1
Hôn sự của đích tỷ và ta diễn ra cùng một ngày.
Vốn dĩ là một chuyện đại hỷ.
Nhưng đêm trước ngày thành thân, đích tỷ bỗng nhiên làm ầm ĩ đòi tự vẫn, nhảy xuống giếng, nhất quyết không chịu gả nữa.
Khi bị hạ nhân cứu lên, đích tỷ đã mất nửa cái mạng, toàn thân ướt sũng, sắc mặt trắng bệch, được Đại phu nhân khóc lóc t.h.ả.m thiết ôm chặt vào lòng.
Chẳng bao lâu sau, Đại phu nhân gọi ta qua.
Trên bàn đặt hai phong hôn thư giống hệt nhau.
Dày vò suốt nửa đêm.
Đại phu nhân mặt mày mệt mỏi, chỉ vào hôn thư hỏi ta:
“Đích tỷ của con, từ nhỏ đã bị ta nuông chiều đến hư rồi.”
“Đột nhiên lại náo loạn đòi hủy hôn, nhưng ngày mai đã phải xuất giá…”
“Nam Khê, con có bằng lòng đổi với đích tỷ con không? Để con gả sang Tạ gia.”
“Tạ gia ở kinh thành, gia thế không tầm thường, vị Tạ công t.ử ấy cũng đang giữ chức quan, so với Vu thư sinh mà con sắp gả, tốt hơn không biết bao nhiêu.”
Bà ta từng bước dụ dỗ ta.
Ánh mắt ta khẽ động, âm thầm siết chặt lòng bàn tay, nuốt xuống nỗi uất ức đang trào lên.
Hôn sự của đích tỷ, ta đã sớm nghe nói.
Tạ công t.ử mà nàng phải gả, là công t.ử ăn chơi trác táng tiếng tăm lừng lẫy khắp kinh thành.
Gia thế tuy hiển hách, nhưng lại lăn lộn sòng bạc, thành lâu, thói xấu nào cũng dính.
Người ta phải gả là Vu thư sinh, gia cảnh nghèo khó, nhưng lại đối đãi với ta vô cùng tốt.
Từ sau khi đính thân với ta, mấy năm nay hắn luôn thư từ qua lại, dặn dò ta thêm áo giữ ấm, chăm sóc bản thân.
Mỗi dịp năm mới hay sinh thần, hắn còn nhờ người mang đến những món lễ mọn do chính tay hắn làm.
Ta đương nhiên không muốn đổi.
Nhưng Đại phu nhân gọi ta đến, vốn dĩ cũng chỉ là làm cho có lệ.
Đích tỷ vừa sặc nước, ngủ không yên, chỉ ho khẽ hai tiếng, Đại phu nhân đã nắm chặt khăn tay, nhíu chặt mày.
Ta không đồng ý.
Đại phu nhân liền giữ ta lại đây, không cho ta rời đi.
Cuối cùng, ta chỉ có thể gật đầu.
“Con nguyện đổi hôn với đích tỷ.”
Đại phu nhân lúc này mới như trút được gánh nặng, vui vẻ hẳn lên.
“Nam Khê hiểu chuyện, ngược lại càng làm nổi bật tình cảm tỷ muội.”
Một đêm không chợp mắt, đến khi trời vừa sáng.
Ta và đích tỷ cùng lúc bước ra khỏi cổng lớn Nguyễn gia.
Đích tỷ dường như sợ ta đổi ý.
Nàng giành trước, leo lên kiệu hoa của Vu gia.
Còn ta thì bị nha hoàn bên cạnh Đại phu nhân, nửa đỡ nửa kéo, tống lên một cỗ kiệu hoa nhỏ đi về phía kinh thành.
Mười ngày sau, kiệu hoa cuối cùng cũng đến kinh thành.
Bà mối dẫn đường, đưa kiệu hoa đến Tạ gia.
Kiệu vừa tới cổng Tạ gia, bà mối còn chưa kịp gõ cửa thì đã bị người ta xua đuổi ra ngoài.
