Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chúng Ta Thực Ra Rất Hợp Nhau

Chương 78

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thực sự giữa bạn thân có sự ăn ý ngầm, hai người công khai cùng thời gian, giờ một người gãy tay, một người gãy chân, phòng bệnh của Chengxiao ngay bên cạnh phòng của Luda, lần này được lắm, dứt khoát dời qua chung, còn có thể nói chuyện phiếm giải buồn.

"Chân em bị sao vậy?"

"Bị cha em đánh..." Chengxiao nghe Sojung nói mấy hôm trước Luda "bị công khai", vẫn chưa kịp hỏi, "Unnie, tay của chị... không lẽ tại công khai mà cũng bị đánh chứ?"

"Không, tự ngã... mẹ chị không có đánh chị." Nhắc tới công khai, giờ Luda rất muốn trao đổi chia sẻ kinh nghiệm với Chengxiao, "Vậy cha em chấp nhận em với Son tổng à?"

"Cha em có thể bắt em thế nào chứ, trút giận xong thì đồng ý... Còn chị, nhà chị chấp nhận chị với Jiyeon unnie?"

Luda chán nản lắc đầu, nếu đánh gãy chân sẽ có thể ở bên nhau, chắc chắn nàng sẽ đưa chân cho cha mẹ mình: Cha mẹ, cha mẹ đánh gãy chân con đi!

Jiyeon và Eunseo trở về sau khi làm xong thủ tục nhập viện, thấy Luda và Chengxiao ngồi trên giường, nói chuyện phiếm vừa nói vừa cười.

"Cục cưng, sao không ăn? Đừng chơi game ~" Eunseo giật điện thoại trong tay Chengxiao, ngồi xuống cạnh cô, "Chân còn đau không?"

Chengxiao oán giận: "Xương nứt, sao không đau..."

"Rồi rồi rồi, tại chị hết..." Eunseo vuốt mái tóc của Chengxiao, sau đó dâng đôi môi đỏ mọng lên, cho cô một cái hôn triền miên, "Ừ... giờ tốt hơn chưa?"

Chengxiao không trả lời, lấy một cánh tay ôm Eunseo, tiếp tục hôn.

Trời ạ! Luda rất muốn che mắt, tiếng "cục cưng" vừa rồi của Son tổng là phách lối lắm rồi, giờ hai người còn hôn nhau trong phòng bệnh như vào chỗ không người, họ có suy nghĩ cho cảm giác của nàng và Jiyeon không!

Một phút, hôn ít nhất là một phút, mà còn không hề có ý dừng, Luda nhịn không được liếc mắt, giường bệnh đối diện đã cháy nóng một khu, chỉ liếc mắt thôi Luda đã đỏ mặt, nàng và Jiyeon... lẽ nào cũng kịch liệt như vậy sao? Chắc là không có đâu, dù sao Chengxiao và Son tổng đều tương đối thoáng, nhưng thật ra có đôi khi Jiyeon cũng rất "đói khát", không đứng đắn như vẻ bề ngoài, nhất là ban đêm sau khi tắt đèn...

Cô y tá thực tập vừa bước vào phòng bệnh đã thấy cảnh tượng không thích hợp như thế, lập tức sợ hãi đến đỏ mặt, bưng khay thuốc đứng tại chỗ, gương mặt xấu hổ, qua mấy giây, Jiyeon thực sự không chịu được, đỡ trán, kêu một tiếng: "Son tổng..."

Lúc này Chengxiao và Eunseo mới ngừng lại được, Chengxiao còn cắn vành tai đối phương một cái, "Sau này không được quyến rũ em nữa, em nhịn vất vả lắm..."

"Đây..." Mặt y tá như trái táo chín, ấp úng nói, "Đây... tới giờ bệnh nhân uống thuốc rồi."

"Cô để đó đi." Eunseo ưu nhã vuốt tóc, mặt không đỏ tim không đập nhanh, hoàn toàn như không có chuyện gì.

"À, uống sau khi ăn." Cô y tá như được giải thoát, đưa thuốc xong lập tức bỏ chạy, nhưng dù sao nhìn hai người vô cùng xinh đẹp như vậy, rất đẹp mắt.

Đây là sự chênh lệch, có đôi khi Luda nghĩ, nếu Jiyeon có phân nửa cuồng nhiệt như Son tổng, thì nàng càng hài lòng, nàng ôm một chút hi vọng, tìm đường chết nói với Jiyeon: "Kim Chết Bầm, tay em cũng đau lắm."

"Cũng tại em ẩu, ăn cơm." Ăn, Jiyeon lấy cái muỗng đút cho cái miệng nhỏ của Luda một muỗng cơm.

