Đích tỷ liếc nhìn Tạ Uyên một cái, gượng gạo nặn ra nụ cười:
“Ta… ta ăn no rồi.”
Vừa ăn xong, đích tỷ lấy cớ kéo ta đi dạo rồi biến mất.
Nàng ta siết c.h.ặ.t t.a.y ta, trong mắt tràn đầy sợ hãi:
“Nguyễn Nam Khê, muội có biết hắn là ai không!”
Ta thành thật đáp: “Phu quân của ta mà!”
“Chẳng phải chính các người bảo ta lên kinh thành, gả cho công t.ử Tạ gia sao?”
Nói đến đây, ta lại càng tủi thân.
14
Đích tỷ túm c.h.ặ.t t.a.y ta không buông, giọng nói the thé:
“Công t.ử Tạ gia gì chứ?”
“Hắn căn bản không phải!”
“Hắn là Diêm Vương sống, là Chỉ huy sứ Cẩm Y Vệ, Tạ Uyên.”
“Chuyên làm chuyện tịch thu gia sản, diệt cả tộc! Thế gia nào thấy hắn mà chẳng như thấy quỷ? Muội… muội sao có thể gả cho hắn được chứ?”
Ta sững người.
Lần này đúng là… gả nhầm thật rồi.
Ta lắp bắp, còn cố vớt vát:
“Nhưng… bọn họ đều họ Tạ mà!”
“Cũng đâu thể hoàn toàn trách ta được chứ?”
Làm gì có chuyện trùng hợp đến vậy, ngày ta gả tới Tạ gia, thì đúng lúc Tạ gia bị tịch thu gia sản.
Ta lại đem kẻ cầm đầu vụ tịch thu, nhìn nhầm thành phu quân mình sắp gả.
Như vậy thì mọi chuyện đều thông suốt rồi…
Vì sao hạ nhân trong hậu viện luôn ấp úng, vì sao Tạ Uyên lúc nào cũng sớm ra tối về, trên người dính máu, lại chẳng hề có thói hư tật xấu của công t.ử ăn chơi…
Trên giường, mỗi lần tới cao trào, hắn đều bắt ta nhìn thẳng vào mắt hắn, gọi tên hắn.
Hóa ra, ngay từ đầu ta đã nhận nhầm người!
Nhưng Tạ Uyên đều biết rõ, sao hắn lại không nói?
Còn thản nhiên cùng ta bái đường, thành thân!
Đích tỷ kéo ta đi về phía cổng lớn Tạ gia:
“Mau theo ta về!”
“Về viết thư, hòa ly với tên Diêm Vương sống Tạ Uyên này.”
“Không thể vì muội mà hại cả một nhà!”
Ngoài cổng Tạ gia, Cẩm Y Vệ đã vây kín viện tử, không lọt một kẽ hở.
Đích tỷ bóp đến mức lòng bàn tay ta đau nhói, nàng ta cố tỏ ra trấn định, nhìn Tạ Uyên:
“Chỉ huy sứ đại nhân, ta dẫn tiểu muội rời đi, có gì không đúng sao?”
Giọng Tạ Uyên lạnh lẽo, vừa lau lưỡi đao trong tay:
“Ngươi đi, nhưng đừng mang người của ta đi!”
Đích tỷ nhìn thanh tú xuân đao trong tay hắn.
Liền hất tay ta ra, đẩy ta về phía trước:
“Nguyễn Nam Khê, muội tự chọn đi!”
“Chọn hắn, hay chọn ta, người tỷ tỷ này?”
Ta xoắn chặt các ngón tay, nhìn về phía đích tỷ.
Đích tỷ nhướng mày: “Nam Khê, muội vẫn nên chọn Nguyễn gia chứ?”
“Chúng ta bao nhiêu năm tỷ muội… theo ta về, ta sẽ nói rõ với mẫu thân, vì muội chọn lại một mối hôn sự khác.”
Dưới ánh trăng, gương mặt Tạ Uyên không có chút gợn sóng cảm xúc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ga-cho-vai-ac/8.html.]
