Giây phút nhìn thấy cuốn sách da người, mắt Lưu mù trợn trừng lên.
Đến cả cái chân phải bị tật của lão cũng run lên bần bật.
Cuốn sách này có thể giúp con mắt mù lòa của lão nhìn thấy ánh sáng trở lại.
Vì nó, lão đã tính kế nhà tôi suốt mười tám năm ròng rã!
"Bên ngoài đèn tối quá, vào trong nhà mà xem!"
Bố tôi mở cửa phòng trong, đặt cuốn sách lên bàn.
Căn phòng nồng nặc mùi khói hương bốc lên nghi ngút.
Bố đã bịt kín toàn bộ cửa sổ trong phòng, không để lọt vào một tia sáng nào.
Chỉ có duy nhất một giá nến trên bàn đang tỏa ra ánh lửa yếu ớt.
Lưu mù chẳng thèm suy nghĩ mà lao thẳng vào trong, vồ lấy cuốn sách đặt sát tầm mắt.
"Kỳ thư của dòng họ Quỷ y…
“Hoạt t.ử nhân, nhục bạch cốt, giúp thân xác tàn khuyết được tái sinh..."
“Chọn nơi tứ âm, lập cục phá bại…
“Dùng đất gò mả lấp thân xác, đặt trong quan tài làm bằng gỗ sam thơm
“Mỗi ngày dùng m.á.u tươi nuôi dưỡng thân xác.”
“Liên tục trong bảy bảy bốn mươi chín ngày không được gián đoạn..."
Lưu mù vừa đọc vừa ra sức hít hà cái mùi trong phòng.
Đột nhiên, dường như nhận ra điều gì đó, lão cầm cây nến trên bàn lên soi thẳng về phía trước.
Theo ánh nến lan tỏa.
Căn phòng chật chội lúc này im ắng đến rợn người.
Cách mặt bàn không xa là một cỗ quan tài được đặt ngay ngắn.
Còn tôi đang ngồi chễm chệ ngay trong cỗ quan tài đó.
Hai mắt tôi trợn ngược, nhìn chằm chằm vào Lưu mù không chớp mắt.
"Mày... mày không làm theo lời tao dặn!”
“Cái này... cái này, bí pháp “Hoạt t.ử nhân, nhục bạch cốt” này vốn dĩ là tà thuật luyện thây..."
Cuối cùng Lưu mù cũng đã phản ứng kịp.
Nhưng ngay khi lão vừa quay đầu lại, thứ lão đối mặt chính là gương mặt đang cười một cách đầy dữ tợn của bố tôi.
Tay bố tôi đang siết c.h.ặ.t con d.a.o gọt hoa quả.
Chỉ một nhát duy nhất, ông đã đ.â.m ngập lưỡi d.a.o vào bụng Lưu mù.
Tiếp đó, bố tôi xoay mạnh cán d.a.o.
Động tác dứt khoát và trơn tru như thể đang mổ thịt một con gia súc.
Tiếng gào thét và sự bàng hoàng đều bị nghẹn lại nơi cổ họng của Lưu mù.
Đến khi lão kịp định thần lại.
Thì cả người lão đã giống như một bao gạo bị đ.â.m thủng, đổ rầm xuống đất.
Lưu mù khó nhọc ngước đầu lên.
Ở góc độ này, lão vừa vặn nhìn thấy phía dưới quan tài.
Chu Nghĩa đang nằm sõng soài dưới đó, bốn mắt nhìn nhau với Lưu mù.
Cơ thể Chu Nghĩa đã bắt đầu thối rữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/con-trai-noi-doi/chuong-7.html.]
Dù đã có mùi nhang khói che lấp nhưng không khí vẫn thoang thoảng mùi hôi thối nồng nặc.
Bố tôi túm lấy Lưu mù, hứng lấy một bát m.á.u từ vết thương nơi bụng lão.
Ông bưng bát m.á.u, cẩn thận rưới từng giọt lên người tôi, không để sót dù chỉ là một chút.
