Duy nhất chỉ có cô con gái nhỏ của chủ quán là Mộ Dung Tuyết là mất tích, đến nay vẫn chưa rõ sống c.h.ế.t.
Kẻ gây ra vụ huyết án này là một đại gia họ Hoàng, bảy mươi ba tuổi ở địa phương.
Trong quá trình vây bắt, vì tên họ Hoàng này có biểu hiện chống trả vô cùng quyết liệt.
Cảnh sát thuyết phục không thành nên đã nổ s.ú.n.g tiêu diệt hắn ngay tại chỗ.
Được biết, nửa năm trước đó, hắn đã bị chẩn đoán mắc bệnh u.n.g t.h.ư phổi giai đoạn cuối.
Sau khi bỏ ra một số tiền lớn tìm khắp danh y mà không có kết quả.
Ba tháng trước, hắn đã tìm đến y quán Phúc Lâm để cầu trị.
Kết quả khám nghiệm t.ử thi sau khi hắn c.h.ế.t cho thấy, các tế bào u.n.g t.h.ư trong cơ thể đều đã biến mất.
Hơn nữa, chức năng cơ thể và khả năng trao đổi chất của tế bào không khác gì một thanh niên ngoài hai mươi tuổi.
Sau khi vụ án xảy ra, có nhiều nhân vật bí ẩn đã cất công đến gần y quán Phúc Lâm để dò hỏi tin tức.
Trong miệng những người này liên tục nhắc đến các từ như: Quỷ y, Nhân bì thư, Hoạt t.ử nhân, Nhục bạch cốt...
Hai mươi hai năm trước.
Tại làng Võ Lâm, giáp ranh thành phố Giang Hải, một trận đại dịch đã bùng phát.
Người nhiễm bệnh ban đầu bị nôn mửa, tiêu chảy, sau đó là sốt cao kèm theo lạnh run.
Trường hợp nặng còn kèm theo co giật, sốc và cuối cùng là c.h.ế.t trong đau đớn.
Trưởng làng lúc bấy giờ là Trần Phong đã chi một khoản tiền lớn để mời thầy cúng Lưu Nhất Thủ ở địa phương về tìm cách giải quyết.
Sau khi vào làng xem xét, Lưu Nhất Thủ đã đưa ra cách thức hóa giải.
Hắn bảo chỉ cần tìm ra người cuối cùng bị nhiễm bệnh trong làng, đưa người đó vào sâu trong rừng để hiến tế thần linh.
Thì bảy ngày sau, dịch bệnh sẽ tự nhiên biến mất.
Trần Phong tin sái cổ.
Lão ta lập tức huy động cả làng bỏ phiếu.
Dân làng đồng thanh quyết định chọn Hoàng Dương làm đối tượng hiến tế.
Lý do có hai điều.
Thứ nhất: Hoàng Dương từng ra ngoài đi học, sau khi học xong trở về làng Võ Lâm thì nói là để xây dựng quê hương. Nhưng dịch bệnh lại bùng phát sau một năm anh ta về làng, nên dân làng cho rằng dịch bệnh này có liên quan đến anh ta.
Thứ hai: Nhà tổ của Hoàng Dương nằm ngay trên con đường huyết mạch dẫn từ làng ra ngoài. Trần Phong cho rằng xây nhà ở đây sẽ cản trở phong thủy của làng, đã nhiều lần đến nhắc nhở nhưng gia đình Hoàng Dương nhất quyết không nghe.
Ngay khi Trần Phong sai dân làng trói Hoàng Dương lại để cưỡng ép đưa vào rừng hiến tế.
Thì một người phụ nữ mặc đồ giản dị đột nhiên xuất hiện ở làng Võ Lâm.
Người phụ nữ nói cô ấy tên là Triệu Tuyết, là một bác sĩ tự do, vừa mới chuyển đến vùng lân cận này.
Triệu Tuyết cho biết dịch bệnh bùng phát trong làng thực chất là bệnh lỵ, do dân làng đã uống phải nguồn nước suối không sạch.
Triệu Tuyết còn khẳng định cô có cách chữa khỏi bệnh này.
Dân làng nghe xong liền bàn tán xôn xao.
Trần Phong lên tiếng, dẫn đầu đám đông nghi ngờ thân phận của Triệu Tuyết.
Điều này không chỉ vì Trần Phong chưa bao giờ thấy bác sĩ nữ.
