Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Du Thuyền Tận Thế - Lesliya

Chương 50

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Giọng nói của hệ thống vừa dứt, những chiếc đèn cung đình sáng rực lại tắt ngúm. Trước khi tắt hẳn, dựa vào chút ánh sáng le lói cuối cùng, ba người còn lại phát hiện Nhạc Âm thình lình biến mất trước mắt họ.

Bốn phía chìm vào bóng tối một lần nữa, thứ duy nhất còn phát sáng là con đường màu xanh lục âm u dưới chân. Lần này đến cả thanh tiến độ suối nước nóng cũng biến mất, không còn mốc thời gian cụ thể, bóng tối như kéo dài vô tận.

Hình như không gian xung quanh không còn nằm trong hang động nữa, nhiệt độ thấp hơn trước ít nhất một nửa. Thậm chí Mạc Tiểu Nghiêu còn nghe thấy tiếng răng va "lập cập" vào nhau vọng lại từ đâu đó.

Chắc chắn không phải Khương Yển, Mạc Tiểu Nghiêu không hề thấy lạnh, cơ thể cô vẫn ấm áp như lúc vừa uống rượu. Nhưng trái ngược với sự thoải mái về thể xác, tinh thần cô lại cảm thấy ớn lạnh vô cùng, có cảm giác như bị thứ gì đó theo dõi, hơn nữa nó ngày càng gần.

Tình trạng hiện tại giống như sự khác biệt giữa mùa đông miền Bắc và mùa đông miền Nam, cơ thể cô là mùa đông miền Bắc, có thể chống chọi với đòn tấn công vật lý. Nhưng tinh thần cô lại như mùa đông miền Nam, không có tí sức chống cự nào, lạnh từ trong ra ngoài.

Cô nhớ thanh tiến độ suối nước nóng trước đó bị đóng băng khoảng hai phút, không biết giờ mà đếm nhẩm đến một trăm hai mươi giây thì có thể thoát ra không. Nhưng nghĩ kỹ lại, cô cho rằng mọi chuyện không đơn giản như thế, vì ma sẽ không dễ dàng buông tha cho họ.

Còn Nhạc Âm thì sao? Anh ta phải làm sao đây?

Tiếng răng va vào nhau ngày càng gần, độ ẩm trong phòng cũng tăng lên, Mạc Tiểu Nghiêu cảm nhận được nước hoặc chất lỏng nào đó đang dâng lên từ dưới chân, dần dần ngập qua mắt cá chân, bắp chân, đầu gối...

"Tất cả tiến vào giữa."

Giọng nói méo mó của Khương Yển nghe xa xăm, không rõ có phải bị ma quái quấy phá không mà chẳng thể nào xác định nổi vị trí của anh lúc này. Hết mất đi thị giác, giờ lại đến thính giác, sự yếu ớt của con người hoàn toàn bại lộ, không giấu nổi nữa.

Mạc Tiểu Nghiêu mở miệng, nhưng tới cả giọng nói của bản thân cũng trở nên xa lạ: "Mọi người cẩn thận, đừng di chuyển lung tung." Đó là câu cô muốn nói nhưng không biết lại bị thứ gì bóp méo thành: "Mọi người tập hợp lại đi, ôm nhau cho an toàn."

Không đúng! Mạc Tiểu Nghiêu cảnh giác, ma có thể bóp méo lời nói của họ, chẳng lẽ vừa rồi Khương Yển không hề yêu cầu mọi người tập hợp? Nếu vậy, hiện tại chỉ có Khâu Đan run cầm cập kia là chưa nói gì, không biết có bẫy gì trong đó không.

Mạnh Đan Thu đã lạnh đến mức không chịu nổi, cảm giác như mình đang đứng giữa Nam Cực mà không mặc gì vậy. Rõ ràng bàn chân dẫm lên nền đá nhưng lại như đứng trên băng, cô ấy co rúm các ngón chân, hai chân thay phiên chà xát vào nhau để xoa dịu cái lạnh thấu xương.

