức thổ lộ, mà Jiyeon, cũng chưa từng đồng ý...

Lần trước chơi mạo hiểm hôn, chỉ được tính là tai nạn ngoài ý muốn, Luda cũng chưa từng chân chính nắm tay cô, tay cũng chưa nắm, hôn có phải quá nhanh không?

Vậy thì biết chừng nào mới hôn được?!!!

******************

- Ủng hộ fanpage của toi đi: BonLu The Planet 😊 Cảm ơn nhiều ạ ❤

* Với tinh thần cái truyện này có thể bị bay màu bất cứ lúc nào vì toi edit lậu :') Nên mọi người hãy tiện tay qua chỗ tác giả thả vote ủng hộ tác giả nha ❤

- Truyện gốc: Đối thủ một mất một còn, chúng ta rất hợp nhau

- Author: SunYsJJ

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 1: Đi Ăn Máng Khác
Chương 2
Chương 2: Duyên Phận
Chương 3
Chương 3: Bị Phát Hiện
Chương 4
Chương 4: Cạm Bẫy
Chương 5
Chương 5: Xung Khắc
Chương 6
Chương 6: Chênh Lệch
Chương 7
Chương 7: Giao Ước
Chương 8
Chương 8: Cứu Tinh
Chương 9
Chương 10
Chương 10: Xấu hổ
Chương 11
Chương 11: Bị Thương
Chương 12
Chương 12: Ăn Mì
Chương 13
Chương 13: Dây Dưa
Chương 14
Chương 14: Bị Ghẹo
Chương 15
Chương 15: Đánh Cược
Chương 16
Chương 16: Say Rượu
Chương 17
Chương 17: Thủ Đoạn
Chương 18
Chương 18: Chảy Máu
Chương 19
Chương 19: Đau Lưng
Chương 20
Chương 20: Bị Coi Thường
Chương 21
Chương 21: Tri Kỉ
Chương 22
Chương 22: Chăm Sóc
Chương 23
Chương 23: Thức Đêm
Chương 24
Chương 24: Thỏa Mãn
Chương 25
Chương 25: Quen nhau
Chương 26
Chương 26: Tụ họp
Chương 27
Chương 27: Thương nhớ
Chương 28
Chương 28: Vướng mắc
Chương 29
Chương 29: Ăn ý
Chương 30
Chương 30: Liên hoan
Chương 31
Chương 31: Trò chơi
Chương 32
Chương 32: Chụt
Chương 33
Chương 33: Mùa xuân
Chương 34
Chương 34: Leo Núi
Chương 35
Chương 35: Hạnh Phúc
Chương 36
Chương 36: Trò chuyện
Chương 37
Chương 37: Chủ động
Chương 38
Chương 38: Đơn Phương
Chương 39
Chương 39: Cưới Tôi
Chương 40
Chương 40: Lều
Chương 41
Chương 41: Ngủ ngon.
Chương 42
Chương 42: Phiền Muộn
Chương 43
Chương 43: Khúc Mở Đầu
Chương 44
Chương 44: Chăm Chỉ
Chương 45
Chương 45: Ấm Lên
Chương 46
Chương 46: Dập Dờn
Chương 47
Chương 47: Xấu Hổ
Chương 48
Chương 48: Hôn
Chương 49
Chương 49: Nắm Tay
Chương 50
Chương 50: Lựa Chọn
Chương 51
Chương 51: Thất Tịch
Chương 52
Chương 52: Lưu Manh
Chương 53
Chương 53: Ăn Ý
Chương 54
Chương 54: Phụ Huynh
Chương 55
Chương 55: Si Tình
Chương 56
Chương 56: Chăm Sóc
Chương 57
Chương 57: Vỗ Về
Chương 58
Chương 58: Xấu Hổ [H]
Chương 59
Chương 59: Chịu Trách Nhiệm
Chương 60
Chương 60: Hôn Lễ
Chương 61
Chương 61: Trùng Hợp
Chương 62
Chương 62: Nỗi Khổ
Chương 63
Chương 63: Cẩu Huyết
Chương 64
Chương 64: Trốn Tránh
Chương 65
Chương 65: Sững Sờ
Chương 66
Chương 66: Hòa
Chương 67
Chương 67: Quý Trọng
Chương 68
Chương 68: Năm Mới
Chương 69
Chương 69: Ảnh Cũ
Chương 70
Chương 70: Ngửa Bài
Chương 71
Chương 71: Hứa Hẹn
Chương 72
Chương 72: Bại Lộ
Chương 73
Chương 73: Nói Chuyện
Chương 74
Chương 74: Sống Riêng
Chương 75
Chương 75: Tủi Thân
Chương 76
Chương 76: Khách Sạn
Chương 77
Chương 77: Xấu Hổ
Chương 78
Chương 78: Đút Em
Chương 79
Chương 79: Tắm
Chương 80
Chương 80: Chấp Nhận
Chương 81
Chương 81: Cầu Hôn
Chương 82
Chương 82: Thay Đổi
Chương 83
Chương 83: Kết Thúc
Chương 84

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 48
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...