1.
Anh trai tôi là "người giữ làng".
Nói thẳng ra thì đầu óc anh ấy không được bình thường cho lắm.
Năm tôi mười tám tuổi, trưởng làng làm mai, giới thiệu cho anh tôi một đám dạm hỏi.
Nhà gái ở làng bên, con gái họ mắc bệnh điên.
Lúc phát bệnh, cô ta từng c.ắ.n đứt nửa vành tai của em trai mình.
Phía bên kia đưa ra hai yêu cầu để gả con: mười vạn tiền sính lễ và một căn nhà mới xây.
Lúc đó nhà tôi nghèo lắm, một năm cũng chẳng để dành nổi một vạn.
Thế nhưng vừa nghe có người chịu gả cho anh trai, bố tôi liền bán sạch gia sản, gom đủ mười vạn tiền sính lễ.
Ông còn đi vay mượn khắp nơi để xây nhà mới cho anh ấy.
Chỉ là, móng nhà vừa mới đào xong thì công trường liên tục xảy ra chuyện lạ.
Hết công nhân bị ngã gãy chân ngoài ý muốn...
... Lại đến những bức tường gạch vừa xây xong bỗng nhiên đổ sập.
Lưu mù - thầy cúng trong làng nói rằng, vị trí căn nhà mới xung khắc với phong thủy nhà tôi.
E là căn nhà này không xây nổi rồi.
Chuyện này liên quan trực tiếp đến việc anh tôi có lấy được vợ, có người nối dõi tông đường hay không.
Lúc đó bố tôi cuống cuồng cả lên, dúi cho Lưu mù một ngàn tệ, nhờ lão nghĩ cách giúp.
Lưu mù cười hì hì, bảo rằng có hai cách để giải quyết.
Cách thứ nhất là đổi sang một mảnh đất có phong thủy tốt để xây lại nhưng làm vậy không chỉ tốn thời gian mà tiền mua đất, làm lại móng cũng sẽ ngốn thêm một khoản lớn.
Bố tôi chẳng cần suy nghĩ, hỏi ngay cách thứ hai là gì.
Lưu mù quay đầu, dùng con mắt mù lòa nhìn chằm chằm vào tôi.
"Làm cọc sống!"
Lão gằn giọng thốt ra từng chữ.
"Dùng linh hồn của thiếu nữ để tế lễ quỷ thần thì mới có thể thay đổi phong thủy nơi này."
Thực ra, đổi chỗ khác xây nhà cũng chỉ tốn thêm tầm một vạn tệ nữa thôi.
Thành tích học tập của tôi ở lớp rất tốt, thầy cô trên huyện xem điểm xong đều nói năm sau tôi có cơ hội lớn đỗ đại học.
Đến lúc đó, tôi có thể lên thành phố lớn.
Vừa đi học vừa đi làm thêm kiếm tiền lo cho anh trai lấy vợ.
Nhưng bố tôi vẫn tiếp tục hỏi Lưu mù.
"Chuyện này... biết tìm đâu ra thiếu nữ phù hợp bây giờ?"
Lưu mù thở dài một tiếng.
"Nơi này phong thủy cực xấu, e là thiếu nữ bình thường không thể làm hài lòng quỷ thần."
"Phải chọn kẻ có mệnh cách Thiên sát cô tinh, chôn tại nơi này, lấy âm chế âm thì mới mong xoay chuyển được phong thủy!"
Tôi biết, thiếu nữ mà Lưu mù đang nói tới chính là tôi.
Anh trai tôi là một kẻ ngốc.
Còn tôi, ngay từ khi sinh ra đã bị coi là sao họa của làng.
2.
Ngày tôi chào đời, mẹ tôi vì khó sinh, băng huyết mà c.h.ế.t.
Lần đầu tiên tôi mở miệng tập nói, bập bẹ thốt ra hai chữ "uống nước".
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/con-trai-noi-doi/chuong-1.html.]
Ngay tối hôm đó, ông nội tôi c.h.ế.t đuối ở con suối trước cửa nhà.
Lúc đó nước suối còn chưa ngập quá đầu gối.