Nhưng như thế cũng không cầm cự được lâu, cô ấy cảm nhận được nước dưới chân bắt đầu dâng lên, rõ ràng đang ở suối nước nóng nhưng lại lạnh thấu tim gan, giống như mặc áo mỏng ngồi trong kho lạnh lại còn uống một hơi cạn bình nước đá vậy.

Mạnh Đan Thu nghe thấy giọng nói của hai người, muốn trả lời nhưng răng lại va vào nhau lập cập, môi run lên không nói thành lời. Cô ấy muốn bước đến chỗ hai người nhưng hai chân như bị đóng băng, không nhúc nhích nổi.

Mạnh Đan Thu run rẩy sờ lên người, hoảng sợ phát hiện cơ thể đã bắt đầu đóng băng. Những nơi đầu ngón tay chạm vào đã có một lớp băng mỏng hình thành trên da. Cứ thế này chẳng mấy chốc cô ấy sẽ biến thành tượng đá mất.

Không! Cô ấy không muốn chết!

Mạnh Đan Thu cố gắng vùng vẫy, nhưng hai chân như mọc rễ không nhúc nhích nổi. Cô ấy dồn hết sức lực chống chọi với cái lạnh, cúi người ôm lấy hai chân cứng đờ, dùng sức hoặc đấm hoặc xoa bóp, hy vọng chúng có thể cử động dù chỉ một chút.

Nhưng dù có làm gì người Mạnh Đan Thu cũng không toát ra được một giọt mồ hôi nào, ngược lại càng ngày càng lạnh, động tác càng lúc càng chậm chạp, cho đến khi hai tay và hai chân đều bị đóng băng không thể cử động được nữa.

"Cứu tôi... Cứu tôi với..."

Mạnh Đan Thu kêu cứu nhưng giọng nhỏ như tiếng muỗi kêu, mặc dù không bị biến thành âm thanh méo mó nhưng lại không thể truyền đi xa được. Khi cô ấy dần rơi vào tuyệt vọng, một bàn tay ấm áp đặt lên vai, nhiệt lượng từ bàn tay đó truyền vào cơ thể, như ánh bình minh báo hiệu hy vọng mới.

Khương Yển không nói gì, chỉ chuyển tay từ vai xuống nắm lấy cổ tay cô ấy. Vừa rồi anh đã nhận ra có gì đó không đúng, đáng lẽ Khâu Đan phải ở bên trái anh, nhưng sau khi căn phòng chìm vào bóng tối, cô ấy bỗng nhiên chuyển sang bên phải.

Chắc chắn là do con ma giở trò, nhưng vì sao lại làm vậy thì Khương Yển không rõ. Nếu nó có thể dịch chuyển bọn họ, vậy việc đổi bên chẳng có ý nghĩa gì, ngoài chuyện sẽ khiến người ta hoảng sợ trong giây lát thì đâu còn tác dụng nào khác.

Hoảng sợ?

Khương Yển mím môi, nở nụ cười chế giễu trong bóng tối. Nếu con ma chỉ có thể làm họ bị thương bằng cách phá vỡ lớp phòng ngự tâm lý, vậy lần này nó thua chắc rồi. Chỉ cần anh và Mạc Tiểu Nghiêu giữ vững tinh thần trong hơn hai phút, thanh tiến độ suối nước nóng sẽ đầy, bọn họ có thể rời khỏi trò chơi. Đến lúc đó, vì bị quy tắc hạn chế nên có là ma cũng không thể làm gì họ.

Còn Nhạc Âm, Khương Yển ngừng suy nghĩ vài giây. Nếu con ma này thật sự như anh phân tích là không thể trực tiếp làm người khác bị thương, vậy khả năng Nhạc Âm chết là rất thấp, có khả năng đang bị nhốt ở đâu đó và cần họ đến cứu, vậy thì càng không thể lãng phí thời gian.