Tiếp đó, bố tôi lại cẩn thận kiểm tra một lượt tay chân bị gãy của tôi, cùng cả đôi mí mắt vốn đã bị cắt xuống.
Miệng ông không ngừng lẩm bẩm.
"Máu gà hiệu quả kém, vẫn là m.á.u người tốt nhất."
"Con gái, chỉ bảy ngày nữa thôi, con sẽ trở về được rồi..."
17.
Mười ngày trước, bố tôi mượn danh nghĩa của tôi để hẹn Chu Nghĩa ra ngoài.
Sau đó, ông đ.á.n.h gãy chân gã ta, nhân lúc trời tối mà lôi gã ta vào nhà trong.
Dưới sự t.r.a t.ấ.n của bố tôi, cuối cùng Chu Nghĩa cũng khai ra sự thật.
Hóa ra, khu phim trường của nhà Chu Nghĩa chính là mảnh đất phong thủy bảo địa do Lưu mù chọn cho.
Đúng lúc đó, Chu Nghĩa lại đen đủi, liên tiếp thua sạch mấy triệu tệ trên sòng bạc.
Gã ta bèn hỏi Lưu mù cách để đổi vận.
Lưu mù chẳng cần suy nghĩ, trực tiếp mở miệng nói.
"Tìm một đứa con gái chưa từng làm chuyện ấy, ngủ với nó một đêm, bảo đảm ba ngày sau cậu đ.á.n.h đâu thắng đó!"
Thời gian đó vì chuyện phim trường mà nhà Chu Nghĩa qua lại rất mật thiết với ông trưởng thôn.
Ngày hôm ấy, ban đầu Trần Tường chỉ muốn nhờ Chu Nghĩa giúp mình dạy cho tôi một bài học.
Nhưng Chu Nghĩa chợt nhớ tới lời Lưu mù nói. Gã ta nhìn tôi, rồi bảo Trần Tường giúp sức, lôi tôi vào trong rừng nhỏ.
Xong việc, Chu Nghĩa vứt lại một nghìn tệ rồi quay đầu bỏ đi thẳng.
Trần Tường cầm điện thoại đứng bên cạnh đe dọa.
"Khôn hồn thì nghỉ học đi, rồi sống như một đứa phế vật hèn hạ giống hệt bố mày ấy.”
“Còn nữa, chuyện ngày hôm nay nếu mày dám hé răng nửa lời, tao sẽ cho cả làng này biết mày là loại giày rách, y hệt như con mẹ mày!"
Tôi nghiến c.h.ặ.t răng, xé nát xấp tiền kia thành từng mảnh vụn.
Sau đó tôi nhặt một hòn đá lên, muốn liều mạng với hai tên khốn đó.
Nhưng dưới chân lảo đảo, tôi lập tức mất thăng bằng.
Đến khi kịp phản ứng thì đất trời đã đảo lộn, cả người tôi lăn xuống vực sâu...
Đêm hôm đó, anh trai đưa bố tôi xuống dưới vách núi tìm tôi.
Mẹ tôi y thuật vô song, tự nhiên bố tôi cũng học được chút da lông.
Ngay từ cái nhìn đầu tiên thấy tôi, ông đã biết là không cứu nổi nữa rồi.
Bố run rẩy ôm lấy tôi, khóc đến không kìm nén nổi.
Tôi chưa bao giờ thấy ông đau lòng đến thế.
Ông vừa khóc nức nở vừa nói.
"Vợ tôi là người tốt, cả đời bà ấy chỉ biết chữa bệnh cứu người, vậy mà các người lại cướp bà ấy khỏi tay tôi.”
“Bố tôi là một nông dân chân chất, ông ấy chưa từng làm việc gì ác, các người cũng mang ông ấy đi mất.”
“Làm ơn, xin các người đừng mang con gái tôi đi nữa!”
“Chính tôi là kẻ đã thờ phụng cuốn tà thư đó.”
“Suốt mười tám năm qua rồi, vẫn chưa đủ sao?”
--------------------------------------------------