Chỉ có hàng mi dài khẽ run, che đi hết thảy cảm xúc trong mắt.
Ta liếc đích tỷ một cái, rồi bước tới bên cạnh Tạ Uyên.
Thấy trên mu bàn tay hắn lại có thêm mấy vết thương, ta lo lắng hỏi:
“Thuộc hạ của chàng nhiều như vậy cơ mà?”
“Bọn họ đều nói chàng là Diêm Vương sống, sao chàng còn để mình bị thương?”
Tạ Uyên ngước đôi mắt đen kịt lên, toàn thân khẽ run, rồi ôm ta vào lòng.
“Đã chọn ta.”
“Thì không còn cơ hội đổi lại nữa…”
“Làm thê t.ử của một Diêm Vương ác danh đầy mình, nàng có sợ không?”
“Không sợ.”
Ngửi mùi đàn hương trên người hắn lẫn mùi máu, ta nhắm mắt lại.
“Chỉ cần là chàng, ta không sợ.”
Đích tỷ không dám tin, giọng nói vừa giận vừa gấp:
“Nguyễn Nam Khê, muội điên rồi sao?”
“Ta đã nói cho muội biết hắn là người thế nào rồi!”
“Muội ở bên hắn, không sợ đêm nào cũng gặp ác mộng à?”
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
“Ta dẫn muội đi đều là vì muốn tốt cho muội.”
“Muội cứ nhất quyết chọn tên Diêm Vương sống này, sau này ta và Nguyễn gia sẽ đoạn tuyệt quan hệ với muội!”
15
Có thể vạch rõ ranh giới với Nguyễn gia, đối với ta mà nói, là một chuyện tốt!
Ta xoay người lại, đối diện ánh trăng, nhìn thẳng vào đích tỷ, từng chữ từng chữ nói rõ ràng:
“Vì tốt cho ta?”
“Cái gọi là vì tốt cho ta của các người, chẳng qua là thấy mẫu thân ta bệnh mất, không còn ai chống lưng cho ta, liền cướp phu quân của ta, cướp tất cả những thứ vốn thuộc về ta!”
“Người tỷ tỷ như vậy, ta không cần cũng được.”
Đích tỷ cố gắng gượng, cứng cổ nói:
“Ta khi nào cướp của muội? Chẳng phải là muội thấy Tạ gia giàu có, nên tự nguyện đổi hôn sự với ta sao?”
“Ta chưa từng tự nguyện!”
Giọng ta rõ ràng, từng chữ một.
Những ngón tay thon dài khẽ đặt lên vai ta, kéo ta vào trong phi ngư phục của hắn.
“Cuộc hôn sự mà Nguyễn tiểu thư cướp được, e là cũng chẳng sống tốt đẹp gì nhỉ?”
Cẩm Y Vệ bên cạnh đưa lên một phong mật thư.
Hắn mỉm cười, đôi mày mắt dài quét nhanh qua nội dung.
“Vu thư sinh có một người mẫu thân bệnh nặng nằm liệt giường, còn có một muội muội chờ ngày xuất giá.”
“Của hồi môn ngươi lấy từ Nam Khê, có lấp nổi cái hố không đáy của Vu gia không?”
Đích tỷ đắc ý cười khẩy đáp trả:
“Thì đã sao?”
“Phu quân ta văn tài xuất chúng, khoa thi mùa xuân đã đỗ cao, rất nhanh sẽ vào triều làm quan.”
“So với tên Diêm Vương sống ác danh đầy mình như ngươi, tốt hơn gấp ngàn lần!”
Đầu ngón tay thon dài trắng nhợt của hắn khẽ búng.
Tờ giấy rơi xuống trước mặt đích tỷ, khóe môi cong lên một nụ cười quỷ dị mà diễm lệ:
“Đáng tiếc, khoa cử mùa xuân gian lận đã bị điều tra.”
“Hắn đã bị áp giải về kinh thành, trên đường vào Chiếu Ngục để thẩm tra rồi.”
“Cái gì?”
--------------------------------------------------