Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

DƯỚI MÓNG VUỐT MẸ HIỀN

Chương 5

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tôi còn đang tuổi dậy thì, áo lót chật nên phải mua cái mới.

Mẹ liền nói tôi tâm địa không tốt, muốn quyến rũ đàn ông.

Chửi tôi là đồ không biết xấu hổ, buồn nôn, không muốn làm sinh viên, muốn đi làm gái.

Thậm chí Quý Minh còn tìm được ảnh mẹ tôi khoe túi hiệu và bữa ăn tại nhà hàng sang chảnh trên mạng xã hội.

Tôi ngẩng đầu lên, nghiêm túc cảm ơn anh.

“Anh, chúng ta... em có thể...”

Lời tôi còn chưa dứt thì bị anh ngắt ngang.

“Anh muốn một tình yêu thật sự mới đến với nhau, chứ không phải vì những tờ hóa đơn mua sắm.”

“Hứa Nguyệt, anh có thể chờ em. Giúp em, em đừng cảm thấy nợ nần, tất cả là tự nguyện.”

Anh nhìn tôi:

“Giúp em cũng là giúp chính anh. Anh muốn em sống tốt.”

Lần đầu tiên, tôi dùng tiền sinh hoạt để mua bánh kếp ở vỉa hè.

Các bạn nói không sai, thật sự rất ngon.

Lại còn nhiều và no.

Tối hôm đó, tôi gửi cho mẹ một hóa đơn mà Quý Minh đã giúp thu thập.

Mười phút sau, được duyệt.

Tôi thở phào nhẹ nhõm, trái tim đang đập loạn như muốn nhảy khỏi lồng n.g.ự.c cũng dần ổn định lại.

Niềm vui như trào dâng trong tôi, rồi lại nhanh chóng bị nỗi buồn bao phủ.

Tại sao mẹ lại đối xử với tôi như vậy?

Những gì tôi làm, liệu có ý nghĩa gì không?

Tôi lục ngăn kéo, lấy ra cây son môi đang giảm giá.

Có hóa đơn nhưng thuộc “hàng cấm” – tôi đã lén làm thêm ban đêm để mua nó.

Giờ tôi cầm lấy, nhẹ nhàng thoa lên đôi môi tái nhợt của mình.

Nhìn vào gương, cảm giác như sắc mặt mình cũng tươi tắn hơn một chút.

Cuộc sống của tôi, chắc là cũng có thể thay đổi, phải không?

Nhưng sự yên ổn ấy, chỉ kéo dài được một tuần, đã bị mẹ tôi phá vỡ.

Bà phát hiện ra rồi!

6

Cũng trách tôi dạo này quá chủ quan.

Vì mấy ngày liền, tất cả hóa đơn đều được mẹ duyệt, nên tôi không kiểm tra kỹ nữa.

Trên tờ hóa đơn định mệnh ấy, mục cuối cùng ghi là “đồ dùng vệ sinh cá nhân”.

Tôi không thấy dòng chữ nhỏ bên dưới: “bọt cạo râu”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/duoi-mong-vuot-me-hien/5.html.]

Đó là đồ tôi mua hộ bạn cùng phòng, cô ấy nói dùng cái này rồi cạo lông sẽ không bị đau.

Đầu dây bên kia, mẹ tôi gào lên như điên:

“Hứa Nguyệt, mày có phải đồ rẻ rúng không hả! Trên hóa đơn có bọt cạo râu là sao? Nói đi! Mày có bạn trai rồi đúng không, còn muốn khoe với tao là mày đã ‘mất zin’ rồi à?!”

“Ha ha, tiền tao cho mày đều mang đi nuôi trai, mày thật là con đĩ không còn thuốc chữa!”

Tôi c.h.ế.t lặng, chỉ biết cầm điện thoại mà không nói được một lời.

Những lời dơ bẩn đó, như từng nhát d.a.o bén ngót, c.h.é.m tôi thành từng mảnh.

Mẹ tôi đột nhiên im bặt, chỉ còn tiếng thở phì phò đầy tức giận vang lên từ đầu dây bên kia.

Điện thoại rung lên một cái, bà gửi cho tôi một bức ảnh.

Là ảnh tôi cùng Quý Minh và Đường Du Nhiên ăn cơm trong một nhà hàng bình dân.

Tôi định mời hai người họ ăn một bữa, nhưng họ biết hoàn cảnh của tôi, nhất quyết chia tiền.

Bữa đó, ba đứa ăn chưa tới một trăm tệ.

Bốn món ăn, chỉ có một món mặn.

Chắc là do cậu hoặc dì lén chụp.

“Mẹ à, chuyện đó là...”

Lời giải thích của tôi bị mẹ chặn lại.

“Hứa Nguyệt, mày là đồ lừa đảo, ăn trộm tiền của tao, là đồ rác rưởi vô liêm sỉ! Dám cầm mồ hôi nước mắt của tao đi bao trai, hẹn hò với đàn ông phải không? Mày cho nó ăn no rồi chờ nó đè mày ra giường à?!”

“Từ giờ trở đi, mày không có một xu tiền sinh hoạt nào nữa. Phải trả hết số tiền tao đã cho mày!”

Nói xong, bà cúp máy.

Rồi bắt đầu dội tin nhắn tới tấp cho tôi.

【Mày thật sự không biết xấu hổ, làm tao mất mặt biết bao!】

【Mày còn học hành cái gì! Đê tiện thế này không chừng đi làm gái lâu rồi!】

Những câu phía sau tôi không thể đọc rõ nữa.

Nước mắt làm mờ mắt tôi, tôi co người lại trong góc giường, ôm lấy đầu gối, người run rẩy.

Hii cả nhà iu 

Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 

Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3

Nước mắt thấm ướt cả áo, tôi cảm thấy ngày càng khó thở.

Tại sao tôi lại không thể thoát khỏi sự kiểm soát của mẹ?

Sống, lại khó đến vậy sao?

Chuông điện thoại lại vang lên, tôi giật mình rùng mình một cái.

Là cô cố vấn gọi đến.

Cô nói vừa nhận được một bức thư dài mười nghìn chữ của mẹ tôi.

Trong thư, mẹ tố cáo tôi đạo đức suy đồi, giả mạo hóa đơn để chiếm đoạt khoản lớn tiền sinh hoạt.

Còn nói tôi sống buông thả, quan hệ nam nữ phức tạp.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
DƯỚI MÓNG VUỐT MẸ HIỀN
Chương 5

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 5
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...