Con ma vẫn chưa xuất hiện, bầu không khí trong phòng ngày càng quái dị. Gió lạnh rít gào chỉ là màn dạo đầu, tiếng khóc ai oán thỉnh thoảng vang lên mới là thứ vũ khí tấn công tinh thần lợi hại nhất. Mỗi lần nghe thấy, Khương Yển lại cảm thấy đầu óc choáng váng, phải cố gắng lắm anh mới giữ được sự tập trung.

Bên tai thỉnh thoảng lại vang lên tiếng thở dài não nề, nghe như ai oán lại như tiếc nuối. Song khi Khương Yển quay đầu lại nhìn, chỉ thấy một màu đen thăm thẳm càng khiến người ta thêm sợ hãi.

Chưa dừng lại ở đó, trong không khí bắt đầu thoang thoảng mùi hương kỳ lạ, không phải mùi ẩm mốc trong phòng mà là mùi hôi thối của xác chết, khiến người ta không khỏi liên tưởng đến những điều rùng rợn.

Tựa như hít phải thuốc gây ảo giác, ba người như bước vào một căn nhà cũ kỹ đã bỏ hoang từ lâu. Nơi đây chỉ có bụi bặm, mạng nhện, côn trùng và gỗ mục nát... Ở góc phòng có một bộ xương khô nằm đấy, không biết đã chết từ bao giờ.

Nếu trí tưởng tượng là món quà đặc biệt của con người thì lúc này cả ba người đều ước gì mình có thể trở thành trẻ sơ sinh, không cần liên tưởng tới những thứ đáng sợ.

Mạc Tiểu Nghiêu bỗng cảm thấy cực kỳ chán ghét tình thế này. Khoảnh khắc hơi thở lạnh lẽo phả vào gáy cô lần thứ bảy, cô quyết định làm liều lấy một chiếc "Bít tất của ai đó" ra khỏi túi xách, cúi người dựng đứng nó trên đất.

Ngay giây sau, một mùi hương khó tả lan khắp căn phòng. Dù đã nín thở từ trước nhưng cô vẫn cảm nhận rõ ràng mùi hương kinh khủng ấy len lỏi vào từng lỗ chân lông trên cơ thể.

Tuy làm vậy là để tự cứu mình cũng như cứu bạn, nhưng trong một thoáng Mạc Tiểu Nghiêu vẫn thấy hối hận, thứ đáng sợ này mà cô còn mua tận hai cái? Hoàn toàn không muốn lấy ra dùng lần nữa luôn.

Cơ thể Mạc Tiểu Nghiêu vẫn ấm áp, hành động không bị ảnh hưởng, cô dùng hai tay bịt chặt mũi, cố gắng giảm thiểu tổn thương do khí độc gây ra cho mũi mình.

Hơn nữa không biết có phải ảo giác hay không, động tác hà hơi về phía sau cổ đã không còn, cô còn thoáng nghe thấy bên tai truyền đến một tiếng k** r*n nho nhỏ.

Trong hang bất chợt sáng bừng, ánh sáng chói mắt hơn cả đèn lồng chiếu sáng toàn bộ hang động, hồ nước nóng lại xuất hiện, giống như không gian tối đen mà họ vừa trải qua chỉ là một giấc mơ.

Mạc Tiểu Nghiêu có thể nhìn thấy tình trạng của Khương Yển và Khâu Đan cách đó không xa, sắc mặt hai người xanh mét, một người cũng đang bóp mũi như cô, người còn lại thì toàn thân ướt sũng không biết đã trải qua chuyện gì, trông như sắp ngất đến nơi. Hiển nhiên mùi hương rất công bằng, ai cũng phải ngửi, không ai trốn thoát.

Vừa định lên tiếng, Mạc Tiểu Nghiêu bỗng thấy giữa hồ nổi lên một bóng dáng quen thuộc, đầu chúi xuống, tay chân cứng đời, nhìn sao cũng có cảm giác chẳng lành.