Từ đó về sau, người trong làng tin chắc rằng tôi là khắc tinh.
Tôi sẽ khắc c.h.ế.t tất cả những người xung quanh.
Người lớn vừa thấy tôi là né tránh, lũ trẻ con lại càng tìm đủ mọi cách để bắt nạt tôi.
Những lúc tôi bị chúng bắt nạt.
Lúc nào anh trai tôi cũng đứng bên cạnh cười hì hì rồi vỗ tay.
Anh ấy hùa theo đám trẻ đó, hét lớn: "Sao họa, sao họa kìa".
3.
Sáng nay, đám thằng Trần Tường lại đến tìm tôi gây sự.
Bởi vì trong kỳ thi thử lần một, tôi đứng trong top 10 toàn huyện.
Người lớn trong làng khi bàn về con cái, hễ là con trai thì so bì thành tích học tập, con gái thì so xem tiền thách cưới được bao nhiêu.
Tôi là một đứa con gái mang tiếng sao họa, thế mà thành tích lại vượt xa tất cả bọn họ.
Điều này làm thằng lớp trưởng Trần Tường thấy rất ngứa mắt.
Nó định dạy cho tôi một bài học nhớ đời nhưng tìm không thấy tôi nên đã tóm lấy anh trai tôi.
Cả đám bọn chúng ép anh tôi phải ăn phân.
Chúng gào lên c.h.ử.i bố tôi là lão nát rượu vô dụng, mẹ tôi là mụ phù thủy.
Đẻ ra con trai chỉ xứng đáng đi ăn phân.
Đẻ ra con gái thì cũng chỉ là hạng ch.ó cái.
Khi nghe chúng lăng mạ bố mẹ mình, tôi tức không chịu nổi liền xông ra đuổi đ.á.n.h khiến thằng lớp trưởng phải chạy trối c.h.ế.t.
Nhưng ngay sau đó, nó đã gọi một gã thanh niên bất hảo với mái tóc nhuộm vàng đến.
Gã đó ngậm điếu t.h.u.ố.c, đ.á.n.h tôi một trận thừa sống thiếu c.h.ế.t, sau đó lôi tôi ra sau núi...
Lúc Lưu mù và bố bàn bạc, tôi đang nằm ngay bên cạnh họ.
Toàn thân đẫm m.á.u, chỉ còn nửa hơi thở thoi thóp.
Cánh tay và chân phải của tôi đều đã gãy lìa.
Xương gãy đ.â.m toác cả da thịt, m.á.u chảy đầm đìa.
Tôi há miệng muốn nói nhưng chẳng thể phát ra âm thanh nào.
Máu chảy ngược vào hốc mũi, mỗi lần hít thở là một lần đau đớn đến run rẩy cả người.
4.
Chiều tối mùa hè, không khí oi nồng, trong phòng chỉ còn lại chiếc quạt điện cũ kỹ đang kêu vù vù.
Mấy con ruồi đ.á.n.h hơi thấy mùi m.á.u, cứ vo ve bay quanh người tôi nhưng tôi chẳng còn chút sức lực nào để xua chúng đi nữa.
Cuối cùng bố tôi cũng chịu quay lại nhìn tôi một cái.
"Nhưng mà, đại tiên, con gái tôi... nó vẫn còn sống..."
"Phải tranh thủ lúc nó còn một hơi thở thì mới tính là tế sống!"
Lưu mù gắt lên: "Đợi đến lúc nó c.h.ế.t thẳng cẳng rồi mới chôn xuống thì còn tác dụng quái gì nữa?"
"Cái tình trạng này của con gái ông, có chữa khỏi cũng thành phế nhân thôi."
"Dù sao cũng là cái thứ sao họa, ám nhà ông bao nhiêu lâu nay rồi. Đến lúc cuối dùng nó đổi lấy một đứa con dâu cho nhà họ Hoàng, cũng chẳng có gì là quá đáng!"
"Cứ làm theo lời tôi nói! Đảm bảo nhà mới của ông sẽ thuận buồm xuôi gió, bảo đảm ông sớm có cháu bế!"
"Ôi, thôi được rồi."
--------------------------------------------------