Mà quan trọng hơn là lời của Triệu Tuyết đã bác bỏ những gì Lưu Nhất Thủ nói trước đó, khiến Trần Phong cảm thấy mất mặt.
Giữa lúc hai bên đang tranh chấp không thôi.
Hoàng Dương chủ động lên tiếng, nói rằng anh sẵn sàng phối hợp để Mộ Dung Tuyết chữa trị.
Nếu Triệu Tuyết không thể chữa khỏi cho anh, Hoàng Dương cam nguyện làm vật tế để chấm dứt dịch bệnh.
Trần Phong đưa ra thời hạn là bảy ngày.
Nhưng dưới sự chăm sóc của Triệu Tuyết, chưa đầy ba ngày, bệnh tình của Hoàng Dương đã chuyển biến tốt rõ rệt.
Dân làng vô cùng kinh ngạc, thi nhau ca tụng Triệu Tuyết là nữ Bồ Tát sống.
Hoàng Dương khi đó mới về làng để nghiên cứu ghép cây ăn quả nên đã tiêu sạch tiền tiết kiệm, không có tiền trả viện phí.
Triệu Tuyết bèn bảo anh mỗi ngày hãy mang đến một quả trứng gà để thay cho tiền khám.
Hoàng Dương biết bác sĩ Triệu rất thích hoa dại trên núi.
Vì vậy, mỗi sáng sớm, anh đều đặc biệt hái những bông hoa dại tươi thắm nhất, mang theo quả trứng gà vừa luộc xong để đến nơi ở tạm thời của bác sĩ Triệu.
Trong suốt thời gian Triệu Tuyết ở lại làng Võ Lâm khám bệnh.
Suốt hai mươi ngày liên tiếp, việc này chưa bao giờ gián đoạn.
Hai mươi năm trước.
Vì mấy lời đồn thổi ác ý mà danh tiếng của Triệu Tuyết đã bị hủy hoại hoàn toàn.
Dân làng trước kia mang ơn cô bao nhiêu, thì giờ đây lại căm ghét cô bấy nhiêu.
Triệu Tuyết không còn thu nhập từ việc khám bệnh.
Thậm chí ngay cả lương thực và nhu yếu phẩm cũng không ai thèm bán cho cô.
Thấy cuộc sống của Triệu Tuyết sắp rơi vào đường cùng.
Hoàng Dương c.ắ.n răng bán đi con trâu già là tài sản giá trị duy nhất trong nhà.
Anh mua một đống nhu yếu phẩm và trứng gà, đích thân mang đến nhà Triệu Tuyết.
Đợi lúc Triệu Tuyết mở cửa.
Hoàng Dương nhìn người trước mặt, chỉ thấy tim mình đập liên hồi.
Bao nhiêu lời lẽ định sẵn suốt cả đêm đều tắc nghẹn nơi cổ họng, không thốt ra được chữ nào.
Cuối cùng, Hoàng Dương chỉ tay vào đống đồ dưới đất rồi quay đầu chạy biến.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/con-trai-noi-doi/chuong-9-full.html.]
"Đợi đã!"
Triệu Tuyết gọi anh lại.
Triệu Tuyết nhìn Hoàng Dương vừa đi bộ cả ngày đường, mặt mũi đỏ bừng, mồ hôi nhễ nhại.
Bỗng chốc cô cảm thấy vừa buồn cười vừa thương.
"Chỗ này là... cho tôi sao?"
"Phải..." Hoàng Dương quay mặt đi chỗ khác, lí nhí trong miệng.
"Anh không sợ tôi à?"
"Không!"
Chữ này được Hoàng Dương thốt ra vô cùng dứt khoát.
Người lương thiện luôn có thể nhận ra lòng tốt mà người khác trao cho mình.
Dù cho lòng tốt đó có nhỏ bé đến mức nào.
"Bác sĩ Triệu, cô... cô là người tốt!"
"Mấy người đó đều là vì ghen tị với cô nên mới nói thế thôi..."
Triệu Tuyết mỉm cười.
Nhìn người đàn ông trước mắt, một cảm xúc kỳ lạ trào dâng trong lòng cô.
"Mang đồ về đi."
"Bác sĩ Triệu, cô... cô không nhận sao?"
"Nhiều quá, tôi không ăn hết một lúc được đâu."
"Nếu không ngại phiền, thì đợi một thời gian nữa, anh lại mang đến cho tôi nhé."
