Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Độ Tuyết

Chương 8

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Còn mang theo mấy bức họa chân dung các nam tử chưa thành thân trong kinh thành, phòng khi nàng muốn tái giá, Phó gia cũng có thể giúp lo liệu.

Trên đường đi đón người, Phó Độ đã nghĩ trước đủ đường, nên an ủi thế nào, xử lý ra sao, làm sao để vừa giữ được danh tiếng nhà họ Phó, vừa giúp việc từ hôn suôn sẻ.

Chỉ duy nhất không ngờ được, khi vén rèm xe, thứ đập vào mắt lại là một đôi mắt trong veo như nước mùa thu.

Tâm trí vốn mạch lạc, lý trí của chàng, nhất thời loạn thành một mớ.

Ở cùng nàng trong một gian phòng, tim chàng lại đập nhanh không lý do.

Phó Độ nuốt lời vốn định nói xuống.

Nếu giờ chàng nói mình là đến giúp Phó Chiêu từ hôn, không biết nàng sẽ nghĩ gì về mình?

Huống chi, chuyện này… cũng không phải hoàn toàn không có đường xoay chuyển.

Đợi đến khi đại ca khỏi bệnh, đại tẩu về nhà, có thể cùng nhau ngồi lại bàn bạc…

Có khi nhường hôn ước này lại cho chàng, cũng không phải không thể.

Dù sao thì Phó gia cũng thiếu nàng một lời xin lỗi.

Phó Chiêu không muốn cưới? Vậy thì để chàng cưới.

Thế là chàng đưa người về phủ, vốn định kéo dài mấy ngày rồi nói rõ.

Không ngờ nàng cũng có cùng tâm tư.

Sau này, dù biết hóa ra chỉ là một sự hiểu lầm, Phó Độ lại lập tức đổi ý.

Chàng quyết định thuận nước đẩy thuyền.

Chàng đem chuyện nhận nhầm thân phận, ra mặt thay hôn ước, bày tỏ rõ ràng trước mặt cha mẹ.

Thậm chí còn buông lời: nếu không được cưới người trong lòng, thì sẽ xuất gia làm tăng.

Hai ông bà nghe xong suýt nữa ngã ngửa, có tiền lệ đại ca ở phía trước, nên lần này mọi chuyện lại dễ thương lượng hơn nhiều.

Phó Độ ra tay nhanh gọn dứt khoát, lập tức rước nàng về phủ.

Sau khi thành thân, cuộc sống hôn nhân vô cùng mỹ mãn, chẳng cần phải nói nhiều.

Chuyện Phó Chiêu hối hận, Phó Độ đã đoán trước được.

Chàng từng nghe Phó Chiêu khoe khoang với bằng hữu:

“Nếu vị Văn Tuyết Ý kia mà đẹp như tiên nữ, thì cưới cũng chẳng sao, nhưng mấy năm rồi sống nơi thôn dã quê mùa, tay chân chỉ e còn thô hơn cả ma ma.”

Phó Độ lúc ấy liền biết, đợi khi hắn tận mắt nhìn thấy người, nhất định sẽ hối hận.

Nhưng thuyền đã rời bến, hối hận cũng vô ích.

Quan trọng nhất là: khi chân tướng lộ ra, làm thế nào để được tiểu thê tử tha thứ.

Phó Độ rất nhanh chóng đã nghĩ ra cách.

Ba tháng sau khi thành thân, chàng phát hiện Văn Tuyết Ý rất mê gương mặt của mình.

Nàng thường đỏ mặt khi ngắm chàng, thỉnh thoảng trước khi ngủ còn phải hôn hít một phen mới chịu yên.

Cho nên hôm Phó Chiêu đến chất vấn, Phó Độ cố tình va vào giá sách, để lại vết thương mờ nơi khóe mắt, sau đó sai người đi báo cho thê tử.

Quả nhiên, nàng chạy đến, sau khi biết chuyện thì ánh mắt lập tức dừng lại nơi vết thương, rồi chuyển hướng sang Phó Chiêu, tức giận thay chàng.

Mà Phó Chiêu, tính tình nóng nảy, vốn chẳng giỏi ăn nói, rốt cuộc nghẹn không phản bác được, giận dỗi rút lui.

