Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

DƯỚI MÓNG VUỐT MẸ HIỀN

Chương 7

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Các cô gái nhỏ ở đây đừng bắt chước nhé, mấy cậu con trai cũng thế, đừng có dây vào nó. Nó ngủ với không biết bao nhiêu đàn ông rồi ấy~ Ai mà biết có bị bệnh gì không?”

Đột nhiên, một bức ảnh bay đến chân tôi.

Tôi cúi xuống nhặt lên, cả người lạnh toát.

Là ảnh tôi mặc áo n.g.ự.c màu đen!

Vì chiếc áo đó quá đắt, giá 39 tệ.

Mẹ tôi yêu cầu không chỉ hóa đơn và bằng chứng mua, mà còn phải có ảnh tôi mặc nó.

Để chứng minh là tôi thật sự đã mua.

Tôi không còn cách nào khác. Nếu hóa đơn đó không được duyệt, tôi sẽ bị trừ mười lần – mất 390 tệ.

Tôi chỉ có 500 tệ một tháng, tôi không thể chịu nổi mức phạt đó.

Ánh mắt trần trụi của các nam sinh xung quanh đổ dồn lên tôi như muốn lột sạch quần áo tôi ra.

Dù tôi vẫn mặc quần áo, nhưng lại cảm giác như đã bị lột trần.

Dì tôi thấy tôi, liền kéo tôi ra giữa đám đông.

“Hứa Nguyệt, hôm nay mày nói rõ trước mặt bạn học mày đi! Mẹ mày cho mày bao nhiêu tiền sinh hoạt? Mày đem đi nuôi bao nhiêu thằng đàn ông?”

“Ba mẹ mày ở nhà ăn rau muối, mày dắt trai đi nhà hàng, mày còn mặt mũi không?!”

Những ánh mắt từ bốn phương tám hướng – thương hại có, ác ý có – như hàng nghìn mũi d.a.o đ.â.m vào tôi.

Trong ánh mắt dì tôi, không có chút buồn đau nào, chỉ toàn là sự khoái trá độc ác.

Cậu tôi ho nhẹ một tiếng, bắt đầu giả vờ làm người tốt.

“Hứa Nguyệt à, nghe lời cậu đi. Về nhà xin lỗi mẹ mày đi. Lần này mày quá đáng thật, làm bà ấy phát bệnh rồi.”

“Bà ấy cũng là vì lo cho mày thôi, danh tiếng con gái quan trọng lắm. Những hóa đơn kia không thể cho người ngoài biết đâu. Lần này mày phải sửa sai đấy.”

Những lời mắng “vô ơn”, “không đoan chính” từ các bạn học xung quanh ngày càng to.

Dù sao, đến người thân tôi còn đối xử vậy với tôi, thì họ có gì phải kiêng nể nữa.

Tôi đảo mắt nhìn quanh một vòng, rồi bật cười.

Màn đầu của vở kịch này, họ đã diễn xong.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/duoi-mong-vuot-me-hien/7.html.]

Thì tiếp theo — đến lượt tôi!

8

Tôi nhìn thấy ngoài đám đông, Quý Minh nhìn tôi gật đầu, ra hiệu “OK” bằng tay.

Đường Du Nhiên cũng đứng cạnh anh ấy, cùng nhau giúp đỡ tôi.

Tôi hít sâu một hơi, trong mắt là sự kiên định chưa từng có.

“Không phải các người muốn biết sao? Không phải thích hóng chuyện sao? Vậy thì cùng xem đi, rốt cuộc ai đang nói dối, ai… mới là kẻ xấu!”

Giây tiếp theo, phía sau tôi xuất hiện màn chiếu, là bằng chứng mẹ tôi đã dùng tiền sinh hoạt để kiểm soát tôi.

Ghi chép chuyển khoản mỗi tháng chỉ có một hai trăm, nhiều nhất cũng chỉ năm trăm tệ.

Chỉ vì một hai tệ, thậm chí nửa tệ, mà bà có thể mắng tôi nửa tiếng đồng hồ bằng tin nhắn thoại.

Những quy tắc kỳ quái trong “Quy định sử dụng tiền sinh hoạt” đã hoàn toàn thổi bùng lửa giận trong lòng các bạn học.

Đã có người bắt đầu chửi rồi.

Nhưng đó vẫn chưa là gì cả.

Hii cả nhà iu 

Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 

Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3

Còn có chuyện Quý Minh và Đường Du Nhiên đã giúp đỡ tôi thế nào, tôi chỉ ăn một bữa chưa tới một trăm tệ với họ.

Vậy mà trở thành bằng chứng cho sự “không đoan chính” của tôi.

Tiếp theo là tin nhắn bạn cùng phòng gửi xin lỗi trên WeChat, nói lỗi là do cô ấy nhờ tôi mua bọt cạo râu để cạo lông.

Tôi cười lạnh, “Có lẽ mọi người nhìn đến đây đều nghĩ mẹ tôi kiểm soát tiền sinh hoạt nghiêm ngặt như vậy là vì gia đình tôi nghèo, nhưng sự thật thì sao…”

Màn hình lớn phát lặp lại đoạn video mẹ tôi đi mua sắm tại cửa hàng đồ hiệu, vài chục ngàn tệ cho một chiếc túi mà bà quẹt thẻ không hề do dự.

Ảnh bà du lịch sang chảnh ở nước ngoài, có lần bà còn đang ở thảo nguyên châu Phi, dùng WeChat mắng tôi vì mua chai nước khoáng đắt hơn nửa tệ

Bà ngồi trong nhà hàng có giá trung bình ba nghìn tệ/người, nhưng lại bảo tôi rằng tháng sau chỉ có 180 tệ tiền sinh hoạt.

Đoạn cuối là tin nhắn mẹ tôi nói đã cho tôi quá nhiều tiền sinh hoạt, nhưng lại nuôi ra một đứa vô ơn.

Còn có tin nhắn yêu cầu tôi trả lại tiền.

Tôi bật cười thành tiếng, nhưng khóe mắt lại nóng rực, cả trái tim cũng bốc lên một ngọn lửa.

“Mọi người thấy rồi chứ? Đây chính là cái gọi là ‘tình thương’ và ‘khoản tiền sinh hoạt khổng lồ’ của mẹ tôi. Thật sự nhiều lắm đó. Dù bắt tôi trả lại, tổng cộng cũng chưa tới hai ngàn tệ.”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
DƯỚI MÓNG VUỐT MẸ HIỀN
Chương 7

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 7
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...