Mười tám năm trước.
"Vợ tôi bị khó sinh, cầu xin mọi người, cứu lấy cô ấy với!"
"Bao nhiêu tiền tôi cũng trả!"
Trong đêm mưa tầm tã, Hoàng Dương chạy khắp làng để tìm người giúp đỡ.
Nhưng mỗi khi có người mở cửa, thấy người đứng đó là Hoàng Dương.
Thì họ lại hừ lạnh một tiếng rồi thẳng tay đóng sầm cửa lại.
Hoàng Dương gục đầu xuống vũng bùn nước, bàn tay nắm c.h.ặ.t lấy số tiền ít ỏi còn sót lại.
Ông cầu xin một ai đó có thể liếc nhìn mình lấy một cái, giúp đỡ mình một tay.
Nhiều năm về trước, chính những người này cũng dùng cách đó để cầu xin Hoàng Dương đi cứu lúa mầm trên ruộng của họ, cầu xin Triệu Tuyết cứu lấy người thân đang lâm bệnh của họ.
Hoàng Dương đã đi cầu xin từng nhà, tìm tới từng hộ.
Trong làng không có ai giúp, ông liền chạy sang làng bên cạnh; nếu vẫn không có, ông lại chạy lên huyện.
Ông đã chạy ròng rã suốt một ngày một đêm.
Giày chạy đến rách bươm, đôi bàn chân mòn vẹt, đầy rẫy những vệt m.á.u.
Nhưng tuyệt nhiên chẳng có một ai bằng lòng giúp đỡ.
Thậm chí có kẻ còn dựa vào những lời đồn thổi vô căn cứ kia mà buông lời nguyền rủa thậm tệ.
Đến khi Hoàng Dương trở về nhà như một cái xác không hồn.
Thứ đập vào mắt ông lại là tiếng khóc của đứa trẻ trong tã lót và vũng m.á.u lênh láng trong phòng đẻ.
Hóa ra, Mộ Dung Tuyết biết mình không trụ nổi nữa.
Cô đã cố dùng chút hơi tàn cuối cùng, tự m.ổ b.ụ.n.g mình để lấy đứa bé ra.
"Là một bé gái, con bé thật đáng yêu làm sao... Nhìn con bé khả ái thế này, hãy gọi con là Hoàng Khả nhé..."
"Hoàng Dương, tên thật của em là Mộ Dung Tuyết. Tất cả mọi thứ về em đều được giấu trong hòm t.h.u.ố.c kia..."
"Dân làng nói không sai đâu, em có ngày hôm nay đều là tự làm tự chịu... Em chữa bệnh cứu người, suy cho cùng cũng là để chuộc lại những tội lỗi mà gia tộc em từng gây ra."
"Anh hãy hứa với em, phải chăm sóc thật tốt cho đứa trẻ này và cả Kiến Quân nữa..."
"Hãy để chúng thuận lợi trưởng thành, sống một cuộc đời thật tốt..."
Nói xong những lời này, Triệu Tuyết cuối cùng cũng cạn sạch sức lực trong cơ thể.
Ánh mắt cô dần trở nên rã rời, cô chỉ có thể nắm c.h.ặ.t lấy tay Hoàng Dương, miệng không ngừng lẩm bẩm.
"Nguyện cầu cho chồng tôi, con trai tôi và con gái tôi đời này được bình an, suôn sẻ."
"Mọi khổ đau và trừng phạt, xin hãy cứ trút hết lên thân xác tôi."
Một năm sau.
Ở vùng ngoại ô thành phố Giang Hải, bỗng xuất hiện hai anh em thầy t.h.u.ố.c chuyên chữa bệnh cứu người.
Người em gái có ánh mắt trong veo, y thuật vô song.
Cô chữa bệnh cứu người mà chẳng lấy một xu tiền công.
Người anh trai có sức mạnh vô biên, khóe miệng luôn nở nụ cười.
Anh cõng em gái trên lưng, đi qua những vùng núi non hẻo lánh.
Hai người họ luôn luôn chỉ xuất hiện vào ban đêm.
Từng có bệnh nhân được cứu chữa đã hỏi tên của hai anh em.
Người em gái im lặng một hồi lâu, rồi khẽ thốt ra hai cái tên.
"Hoàng Dương, Triệu Tuyết..."
Hết
--------------------------------------------------