Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đấu Trường Tội Ác

Chương 3

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Vụ án càng bình thường càng là vụ án khó phá giải.

Vì thế, tôi đã nghĩ ra một kế hoạch.

Lúc đó, trong tỉnh đang có một vụ án gây chấn động.

Bốn người phụ nữ liên tục mất tích ở huyện thành này, sống không thấy người c.h.ế.t không thấy xác, được xếp vào loại vụ án g.i.ế.c người hàng loạt nghiêm trọng.

Và sau khi tìm hiểu về những vụ án này, tôi đã đăng tình tiết vụ án của cha tôi lên diễn đàn trinh thám nổi tiếng trong nước.

Chỉ là tôi đã thay đổi giới tính của cha tôi một chút.

Trong vụ án, cha tôi đã biến thành một nạn nhân nữ mới.

7

Đúng vậy.

Tôi đã ngụy tạo vụ tai nạn bỏ trốn của cha tôi thành một phần trong chuỗi vụ án g.i.ế.c người hàng loạt.

Lợi dụng sức ảnh hưởng của vụ án g.i.ế.c người hàng loạt, tôi đẩy vụ án này lên tâm điểm của dư luận, thu hút sự chú ý của những người đam mê trinh thám cuồng nhiệt…

Rốt cuộc lần này là một mắt xích trong chuỗi án g.i.ế.c người hàng loạt hay là một vụ g.i.ế.c người giả mạo tai nạn đi nhờ xe?

Vì thông tin vụ án của cha tôi khác với các vụ án trước đây, cho nên diễn đàn bắt đầu nổ ra cuộc tranh luận không ngừng vì điều đó.

Dù cũng có những cao thủ phân tích nghiêm túc nhưng phần lớn mọi người lại nghi ngờ tính xác thực của vụ án.

Trong những lời tố cáo và chửi bới, bài viết bắt đầu lung lay.

Cho đến một đêm khuya, tôi làm mới bài viết, thấy người dùng có ID "Lương Giới" để lại bình luận.

[Tôi đã xem tất cả ảnh hiện trường mà chủ thớt đã thu thập, so sánh giữa thời gian thu thập và thời gian xảy ra án, trong khung thời gian gây án chỉ có một dấu bánh xe trùng khớp.]

[Chắc hẳn chiếc xe gây tai nạn là... một chiếc xe tải dài 4,2 mét.]

8

Tay tôi run rẩy qua màn hình.

Tôi như vớ được cọng rơm cứu mạng duy nhất, không ngừng trả lời Lương Giới, hỏi anh ta làm sao biết được.

Người này rất ngông cuồng.

Anh ta nói, mình là một tay đua xe chuyên nghiệp.

Anh ta chọn ID là “Lương Giới” vì anh ta thích đua xe và luôn may mắn chưa bao giờ bị bắt.

Hai bánh, bốn bánh, sáu bánh, anh ta đều hiểu rõ sẽ không bao giờ sai.

Nhưng chỉ xác định được loại xe thôi vẫn chưa đủ. Có lẽ cảnh sát cũng đã nắm được manh mối này từ sớm rồi.

Huống hồ…

Thứ nhất, các nạn nhân trong vụ án g.i.ế.c người hàng loạt có địa điểm mất tích khác nhau, chứng tỏ nghi phạm gây án rải rác xung quanh các huyện, không theo quy luật nào, khả năng cao sẽ không đi qua hai lần trên cùng một tuyến đường.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/dau-truong-toi-ac/chuong-3.html.]

Thứ hai, các vụ án trước hung thủ làm rất sạch sẽ. Hung thủ phải là người cực kỳ khỏe mạnh hoặc hành động theo băng nhóm mới có thể khiến nạn nhân không có cơ hội phản kháng. Nhưng vụ án của cha tôi lại không thủ tiêu t.h.i t.h.ể mà giống một vụ tai nạn đơn thuần hơn.

Sau khi Lương Giới trả lời tôi thì không còn động tĩnh nào nữa.

Ba giờ sáng rồi, chắc anh ta đã đi ngủ.

Tôi hiểu ý anh ta.

Cơ bản là đã ngụ ý chỉ ra rằng bài viết này là một vụ án giả mạo.

Nhưng không sao cả, ít nhất, tôi đã bước đi bước đầu tiên.

9

Tôi dùng phương pháp ngốc nghếch.

Ban ngày, tôi tiếp tục đi hỏi thăm, nếu có thể lấy được camera từ các cửa hàng trên tuyến đường xung quanh thì tốt.

Buổi tối, tôi đứng đợi ở con đường đó, chờ đợi từng chiếc xe tải 4,2 mét đi qua.

Sau đó, giả vờ bị thương, lên xe, quan sát lời nói và sắc mặt để phân biệt tài xế có phải là hung thủ hay không.

Tôi tự đặt ra thời hạn cho mình là một năm.

Chỉ cần người đó là người địa phương, chỉ cần hắn vẫn còn đi qua con đường này.

Nhất định tôi sẽ gặp được.

Nhất định.

Hắn đã dùng phương pháp bình thường nhất để hại c.h.ế.t cha tôi thì tôi sẽ dùng phương pháp cứng nhắc nhất, chờ hắn cắn câu.

Để làm được điều đó, tôi đã chuẩn bị quá nhiều rồi.

Tôi không ngừng tập luyện thể lực bất kể ngày đêm, con d.a.o găm vừa vặn giấu trong ống tay áo, lưỡi d.a.o cạo giấu ở sau thắt lưng quần, bình xịt dạng ống nhỏ ở đùi và thuốc an thần trong áo lót.

Tôi đã biến mình thành một thợ săn sẵn sàng hành động 24 giờ mỗi ngày.

Nhưng lúc đó tôi vẫn chưa biết, quyết định này sẽ đưa tôi vào tình cảnh tuyệt vọng khủng khiếp đến mức nào.

Nửa đêm hôm đó, thời tiết se lạnh.

Tôi đã đợi được một chiếc xe tải, mang biển số lạ.

10

Chiếc xe tải 4,2 mét cũ nát, đèn xe mờ mịt đang đi tới.

Tôi đứng giữa đường, vẫy tay thật mạnh

Cho đến khi đèn xe rọi vào khiến tôi không thể mở mắt, tôi nghe thấy tiếng tắt máy.

Một gã đàn ông trung niên mặt chữ điền hạ cửa kính xe, thò đầu ra, ngậm điếu t.h.u.ố.c lá hỏi: "Làm gì đấy cô bé?"

Tôi nheo mắt lại, chỉ vào chân mình, nói lớn: "Cháu bị thương ở chân, chú ơi, chú có thể cho cháu đi nhờ một đoạn không?"

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đấu Trường Tội Ác
Chương 3

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 3
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...