Khương Yển cũng phát hiện, anh buông Khâu Đan đang dần hồi phục ra, cùng Mạc Tiểu Nghiêu lội nước chạy tới từ hai hướng khác nhau. Lúc này họ chẳng còn để ý đến mùi hôi chân nồng nặc quanh quẩn nơi chóp mũi nữa, hai người hợp sức kéo người đang nổi lềnh bềnh kia vào băng ghế đá bên cạnh hồ nước nóng.

Là Nhạc Âm, hơn nữa còn hôn mê bất tỉnh.

Thanh tiến độ suối nước nóng đã xuất hiện trở lại nhưng tốc độ cực kỳ chậm, không gần đầy như họ nghĩ mà vẫn còn tận một phút hai mươi giây.

Không thể rời khỏi hồ nước nóng đồng nghĩa với việc không thể ấn ngực sơ cứu cho Nhạc Âm. Khương Yển bèn dẫm một chân lên băng ghế đá, bảo Mạc Tiểu Nghiêu giúp anh đỡ Nhạc Âm nằm lên đùi mình, để Nhạc Âm cong người như con tôm, bụng áp sát vào đùi anh. Anh khum bàn tay lại vỗ vào lưng Nhạc Âm gần vị trí bả vai theo nhịp, muốn thử xem có thể giúp anh ta nôn nước ra không.

Mạc Tiểu Nghiêu đứng bên cạnh lo lắng đỡ Nhạc Âm, đề phòng anh ta vì chúi người quá độ mà đầu lại chìm vào nước. Hai người bận rộn một hồi, cuối cùng Nhạc Âm cũng ho ra một ít nước nhưng vẫn chưa tỉnh lại.

Ngay khi Khương Yển và Mạc Tiểu Nghiêu đang bó tay, Mạnh Đan Thu chậm rãi đi tới, lúc này cô ấy đã gần khỏe lại hẳn, thấy Nhạc Âm vẫn chưa tỉnh, cô ấy suy nghĩ một lúc rồi lấy từ trong túi xách ra một viên kẹo màu tím, đưa cho Mạc Tiểu Nghiêu đang kiểm tra tình hình Nhạc Âm.

"Thử cái này xem. Nghe nói có thể giải trừ tác dụng phụ, tôi chưa ăn bao giờ, không biết có tác dụng không."

Tình huống cấp bách, Mạc Tiểu Nghiêu cũng không quan tâm người quen hay người lạ, vội nhận lấy viên kẹo nhỏ màu tím giống hệt kẹo cầu vồng, xem qua phần giới thiệu.

[Kẹo cầu vồng màu tím

Công dụng: Giảm thiểu phần nào tác hại do trạng thái tiêu cực gây ra, tan ngay trong miệng.]

Sau khi xem xong, Mạc Tiểu Nghiêu không chút do dự nhét kẹo vào miệng Nhạc Âm, hồi hộp nhìn anh ta. Mãi đến hai giây sau, Nhạc Âm phát ra tiếng rên khe khẽ rồi mở mắt, lúc này cô mới thở phào nhẹ nhõm.

"Cảm ơn cô." Khương Yển thay Mạc Tiểu Nghiêu cảm ơn Khâu Đan, sau đó anh dìu Nhạc Âm dậy dưới sự giúp đỡ của hai người, chậm rãi đặt anh ta ngồi xuống băng ghế đá.

Mạnh Đan Thu vuốt tóc, mỉm cười, chỉ là tư thế không quá nhã nhặn vì phải bịt mũi, giọng ồm ồm nói: "Không có gì, vừa rồi cô cũng giúp tôi mà, coi như là đáp lễ. Anh ta không sao chứ…"

Nhạc Âm… Nhạc Âm vừa mới tỉnh dậy sau khi suýt chết đuối, lại sắp bị mùi hôi thối nồng nặc xông cho ngất xỉu lần nữa.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Du Thuyền Tận Thế - Lesliya
Chương 50

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 50
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...