Eunseo cũng đang đút cơm cho Chengxiao, còn không quên quan tâm hai người bên đối diện, cười nói, "Giám đốc Kim, cô ấy đang muốn cô hôn đó --, nói mới nhớ, hai người quen nhau, tôi là bà mai nha... Nhớ cái hôm tiệc nướng ở ngoại thành không, tôi đã thấy cô ấy có ý với cô rồi, nên lúc chơi mạo hiểm, cố ý tác hợp hai người, Luda, cô phải cám ơn tôi, giúp cô bắt được mỹ nhân cao quý lãnh diễm như vậy... nên biết lúc trước tôi cũng không theo đuổi cô ấy được..."

Eunseo càng nói càng dũng cảm, lôi cả lịch sử đen tối ra.

Luda đang nghĩ Son tổng lẳng lơ thực sự là một cô gái tốt, vừa định nói cám ơn, chợt nghe Eunseo nói đã từng theo đuổi Jiyeon! Hóa ra lời đồn trong công ty đều là thật... cũng đúng, có người nói có ba mươi phần trăm nữ giới ở WJ đã từng bị Son tổng tán tỉnh, ngay cả nàng Eunseo cũng không buông tha, vậy thì càng không bỏ qua Jiyeon.

Một năm trước Chengxiao chắc chắn không nghĩ bản thân muốn sống cả đời với một người con gái, một năm trước Eunseo chắc chắn cũng không nghĩ bản thân sẽ vứt bỏ tất cả quyền lực và lợi ích để chỉ để có được trái tim của một người con gái, tình yêu thực sự có thể làm mọi người thay đổi rất nhiều, hai người phóng túng bất kham vì tình yêu mà từ bỏ thế giới rực rỡ sắc màu bên ngoài, thực sự yêu, ai cũng có thể rất chung tình.

Nhìn Chengxiao và Son tổng như keo sơn buồn nôn, Luda nghĩ rất tốt, nàng càng tin tưởng định mệnh. Rất may, nàng gặp được một nửa định mệnh của mình ở tuổi hai mươi lăm, vì vậy những thứ khác đều trở thành phù vân!

Mẹ Lee vó ngựa không ngừng chạy đến thành phố A đã là buổi sáng hôm sau, đầu tiên là từ trong ra ngoài, từ từ dạy bảo Luda một trận, không kịp thở, sau đó mới bắt đầu đau lòng, trước sự kiện công khai "ngỗ nghịch" của Luda, mức độ thương con của mẹ Lee cũng ở mức cưng chiều, vậy nên hôm Luda bị mẹ Lee bạt tai, mới có thể khóc thương tâm như vậy.

"Dì để Luda ở chỗ của con đi, chăm sóc em ấy tiện hơn." Jiyeon tri kỉ rót một ly nước ấm cho mẹ Lee.

"Chuyện này không làm phiền con, dì sẽ ở lại đây để chăm sóc nó."

"Mẹ, phiền cô một thời gian rồi, con cũng ngại, hơn nữa... ở nhà cô đâu còn chỗ nữa..." Có cơ hội, đương nhiên Luda vẫn muốn dọn về ở chung với Jiyeon.

"Con ở bệnh viện vài ngày trước đi, mẹ tìm phòng cho con, dù sao sớm hay muộn gì con cũng phải dọn ra!"

"Dì, hay là như vầy đi..." Jiyeon hòa hoãn nói, "Giờ tìm phòng khó, nhà trọ do con với Luda thuê chung, dì và Luda có thể dọn về đó, nếu... nếu dì không muốn ở chung con, con có thể dọn đi, nhưng trong thời gian này có thể cho con ở lại để chăm sóc Luda được không?"

Tri kỉ lại cẩn thận tỉ mỉ, mẹ Lee tiếc hận trong lòng, nếu Jiyeon là con trai thì tốt biết mấy...

Cuối cùng suy nghĩ lại, mẹ Lee thỏa hiệp, chủ yếu là Luda bị thương tay, không thuận tiện, tiếp tục ở nhà bà con cũng phiền phức người ta, lo phòng mới cũng tốn thời gian, nói thật, mẹ Lee cũng không ghét Jiyeon, chỉ là... nhất thời không chấp nhận được quan hệ của con gái và Jiyeon.

Jiyeon nói giường phòng Luda nhỏ, chủ động đổi phòng, thay chăn ra sạch, để Luda và mẹ Lee ở phòng của cô. Nghe Jiyeon nói vậy, mẹ Lee có chút cảm động, mấy hôm nay Jiyeon chạy qua chạy lại giữa nhà và bệnh viện, ban ngày phải đi làm, cũng không dễ dàng, Jiyeon đối đãi với Luda bằng con tim, bà đều thấy.

