Vụ án g.i.ế.c người hàng loạt, những t.h.i t.h.ể bị tiêu hủy sạch sẽ.
Tôi cũng nhớ lại Lương Giới từng nói, có lẽ hung thủ vụ án g.i.ế.c người hàng loạt là một băng nhóm cùng gây án.
Vậy nên…
Vậy nên, kẻ tông c.h.ế.t cha tôi, chẳng lẽ lại trùng hợp là hung thủ của vụ án g.i.ế.c người hàng loạt?
Khoảnh khắc đó, não tôi vận hành cực nhanh, tôi vội vã nói: "Đại ca, tài xế bị thương rồi! Hắn kêu tôi đến tìm anh giúp đỡ!"
"Cái gì?"
Người đàn ông bị bỏng ngây người một chút, rồi nói ra một câu.
Hắn lập tức lấy một mảnh vải đen, che kín mặt. Sau đó dọn hết những cái lồng chắn lối ra vào thùng xe, rồi xuống xe.
Đồng thời, hắn quay đầu lại, phát ra âm thanh "rít" từ cổ họng.
Lũ chó lập tức im bặt, đuôi cụp lại, rút vào trong lồng, phát ra tiếng rên rỉ sợ hãi.
Lúc này, hắn mới từ lưng tôi đón lấy tài xế.
Khoảnh khắc đó, tôi thấy đôi mắt như hai hốc sâu của hắn, bùng lên một tia lửa, đầy sát khí
Tôi biết, hắn đã thấy vết thương.
Tuy nhiên, tôi đang chờ đợi khoảnh khắc hắn ngây người này!
Từ phía sau hắn, tôi giơ cao con d.a.o găm trong tay, đ.â.m mạnh về phía hắn!
Nhưng ngay trong chớp mắt, người đàn ông bị bỏng vẫn phản ứng kịp, lùi ra xa.
Ngay sau đó, người đàn ông bị bỏng bày ra một tư thế mà tôi chưa từng thấy.
Hắn khom người, hai chân dạng ra, hai tay ôm lấy thân mình, trong màn đêm, như một con gấu đen mắt đỏ, đứng thẳng trong bóng tối.
Rốt cuộc người này... là sao?
Rốt cuộc hắn là thứ gì?
Tôi nhìn chằm chằm vào hắn, dù tôi đang cầm d.a.o nhưng toàn thân vẫn không ngừng run rẩy.
Đó như là một sự sợ hãi xuất phát từ bản năng.
Tôi không ngừng tự nhủ, bình tĩnh, bình tĩnh.
Nhưng càng cố bình tĩnh, cơ thể lại càng run rẩy dữ dội hơn.
Cho đến khoảnh khắc người đàn ông bị bỏng lao đến, hoàn toàn phá vỡ phòng tuyến cuối cùng trong lòng tôi.
Tốc độ của hắn quá nhanh, góc độ quá hiểm hóc như một con dã thú, đánh vào gáy tôi.
Thân thể tôi mềm nhũn, không kìm được đổ sụp xuống.
Trước lúc tôi ngất đi, tôi đã nhìn thấy một tia sáng.
Xa xa là một chiếc xe cảnh sát.
14
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/dau-truong-toi-ac/chuong-5.html.]
Có lẽ là do chiếc xe cảnh sát mang lại cho tôi cảm giác an toàn cuối cùng, trong cơn hôn mê, tôi đã mơ thấy cha mình.
Cha tôi thật sự quá nuông chiều tôi. Dù chuyện xảy ra năm lớp tám, cha tôi vẫn không hề thay đổi.
Khi từ bệnh viện tâm thần trở về nhà, ông ấy đã hứa với tôi rằng, tôi muốn làm gì cũng được.
Muốn đọc sách gì, sở thích gì, dù đắt đến mấy, cha tôi cũng mua cho tôi.
Muốn ăn món gì, cha tôi đều theo công thức nấu nướng, luyện tập vài lần, phải làm thành thạo rồi mới cho tôi ăn.
Nhất là ông ấy thường khuyến khích tôi bước ra phòng ngủ, phòng khách và dần dần bước ra bên ngoài.
"Học cách hòa giải với bản thân"
Đây là đạo lý cha tôi đã dạy tôi.
Ông ấy nói: "Tần Ấu, đừng sợ, ra ngoài đi dạo lên. Thật ra thứ con sợ hãi nhất không đáng sợ như con nghĩ đâu."
Ông ấy nói: "Nhìn cha này, người trầm cảm có thể có được cảm xúc nhạy cảm hơn. Con càng chịu khổ ở đâu thì con càng mạnh mẽ ở đó. Vậy nên con thì sao?"
Ông ấy nói: "Tần Ấu, con biết không? Đôi khi, con không cần phải ép mình cứ mãi bình tĩnh đâu."
Cha tôi đã nói nhiều như thế nhưng lại không chữa lành cho chính mình.
Hai năm trước, công ty đứng trước bờ vực phá sản, cha tôi đã mắc bệnh trầm cảm.
Trầm cảm là một căn bệnh mà khiến người ta mất đi cảm giác vui vẻ.
Tôi tận mắt chứng kiến, cha tôi đã từng thử c.ắ.t c.ổ tay.
Tôi biết rõ hơn ai hết là ông ấy đã sống khổ sở đến mức nào.
Thế là tôi cùng ông ấy thỏa thuận.
Tôi muốn cùng ông ấy tự sát, kết thúc cuộc đời của gia đình này.
Sinh nhật 19 tuổi, tôi đã cố gắng cứu ông ấy. Mơ mộng rằng việc mình quyết định ra ngoài làm việc sẽ khiến cha tôi từ bỏ ý định tự sát.
Nhưng đã quá muộn rồi. Tôi vừa không cứu được ông ấy, cũng không thể cùng ông ấy ra đi.
Đây là lần đầu tiên ông ấy không hoàn thành lời hứa với tôi.
Ông ấy bị hai tên súc vật tông chết, thất hứa với tôi.
15
Khi tỉnh lại, tôi bị tiếng chó sủa làm cho tỉnh giấc.
Mơ màng mở mắt ra, tôi mới phát hiện tay chân mình đều bị trói.
Cả thùng xe, nồng nặc mùi hôi của chó.
Còn điện thoại không biết đã bị người đàn ông ném đi đâu rồi.
Tôi chịu đựng cơn đau ở cổ, ngẩng đầu lên giữa tiếng chó sủa mới phát hiện người đàn ông ban đầu bị tôi g.i.ế.c chết, đang tựa vào phía đối diện, t.h.i t.h.ể đã dần tái xanh.
Tôi nhận ra một điều, cơ thể tôi rướn người bò về phía người đàn ông.
Đồng thời, tay tôi vươn ra phía thắt lưng sau.
Ở đó, là hai lưỡi d.a.o cạo tôi giấu.
--------------------------------------------------