Người đàn ông nhìn trước nhìn sau, thấy đường vắng không một bóng người, gật đầu ra hiệu nói: "Lên đi."
Tôi vội vàng cảm ơn, leo lên xe với dáng đi khập khiễng.
Bên trong xe, bừa bộn không chịu nổi, nồng nặc mùi thuốc lá.
Tôi quan sát người đàn ông, hắn khoảng ba mươi mấy tuổi, thân hình vạm vỡ, bờ vai rộng, cơ bắp cuồn cuộn, nhìn là biết đây là người làm việc tay chân lâu năm.
Ngẩng đầu lên lần nữa, tôi mới phát hiện người đàn ông có đôi mắt tròn xoe như chuông đồng, cũng đang đánh giá tôi.
Khi bốn mắt chạm nhau, tôi bất giác rụt cổ lại.
"Đi thôi con bé."
Cuối cùng người đàn ông cũng khởi động xe, vừa lái vừa thỉnh thoảng bắt chuyện với tôi.
Tôi nói với hắn rằng tôi hai mươi tuổi, nghỉ phép về quê, nhà ở huyện bên cạnh.
Hôm nay ra ngoài đi dạo xung quanh thì không may bị trẹo chân. Khu này quá hẻo lánh, không bắt được chiếc xe nào.
Rõ ràng gã không quan tâm đến lời tôi nói, chỉ thỉnh thoảng liếc nhìn tôi với ánh mắt đầy gian tà.
Tôi đã từng thấy ánh mắt đó trên mặt ba người tài xế khác rồi nhưng không ai nhìn trắng trợn như hắn.
Tôi bỗng rùng mình.
Người đàn ông đó vươn tay, đặt lên đùi tôi, hắn quay đầu nở nụ cười ghê rợn hỏi tôi: "Hay là... chơi một chút nhé?"
Khi tôi nhìn xuống đã ngẩn người.
Trên ngón trỏ của hắn đang đeo nhẫn cưới của cha tôi.
Nhẫn bạch kim, có một hàng kim cương.
Phong cách trầm tính, khiêm tốn đó không hợp với người đàn ông trước mắt này.
Tôi hoàn hồn, mỉm cười với hắn.
"Hay là… dừng xe đi." Tôi nói.
11
Vừa nghe xong, trên mặt gã lộ ra vẻ mặt vui mừng.
Hắn lập tức đạp phanh, tấp vào lề đường.
Đồng thời, hắn gõ hai cái vào thùng xe phía sau, dường như đang xác nhận điều gì đó.
Đây là một con đường hẻo lánh không một bóng người. Con đường nhựa bị cán nát đầy vết nứt, hai bên đường là những cánh đồng lúa bao la.
Xa hơn nữa, là màn đêm đen vô tận.
"Lại đây!!" Sau khi dừng xe xong, người đàn ông như một con khỉ sốt ruột, lao tới cắn vào cổ tôi.
Đau và ghê tởm.
Nhưng tôi vẫn ôm lấy eo hắn.
Tiếp đó, tôi thì thầm hỏi hắn: "Tối ngày 10 tháng 9, ông đã tông c.h.ế.t một người, đúng không?"
Người đàn ông khựng lại, từ từ ngẩng đầu lên.
Tôi nâng bàn tay đang ôm eo hắn lên, nhẹ nhàng ấn đầu hắn xuống, khiến hắn vừa vặn có thể đối mặt với tôi.
Hắn nhíu mày nói: "Cái gì?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/dau-truong-toi-ac/chuong-4.html.]
Tôi nói: "Một người đàn ông, gầy cao, da trắng, có thể ông chưa nhìn rõ, ngay trên con đường tôi vừa lên xe của ông đó."
Người đàn ông từ từ lắc đầu: "Tôi không hiểu."
Tôi nói: "Tôi là con gái ông ấy."
Hắn nói: "Vậy thì sao?"
Tôi nói: "Vậy nên, có thể trả lại chiếc nhẫn của ông ấy cho tôi không?"
Con ngươi của người đàn ông lập tức co rút lại!
Tôi cảm nhận được, toàn thân hắn căng cứng lại.
Tôi vẫn giữ nguyên tư thế đó.
Một tay vòng ra sau lưng hắn, ấn đầu hắn, đối mặt với tôi.
Tay còn lại, ôm lấy eo hắn.
Trong tay là con d.a.o găm tôi đã giấu trong ống tay áo.
Tôi lập tức dùng sức.
Cảm nhận con d.a.o găm đ.â.m vào thắt lưng hắn, tôi nhìn chằm chằm vào đôi mắt dần trở nên đờ đẫn của người đàn ông.
12
Khoảnh khắc người đàn ông ngã lên người tôi, tôi cảm thấy mọi thứ đều đã kết thúc.
Khoảng ba mươi giây. Trong khoảng thời gian đó, những ký ức liên tục lóe lên trong đầu tôi, chỉ cảm thấy những năm tháng cuộc đời trôi nổi đáng ghét, đầy rẫy nghiệp chướng, cuối cùng lại hóa thành gió thoảng mây trôi.
Tôi đã từng nghĩ đến việc tự sát.
Nhưng nhìn con đường không có điểm cuối, tôi lại nghĩ rằng mình nên đến trước mộ cha, nói với ông ấy một tiếng, con gái đã làm được rồi.
Thế là tôi nghiến răng cõng t.h.i t.h.ể nặng nề của người đàn ông, mở cửa xuống xe, chuẩn bị đặt t.h.i t.h.ể vào thùng xe phía sau, sau đó tự mình lái xe đến mộ cha.
Nhưng khoảnh khắc tôi mở thùng xe, tôi đã sững sờ.
Trong thùng xe là những chiếc lồng xếp chồng lên nhau.
Bên trong lồng là những con ch.ó cỡ trung và lớn đang sủa điên cuồng không ngớt.
Tiếp theo, tôi đã nhìn thấy cảnh tượng kinh hoàng nhất trong cuộc đời.
Sâu bên trong thùng xe, một bàn tay không có da đang thò ra từ từ di chuyển một cái lồng sang một bên.
Một người đàn ông như quái vật từ trong bóng tối đi ra.
Hắn khoác trên mình chiếc áo quân đội màu xanh rêu nhưng vẫn có thể nhìn thấy khuôn mặt bị bỏng hoàn toàn.
Không có tóc, không có lông mày, hai tai chỉ còn là hai cái lỗ, môi mỏng đến mức gần như bị cháy rụi, cả khuôn mặt toàn là vết sẹo lồi lõm.
Đôi mắt trũng sâu, tròn xoe, nhìn chằm chằm vào tôi.
13
Đó là lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi cảm thấy sợ hãi như vậy.
Sợ đến sởn gai ốc.
Thậm chí tôi còn không phân biệt được rốt cuộc đó là người hay là quái vật?
Nhìn những con ch.ó trong lồng, một ý nghĩ đáng sợ chợt nảy ra trong đầu tôi.
--------------------------------------------------