Sau khi dỗ dành xong, cảm nhận đầu ngón tay nhỏ mềm của nàng chạm nhẹ lên má mình, Phó Độ âm thầm nghĩ:

Xem ra về sau, phải càng chăm chút cho dung mạo mới được.

Tiểu thê tử cuối cùng vẫn không đành lòng để chàng nằm đất, để chàng lên giường.

Nàng nghiêm mặt cảnh cáo:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/do-tuyet/chuong-8-hoan.html.]

“Thiếp vẫn còn giận đó, lên rồi không được động tay động chân."

“Được.”

Phó Độ gật đầu ngoan ngoãn, vẻ vô tội như cún con.

Đến đêm, lúc nằm xuống, cổ áo trung y của chàng hơi hé, để lộ làn da trắng ngần cùng xương quai xanh thanh tú.

Ánh mắt nàng bỗng khựng lại, không động đậy nữa.

“Ngủ đi, ta không trêu nàng đâu.”

Phó Độ nhắm mắt, khẽ xoay người, ôm nàng vào lòng.

Văn Tuyết Ý bị chàng ép chặt trong ngực, thì thào làu bàu: “Ai cho chàng ôm thiếp?”

“Trời lạnh thế này, ta sưởi ấm giường cho nương tử.”

Người trong lòng lại lăn qua lộn lại không ngủ được, mái tóc mềm mại mang hương thơm dịu dàng cứ cọ cọ trong n.g.ự.c chàng.

Da chạm da, nóng rực và mềm mại va vào nhau, Phó Độ bất giác khàn giọng:

“Ngủ không được à?”

Chàng biết mà, nàng cũng muốn.

“Vậy thì…”

Nàng như đoán được chàng định nói gì, vội lấp liếm: “Là do bị chàng chọc giận đấy.”

“Vậy à…”

Phó Độ bật cười khẽ, thuận tay ôm chặt, khiến nàng ngồi hẳn lên người mình.

Văn Tuyết Ý kêu khẽ một tiếng, tay chống lên n.g.ự.c chàng, hơi giận dỗi:

“Chàng muốn làm gì…”

“Cho nàng cưỡi…”

Phó Độ ngước lên nhìn nàng, gương mặt ửng hồng, ánh mắt quyến rũ, như mặc chàng thu hái.

“Nương tử muốn trừng phạt ta thế nào cũng được.”

Nghe vậy, Văn Tuyết Ý nghiêng đầu như đang suy tính điều gì.

Hồng Trần Vô Định

“Thật chứ?”

“Dĩ nhiên.”

Không biết nàng nghĩ ra trò gì, lại cực kỳ chủ động, cúi người dán sát vào, vụng về trêu chọc.

Phó Độ nửa híp mắt, đôi môi hé mở, để mặc nàng hôn lên từng chút.

Đến khi toàn thân đã rạo rực nóng ran, trên người bỗng nhẹ bẫng.

Phó Độ: “?”

Chàng mở mắt, chỉ thấy Văn Tuyết Ý đã khoác áo định chuồn đi.

Chiêu này là chàng từng dùng, chẳng ngờ nàng nhớ kỹ, quay lại dùng với chàng.

Nàng chạy thật nhanh, chỉ tiếc chưa kịp ra khỏi bình phong thì đã bị chàng vòng tay ôm ngang, bế đặt lên bàn.

“Nương tử đã không muốn trên giường, thì trên bàn cũng được…”

Văn Tuyết Ý vội lấy tay bịt miệng chàng, đẩy chàng về giường.

Dù sao cũng không giằng ra nổi nữa, trở lại giường, nàng liền trói hai tay chàng vào đầu giường, rồi ngồi lên người chàng.

“Vậy thì để thiếp làm, chàng không được động đậy.”

Không lâu sau, thê tử mang thai, tiểu bảo bối của Phó gia cũng ra đời.

Phó Độ và Văn Tuyết Ý bàn bạc kỹ càng, cuối cùng đặt tên cho con là Minh Hi.

Hoàn.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Độ Tuyết
Chương 8

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 8
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...