“Cưới hỏi gì chứ? Cưới cái gì?”
“Không thấy đại nhân nhà ta đang xử án sao?”
Bà mối bò dậy từ dưới đất, phủi bụi trên người, lớn tiếng kêu lên:
“Hỏng rồi!”
“Tạ gia không chịu mở cửa nghênh hôn… e là xảy ra biến cố, đổi ý hủy hôn rồi!”
“Kiệu hoa hay là quay đầu trở về thôi!”
Tim ta đập thót một cái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ga-cho-vai-ac/1.html.]
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Nữ t.ử đã xuất giá, nào có đạo lý quay đầu trở lại!
Chưa bước vào cổng Tạ gia đã bị đưa về.
Nếu quay lại Nguyễn gia, những ngày tháng của ta chỉ có thể càng thêm khốn khổ!
Ta một tay giật phăng khăn che mặt, vén rèm kiệu hoa.
“Không quay về!”
“Không ai được phép quay về.”
“Ta tự mình đi gõ cửa lớn Tạ gia!”
Tạ công t.ử không cưới ta cũng được, nhưng nhất định phải cho ta một lý do đủ để ta mang về giao phó!
2
Ta vừa bước xuống kiệu hoa.
Bà mối và bốn phu khiêng kiệu đã chạy mất tăm.
Lúc này muốn quay về, cũng không còn đường quay về nữa.
Ta c.ắ.n răng bước lên phía trước.
Đám Cẩm Y Vệ vây quanh phủ đệ lập tức rút đao trong tay ra.
“Tạ đại nhân đang xử án, người không phận sự không được lại gần!”
Đây là quyết tâm không muốn cưới ta sao?
Ngay cả cửa cũng không cho lại gần!
Ta đi vòng quanh phủ Tạ gia một lượt.
Sau đó tìm được một đoạn tường thấp, trèo vào trong.
Khi nhảy xuống tường.
Ta trượt chân ngã một cái, trên hỷ phục dính không ít cỏ và bụi đất.
Vươn tay phủi sạch xong.
Trước mắt ta liền hiện ra cả một sân người đang quỳ.
Tim ta đập thình thịch loạn xạ.
Người ngồi phía trước nhất trên chiếc ghế gỗ đàn, dáng người cao gầy.
Thân khoác một bộ phi ngư phục đỏ sậm, vừa vặn phác họa bờ vai rộng, eo thon của hắn.
Tựa như một ngọn lửa đỏ rực chói mắt.
Vành mũ che khuất nửa khuôn mặt.
Dưới đuôi mắt dài hẹp màu xanh sẫm, có một nốt ruồi lệ màu chu sa.
Rực rỡ chói lọi, nhưng toàn thân lại tỏa ra khí tức âm trầm hung bạo như tu la ác quỷ.
Ta nhìn đến ngây người, đến cả hô hấp cũng như ngừng lại.
Ơ… trên đời sao lại có người vừa đẹp đến vậy, lại vừa đáng sợ đến vậy?
Mà còn vừa khéo… lại là phu quân ta sắp gả!
Trong đám người quỳ đầy sân, có một nam nhân trẻ tuổi khi thấy ta, rồi nhìn đến hỷ phục trên người ta, liền kích động hẳn lên.
Miệng hắn ta bị bịt lại, chỉ có thể “ư ư” kêu không ngừng.
Trên người hắn ta cũng mặc đồ đỏ.
Đúng là… trùng hợp thật.
Người trên ghế đứng dậy, ngón tay thon dài khẽ hất, vẩy m.á.u trên lưỡi đao.
Hắn cười lên đầy ngông cuồng lạnh lẽo:
“Lại thêm một kẻ không có mắt nữa à?”
Ngông cuồng, phóng đãng…
Đúng hệt như mấy nha hoàn Nguyễn gia đã miêu tả!
Người này, chắc chắn là người ta phải gả rồi, không sai được!
--------------------------------------------------