Tuy rằng gãy tay, nhưng cũng không phải là xấu, ít ra, có thể dọn về cái tổ quen thuộc ~

"Mẹ, mẹ chấp nhận Jiyeon đi, tác thành tụi con được không..."

Mẹ Lee cúi đầu gắp thức ăn cho Luda, ung dung, "Ăn cơm."

"Không muốn ăn!" Tay trái Luda cầm muỗng chọt cơm, một hạt cũng không, đẩy chén đi, thở phì phò đứng dậy đi đến sô pha ngồi, bắt đầu tiến hành chiến tranh lạnh với mẹ Lee.

Mẹ Lee cũng đẩy chén, "Không ăn thì thôi."

Sau đó Luda ngồi trụ trên sô pha, bụng kêu ọt ọt cả buổi chiều, nhưng tuyệt đối không thỏa hiệp.

Ăn nói chua ngoa tâm đậu hũ, đến khi Luda thực sự lấy "tuyệt thực" để ép thì mẹ Lee nhận thua trước, bỏ hết tâm tư dỗ nàng ăn, nhưng Luda mở miệng thì thế này: Một ngày mẹ không chấp nhận tụi con, thì một ngày con không ăn không uống.

Hai ngày nay công ty tăng ca, đều sắp bảy giờ Jiyeon mới về nhà, may mắn đã xuất viện, Jiyeon khỏi phải đến bệnh viện mỗi ngày, nếu không, Luda sẽ đau lòng chết.

"Còn đau không?"

"Không đau, chị ăn cơm chưa?"

"Ăn ở ngoài rồi."

Jiyeon thấy mẹ Lee vẫy vẫy tay với cô, có chút kì lạ, mẹ Lee hiếm khi chủ động nói chuyện với cô.

"Cả ngày nay Ludie chưa ăn gì, luôn bảo không ăn... hay là con nói với nó đi?" Nếu không phải thực sự không có cách nào, mẹ Lee sẽ không chủ động nói chuyện với Jiyeon, bà hiểu con gái mình nhất, Luda bướng bỉnh y như bò, không loại trừ khả năng sẽ bị đói xỉu.

Cả ngày không ăn gì? Trước đây một ngày ăn năm lần Luda cũng không sợ nhiều, thảo nào hôm nay thần sắc kém như vậy, "Dạ, dì đừng lo."

"Sao không ăn gì hết? Dì đi nấu cơm cho em rồi, đợi chút nữa ăn..."

Luda đưa đầu nhìn mẹ Lee đang bận rộn trong bếp, còn nghĩ là mình khôn ngoan nói: "Thôi, khổ -- nhục -- kế!"

"Ai cho em dày vò cơ thể của mình! Cơ thể không phải là của em sao!" Ban đầu cánh tay bị thương đã làm Jiyeon lo lắng cho nàng, giờ lại như thế nữa.

Jiyeon hiện giờ y như bị mẹ Lee nhập, vừa mới dịu dàng như nước, mới một chút đã giận rồi, Luda bị hù sửng sốt một chút, nhìn chằm chằm Jiyeon cau mày, mới phản ứng là do Jiyeon quá quan tâm nàng, "Em..."

"Được rồi, ăn cơm trước đi."

Mấy món trên bàn đều là đồ Luda thích, mẹ Lee còn cố ý hầm một nồi canh xương, nàng không muốn làm mẹ nàng giận, nhưng hai người phụ nữ quan trọng nhất trong cuộc đời không thể hòa hợp với nhau sao! Cơm nước đặt ở trước mặt, Jiyeon và mẹ Lee thì nhìn nàng chằm chằm, nhìn nàng ăn, Luda vụng về dùng tay trái cầm muỗng, múc cơm bỏ vào miệng...

Jiyeon liếc nhìn mẹ Lee, sau đó cầm cái chén trong tay của Luda, "... Chị đút em."

Lúc ở bệnh viện đã từng được Jiyeon đút cơm, thế nhưng giờ làm trò trước mặt mẹ nàng, vẫn có hơi xấu hổ, nhưng cảm thấy rất hạnh phúc, ăn cơm trắng Jiyeon đút cũng thấy ngon hơn bình thường.

Jiyeon rất kiên trì, đút từng muỗng, còn thường lau miệng cho Luda, "Em ăn chậm chút, cẩn thận bị nghẹn."

"Đói..." Cơm trong miệng chưa nuốt hết, Luda còn chỉ vào thịt trong bát để Jiyeon đút tiếp.

"Đáng đời, đói mà em cũng không biết ăn!"

Luda tạm thời không thấy sự hiện diện của mẹ Lee, làm nũng, "Chị đút ăn ngon hơn ~~~"

"Jiyeon, em muốn ăn thịt --" Luda bắt đầu sai bảo các kiểu.

