Trong sự tĩnh lặng tột độ, có âm thanh nhỏ giọt chậm rãi vang lên, giống như tiếng nước nhỏ giọt.
Du Thính Vãn không dừng lại lâu, nàng thu hồi tầm mắt, bước xuống bậc thang, đi theo con đường cũ, ra khỏi sân, rời khỏi căn nhà riêng này.
Trong lương đình vắng vẻ chỉ còn lại một mình, Tạ Lâm Hành vẫn giữ nguyên tư thế, không hề nhúc nhích.
Chỉ là trên mu bàn tay chống lên góc bàn đá, m.á.u đỏ tươi chảy xuống ròng ròng.
Chảy dọc theo góc bàn đá, tụ lại rồi nhỏ xuống.
Từng giọt, từng giọt, rơi trên mặt đá lạnh lẽo.
Chẳng mấy chốc, trên mặt đất đã loang lổ một mảng đỏ sẫm.
Nhưng hắn cụp mi, dường như không cảm nhận được vết thương trên người, cũng không cảm nhận được đau đớn.
Cứ như vậy, con ngươi hắn tối sầm, tất cả hy vọng trong đáy mắt, từng chút từng chút, như ngọn nến cháy đến tột cùng, sắp lụi tàn.
Mờ dần.
Cho đến khi tia sáng cuối cùng tan biến thành hư vô.
Rồi hoàn toàn chìm vào bóng tối.