Jiyeon lập tức chiều nàng, muốn ăn gì thì gắp cho nàng cái đó, liên tục đút vào miệng nàng, mặt Luda phồng lên, cười vô cùng thỏa mãn, lần này lại thấy, tay bị thương cũng vô cùng tốt.

"Khụ khụ..." mẹ Lee ho hai tiếng, nhìn không nổi nữa, tự giác đứng dậy đi dọn dẹp nhà bếp...

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 1: Đi Ăn Máng Khác
Chương 2
Chương 2: Duyên Phận
Chương 3
Chương 3: Bị Phát Hiện
Chương 4
Chương 4: Cạm Bẫy
Chương 5
Chương 5: Xung Khắc
Chương 6
Chương 6: Chênh Lệch
Chương 7
Chương 7: Giao Ước
Chương 8
Chương 8: Cứu Tinh
Chương 9
Chương 10
Chương 10: Xấu hổ
Chương 11
Chương 11: Bị Thương
Chương 12
Chương 12: Ăn Mì
Chương 13
Chương 13: Dây Dưa
Chương 14
Chương 14: Bị Ghẹo
Chương 15
Chương 15: Đánh Cược
Chương 16
Chương 16: Say Rượu
Chương 17
Chương 17: Thủ Đoạn
Chương 18
Chương 18: Chảy Máu
Chương 19
Chương 19: Đau Lưng
Chương 20
Chương 20: Bị Coi Thường
Chương 21
Chương 21: Tri Kỉ
Chương 22
Chương 22: Chăm Sóc
Chương 23
Chương 23: Thức Đêm
Chương 24
Chương 24: Thỏa Mãn
Chương 25
Chương 25: Quen nhau
Chương 26
Chương 26: Tụ họp
Chương 27
Chương 27: Thương nhớ
Chương 28
Chương 28: Vướng mắc
Chương 29
Chương 29: Ăn ý
Chương 30
Chương 30: Liên hoan
Chương 31
Chương 31: Trò chơi
Chương 32
Chương 32: Chụt
Chương 33
Chương 33: Mùa xuân
Chương 34
Chương 34: Leo Núi
Chương 35
Chương 35: Hạnh Phúc
Chương 36
Chương 36: Trò chuyện
Chương 37
Chương 37: Chủ động
Chương 38
Chương 38: Đơn Phương
Chương 39
Chương 39: Cưới Tôi
Chương 40
Chương 40: Lều
Chương 41
Chương 41: Ngủ ngon.
Chương 42
Chương 42: Phiền Muộn
Chương 43
Chương 43: Khúc Mở Đầu
Chương 44
Chương 44: Chăm Chỉ
Chương 45
Chương 45: Ấm Lên
Chương 46
Chương 46: Dập Dờn
Chương 47
Chương 47: Xấu Hổ
Chương 48
Chương 48: Hôn
Chương 49
Chương 49: Nắm Tay
Chương 50
Chương 50: Lựa Chọn
Chương 51
Chương 51: Thất Tịch
Chương 52
Chương 52: Lưu Manh
Chương 53
Chương 53: Ăn Ý
Chương 54
Chương 54: Phụ Huynh
Chương 55
Chương 55: Si Tình
Chương 56
Chương 56: Chăm Sóc
Chương 57
Chương 57: Vỗ Về
Chương 58
Chương 58: Xấu Hổ [H]
Chương 59
Chương 59: Chịu Trách Nhiệm
Chương 60
Chương 60: Hôn Lễ
Chương 61
Chương 61: Trùng Hợp
Chương 62
Chương 62: Nỗi Khổ
Chương 63
Chương 63: Cẩu Huyết
Chương 64
Chương 64: Trốn Tránh
Chương 65
Chương 65: Sững Sờ
Chương 66
Chương 66: Hòa
Chương 67
Chương 67: Quý Trọng
Chương 68
Chương 68: Năm Mới
Chương 69
Chương 69: Ảnh Cũ
Chương 70
Chương 70: Ngửa Bài
Chương 71
Chương 71: Hứa Hẹn
Chương 72
Chương 72: Bại Lộ
Chương 73
Chương 73: Nói Chuyện
Chương 74
Chương 74: Sống Riêng
Chương 75
Chương 75: Tủi Thân
Chương 76
Chương 76: Khách Sạn
Chương 77
Chương 77: Xấu Hổ
Chương 78
Chương 78: Đút Em
Chương 79
Chương 79: Tắm
Chương 80
Chương 80: Chấp Nhận
Chương 81
Chương 81: Cầu Hôn
Chương 82
Chương 82: Thay Đổi
Chương 83
Chương 83: Kết Thúc
Chương 84

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chúng Ta Thực Ra Rất Hợp Nhau
Chương 78

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 78
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...